Showing posts with label mydreams. Show all posts
Showing posts with label mydreams. Show all posts

no title

Giấc mơ rạng sáng nay dường như là câu trả lời, hoặc cũng có thể đó là lời giải duy nhất mà tôi tự cho là... của một vấn đề trong suốt thời gian qua. Với tôi, đó không phải là câu trả lời hay hành động mà tôi muốn nhất nhưng nó lại là hợp lý nhất, bởi tôi không muốn mọi thứ trở nên tồi tệ thêm. Và đó là "blue dream".

"True encourage is doing the right things" - một khẩu hiệu được in trên mặt sau áo của một bạn trẻ mà sáng nay tôi thấy trên đường đến công ty. Tôi sẽ xem đó như một lời nhắc nhở dành cho mình mặc dù đôi khi tôi buộc phải chấp nhận đạo đức là một phạm trù mang tính tương đối. 

sacred night - secret garden, cathrine iversen

Nếu lỡ yêu thích Secret Garden thì sẽ không bỏ lỡ Sacred Night, vẫn sự hòa hợp nhẹ nhàng, tinh tế giữa giọng hát an lành (của Cathrine Iversen) và tiếng đàn du dương quen thuộc. Mong được một lần xem live concert của họ!

vibrations




Người ta bảo, có đi qua những ngày nắng mới biết yêu những ngày mưa, tận cùng nỗi đau mới biết đâu là hạnh phúc. Và tôi mượn lời người ta nói để nói về mình hơn một tuần trước, gần một tuần tôi không thể ngủ được bởi những cơn ác mộng và (chắc là) sự khó ngủ. Khi đó, tôi cũng biết cảm giác sợ không ngủ được là như thế nào, nhưng chỉ cần nhắm mắt thôi thì những cơn ác mộng mà chỉ cần chị tôi nghe kể lại chưa hết đã cảm thấy sợ, và khi đó tôi lại sợ ngủ. Cứ sợ không ngủ được rồi lại sợ ngủ khiến đầu tôi mỗi ngày như trái bóng bị thổi căng hết mức. Tôi làm đủ mọi cách trong gần một tuần ấy để bình thường trở lại, từ tinh thần đến vật cảnh xung quanh và đồ ăn, thức uống vì tôi biết nó không đơn thuần chỉ là một vấn đề nhỏ bé tự đến rồi tự đi.
Mọi thứ dần tốt trở lại cho đến giấc ngủ của tối ngày 11/8, tôi chỉ còn mơ một vài thứ mờ ảo mà mình chẳng còn nhớ rõ vào lúc tỉnh dậy nửa đêm. Giấc ngủ tối 12/8 chính là giấc ngủ bình yên nhất tôi có với giấc mơ về người đã mang lại cho tôi sự yêu thương và bình an, cả hai người.
Ngày hôm qua vì một sự việc nhỏ mà tôi đã lục lọi thùng đồ vật cũ suốt từ 5 năm về trước, và thật trùng hợp vì có những đồ vật gắn với người tôi đã mơ về, những cuốn nhật kí, những lá thư viết nhưng không được gửi đi, những tấm hình, những đồ vật kỉ niệm... Nhìn chúng, tôi cảm thấy mình hạnh phúc.
Mọi thứ đều có vẻ tự nhiên theo cái cách mà nó đến.

vẫn luôn là thế!



Những ngày gần đây tôi tiếp xúc với nhiều câu chuyện hơn từ những người xung quanh. Có những câu chuyện khiến tôi cảm thấy vui vì có khi nó đơn thuần chỉ là một câu chuyện, một tình huống hài hước thật sự; có khi nó lại thể hiện sự trưởng thành và chín chắn trong suy nghĩ của họ; có khi đơn giản là vì tôi thấy họ đã mở lòng mình hơn... Có những câu chuyện cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều, những số phận, những mảnh đời thật vất vả trong cuộc sống mưu sinh tảo tần... những điều ấy khiến tôi chạnh lòng và dù biết rằng cuộc sống không tránh khỏi những điều như thế nhưng tôi vẫn luôn trăn trở không ngừng với những câu hỏi "tại sao" - cụm từ mà một người thầy trong lớp cao học đã bảo tôi đừng bao giờ hỏi nữa.

