9111 7! (132129 129012 12911 6112 67611129 72)

7761312 01,

0 1201 120 7 60 7621276 1276116 12760129?

11101 1212 129763 1321 7627 1224, 2 12760 7, 12276 12761311!

1211 0 1201 1220, 7624 111012 21111 213, 7621276 1276116 12763 7!

2 12760 7 😣

Người Bạn Cũ

Chào Người Bạn Cũ!

Buổi trưa yên tĩnh với cái nắng gắt và không khí dễ thở dù có hơi nóng rát của những ngày cận hè và sự dần trỗi dậy của Siêu El Niño, những thanh âm trong trẻo của tiếng đàn mariage d'mour vang lên gợi tôi nhớ đến nơi này - nơi tôi lưu lại, sẻ chia/(nhưng không hẳn) cất giấu những suy nghĩ, kỷ niệm,... qua tháng ngày.

Không hẳn là tôi quên! Chỉ là, đó là một khoảng thời gian vừa qua với những điều quá riêng tư, đến mức chỉ những trang giấy và ngòi bút mới đủ để gói trọn nó, nhẹ nhàng, sẻ chia, bao dung và an toàn.

Và rõ ràng, điều đó giúp ta chữa lành.

Mọi thứ, dù là niềm vui lớn đến mức ta nhảy cẫng lên, hét to, thành tiếng hay nỗi buồn co ro, lặng yên, âm ỉ trong tâm hồn đến những cảm xúc bình dị nhất như chẳng có gì trong ngày khiến ta có cảm giác mình đứng yên,... đều được bày tỏ qua những con chữ, hữu hình, thành lời;

như những thước phim mà ở đó, bản thân ta là nhân vật chính (bất đắc dĩ), còn ta sau đó là khán giả, quan sát những suy nghĩ, cảm xúc, hành động của chính mình; để rồi có những khi nhận ra một điều gì đó, mới mẻ, lạ lẫm, trần trụi hay bất chợt cảm nhận sự cũ kỹ, quen thuộc, bình yên; và cuối cùng, thả nhẹ cảm xúc rồi thốt ra c'est la vie. Điều quan trọng nhất có lẽ là profiter de la vie và được tìm thấy chính mình giữa dòng đời lặng lẽ trôi, từng ngày... từng ngày. Ta hiểu được điều ta làm ngày hôm nay cũng không lạ lẫm gì sất vì nó đã được định hình từ quá khứ, hay hẳn đó là sự biến đổi mà dù có lọc từng con chữ cũng không thể phủ nhận đó-là-mình... như cái mớ cảm xúc hỗn độn của lần thất tình đầu tiên, hay lúc hụt hẫng khi bị đứa bạn thân thời đại học lừa mất một số tiền lớn, rồi đến cái ác của chính mình khi phớt lờ sự đau khổ của ai đó và cả hố sâu hoài nghi trong sự im lặng bất chợt của một người...

Sau tất cả, nhật ký là một hành trình ta đi tìm mình trong cuộc đời nhỏ/to (tuỳ tam quan mỗi người). Nhưng điều quan trọng và khác biệt khiến nó trở nên có ý nghĩa chính là sự chân thật và đón nhận chính mình. Để dù cuộc đời có là gì đi chăng nữa, bản thân ta cũng mạnh mẽ mà yêu thương và đón nhận con người chân thật nhất của mình. Có như vậy, ta mới đủ năng lực mà yêu thương và đón nhận cuộc sống này, trở nên trọn vẹn hơn và cũng đủ để... sống-một-kiếp-người.

vì đường chắc còn dài

Không khí những ngày cuối năm khiến lòng tôi trở nên nôn nao. Cái nôn nao không phải của trông ngóng, mong chờ những ngày tết như vài chục năm về trước (tự nhiên thấy mình bỗng già ghê :)); tôi cũng e rằng không phải nôn nao vì sắp về nhà, gặp mặt họ hàng, cô bác hàng xóm... như bao người. Càng lúc, tôi càng nhận ra, mọi chuyến đi, mọi điểm đến đều vô nghĩa với tôi nếu tôi không mong chờ nó, là lúc tôi biết nơi đó không có bất cứ điều gì, bất cứ ai... mong-chờ-mình.