Chúng ta luôn có thể làm được nhiều hơn, nhiều hơn nữa những điều mình nghĩ. Và sẽ có những thứ đã qua khiến chúng ta cảm thấy hối tiếc vì mình không làm được nhưng luôn có cách cho mọi vấn đề, luôn có nhiều con đường cho một điểm đến, luôn có nhiều cách để đạt đến một mục tiêu. Hà cớ gì chúng ta tự đánh mất đi tiếng nói của bản thân, tính kỷ luật và lòng tự trọng từ những lý do viện cớ cho những hành động đáng tiếc của mình. Có những thứ càng sửa sẽ càng sai, vậy nên đừng loay hoay trong mớ hỗn độn ấy nữa! Hãy bước ra và bao quát lại vấn đề rồi định hướng bước tiếp. Đừng giải thích cũng đừng chần chừ vì đó chính là sự dễ dãi với bản thân. Hãy cảm thấy có lỗi với chính mình như khi cảm thấy có lỗi với người mà mình sùng bái, yêu thương và kính trọng mỗi khi ta có làm gì đó không tôn trọng hay thất hứa với chính mình.

"Mặt trời luôn mọc từ hướng Đông", "Ba Mẹ luôn yêu thương con cái", đó chính là những chân lý của cuộc đời cũng như việc luôn có lựa chọn cho mọi vấn đề. Và dù có trải qua những cảm xúc gì chăng nữa, bản thân tôi cũng luôn có những lựa chọn để khiến cuộc đời mình trở nên ý nghĩa hơn, ít nhất là đối với người thân, người yêu, bạn bè và những người đã từng đi qua cuộc đời mình.

Sự vỗ về cảm xúc bản thân luôn là phương thuốc hữu hiệu nhất mà bạn có thể làm được trong mọi tình huống.

Send my love: Thank you for always being there for me!