Biết rằng có ai đó mong chờ từng ngày mình trở về thật tốt! Khi đó, những cảm giác như cô đơn, trống rỗng, hờn giận, trách cứ,... cũng trở nên quá đỗi bình thường trong đời sống vốn dĩ chật vật này.
Làm sao ta biết rằng mình đang hạnh phúc khi trước giờ ta chẳng bao giờ thật sự đối diện với bất hạnh, khổ đau!

nothing's gone forever, only out of place

Đó là một đoạn lời trong bản nhạc phim mà mỗi khi lòng tôi có vướng bận về một ai đó, một điều gì đó, tôi đều vỗ về trái tim bé bỏng của mình mà tự nhắc nhở mình như thế. Dẫu biết rằng mọi thứ không dễ dàng, rằng nhiều chuyện không như ý, rằng cuộc sống là như vậy, và dù câu hát ấy có xoa dịu được bao nhiêu, nỗi đau, sự mất mát vẫn ở đó, vẫn hiện diện, trong trái tim, trong trí óc, trong từng giấc mơ, trong từng hơi thở.

Hôm nay, khi nghe tin Mẹ của một người anh rất tử tế mà tôi vô cùng kính trọng trong công ty vừa qua đời, lòng tôi bỗng quặn lại. Chỉ vài ba năm thôi, sao nhiều nỗi đau, nhiều biến cố cứ dồn dập đến với người ấy như vậy! Họ cũng chỉ là một con người bình thường, cũng có trái tim, máu và nước mắt, sao lại chịu quá nhiều thử thách, khắc nghiệt và đắng cay...

Suy cho cùng, con người vốn nhỏ bé trước quy luật tự nhiên, trước sinh - ly - tử - biệt, nhưng "từ những nỗi bất lực, ta học cách trân trọng những gì mình có." Điều đó thay đổi hành trình sống, thái độ và cách sống của mỗi người. Tôi mong anh (và cả tôi với những điều quan trọng trong cuộc đời mình) sẽ bình tâm vượt qua. Khi ấy, tôi chỉ có thể bất lực mà tin tưởng rằng "nothing's gone forever, only out of place".

mỗi lựa chọn tạo nên cuộc đời...

Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để ăn trái, mà chỉ để ngắm nhìn; không ngờ về sau, Puppy cũng nhờ đến những chiếc lá bé nhỏ ấy. Thế nhưng, điều tôi không ngờ đến là những cành bồ ngót lại ra lá mạnh mẽ, xanh tươi; nhưng khổ qua bé nhỏ thì lại dần khô héo.

Giờ đây, dưới cơn mưa rào nặng hạt của màn đêm, những chiếc lá bồ ngót rủ mình đón những hạt mưa, xanh mướt; cành khổ qua nằm im lìm bất động, héo úa. Phải chăng, đó là tự nhiên? Hay do sự hờ hững, vô tâm của lòng người, của chính tôi khi cắm những cành bồ ngót ấy vào chậu. Tôi không biết!... Không thể biết được mọi chuyện sẽ khác đi thế nào khi tôi lựa chọn khác đi. Nhưng có thể nào tôi sẽ lựa chọn khác đi nếu biết được chuyện gì sẽ xảy đến?

Tôi nhớ có lần dạy bài Tự do lựa chọn, tôi có phản hồi với Thầy về Lựa & Chọn chỉ bởi tiêu đề Thầy đặt tên "Tự do Chọn Lựa".

- Nhiều lắm! Lựa đi! Rồi Chọn một cái! hay

- Nhiều cái để Chọn lắm! Lựa đi!... rồi sao nữa? hay

- Chọn Lựa trong số này đi! Lựa Chọn trong số kia đi!... Người đời thích những điều chung chung như thế.

Nhưng cuối cùng, mọi thứ có còn thật sự quan trọng không khi có thể, chúng ta chỉ đang "ảo giác" về chính cuộc đời mình. Nếu thế thì ta chọn tin vào điều gì? Hay niềm tin khi đó chẳng qua chỉ là hiện diện của sự sợ hãi? Chúng ta sợ không có điểm tựa, chúng ta sợ một mình. Khi ta tin vào một điều gì đó, khi đó trong ta đã thấy được mặt trái của nó. Giáo dục không chỉ là khai trí, là con đường dẫn đến Tự do, nó còn là "biểu hiện cái mặt tồi tệ trong bản chất con người" (L.Tolstoi).

Một câu hỏi đôi khi làm tôi mơ hồ, có phải là tôi đã điên.
- (Albert Einstein).

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?