bạn đồng hành

Ngày hôm nay, tôi muốn đặt tay viết về điều gì đó như kể lể về những ý tưởng mà tôi nảy ra chiều nay từ... nhà vệ sinh :) Nhưng giờ tôi lại không muốn nói về những ý tưởng đó vì hiện tại tôi chưa biết làm gì cụ thể với nó cả. Và bạn yên tâm! Nếu biết sẽ làm gì với nó, tôi sẽ làm thật và nghiêm túc.
Lại nói về những ý tưởng, những dự định của tôi, những điều tôi muốn làm, thật thú vị là hầu hết những người tôi mới quen từ trước giờ điều không tin (dù tò mò) về những điều tôi nói là sẽ làm trong tương lai. Có lẽ vì họ mới biết tôi, hoặc do cách mà tôi thể hiện ra chưa đủ để họ tin rằng tôi sẽ làm nó. Không sao cả! Vì như vậy thì mỗi lần tôi thực hiện thành công những dự định đó, tôi càng cảm thấy tự hào về bản thân, dù nhỏ bé, dù nguồn lực có hạn nhưng trước đây là vậy và bây giờ vẫn vậy, tôi sẽ làm chỉ cần tôi muốn làm (dù nói ra hay không).
Với tôi, cuộc sống này vô cùng ngắn đối với những yêu thương và đam mê nhưng lại dài đối với những nỗi đau và sự hối tiếc. Tôi muốn cuộc sống của mình ngắn mà ý nghĩa và đầy trân trọng. Lúc nào tôi cũng trên cả hạnh phúc vì tôi có Tình yêu to bự vừa là Mẹ, vừa là Ba của tôi từ khi tôi còn rất nhỏ đến giờ và sẽ mãi mãi là như thế! Trong mắt tôi, Tình yêu to bự đã là một đặc ân cho riêng tôi khiến tôi không bao giờ dám tham lam mà oán trách rằng tại sao tôi có một gia đình không trọn vẹn. Tôi nhớ lúc còn đi học ở quê nhà, tôi luôn ao ước là lớn thật nhanh, học thật giỏi để được vào Nam sống cùng Tình yêu to bự và tôi đã làm được điều đó bằng mọi nỗ lực của mình, điều mà khi còn nhỏ, với tôi đó là một cái gì đó vô cùng xa vời dù có ao ước thế nào chăng nữa, vì cảm giác chia xa cứ luôn ám ảnh tôi từ khi tôi có ý thức về cuộc sống. Tuần trước, khi nghe tin "cách ly xã hôi", Tình yêu to bự vội vã gọi điện ngay để bảo anh em tôi "tranh thủ tối nay về Bình Dương đi, chứ mai là cách ly rồi, Mẹ sợ không về được". Tôi cười mà nói an ủi để trấn an Mẹ rằng: "Tụi con về được mà! bình thường, không sao hết, nhưng mà phải cuối tuần mới được. Mà lỡ như không về được cũng tốt, để nhỡ tụi con có gì mà chưa phát ra lại lây cho 3 bà cháu, huhu..." (vì anh chị em tôi đang tự cách li trên này bởi trước đó đi nhiều nên không dám về Bình Dương, nhỡ có gì không hay). Mẹ trả lời một câu khiến tôi chùn lòng: "Cả 2 tuần nay không về rồi, không nhớ Mẹ hả!" Tôi không biết nói gì thêm. Lớn rồi, tình yêu thương dần trở nên ít thể hiện bằng lời nói hơn và bản thân cũng không có đòi hỏi điều như thế nên khi nghe câu nói ấy của Mẹ, tôi lại thầm cám ơn đặc ân mà tôi đang có.
"Càng lớn tuổi, chúng ta càng nghiêm nghị hơn với cuộc sống. Người lớn tuổi cười trung bình 15 lần một ngày; còn những đứa trẻ chưa đến tuổi đi học cười trung bình 400 lần một ngày", đây là câu nói trong một cuốn sách tôi đang đọc. Trong giao tiếp thường ngày, cũng do tính cách chi phối, tôi luôn muốn cười với mọi người cho dù nguồn gốc sâu xa của nụ cười là dấu hiệu của sự phục tùng và điều khó khiến tôi trong ánh nhìn của người khác có vẻ sẽ yếu thế hơn, nhưng không sao cả, vì tác dụng của nụ cười tôi đang thể hiện mang đến biết bao nhiêu cảm xúc tích cực cho tôi và mọi người. Nụ cười có thể làm "tan chảy trái tim" một con người mà! :) Nhưng cũng còn biết bao nhiêu người khác đâu phải dễ chịu với nụ cười, vì vậy, tôi mong họ có thể tập cười nhiều hơn mỗi ngày vì nó sẽ khiến cuộc sống của họ trở nên thoải mái và dễ chịu hơn trong mọi hoàn cảnh, ví như hiện nay cả thế giới đang chống chọi với Covid-19, cách li xã hội khiến chúng ta ít giao tiếp hơn, ít cười hơn hoặc thậm chí không cười mỗi ngày, rồi bạn sẽ thấy điều đó khiến bạn càng trở nên "nghiêm nghị" và khó khăn với cuộc sống cỡ nào. Vì vậy, cần có những bộ phim hài (cả nông và sâu), câu chuyện cười,... phù hợp mỗi tuýp người để bơi qua mùa dịch một cách thoải mái hơn. Tóm lại là do tôi cảm thấy khó khăn khi nhìn người khác quá "nghiêm nghị" với cuộc sống này (nhiều chuyện mà dễ hiểu, vì cảm xúc lây lan mà!).
Hôm nay nói chuyện, anh làm tôi cười chảy nước mắt. Mà cũng thật lâu rồi tôi mới cười thành tiếng lâu như thế. Anh dạy tôi, hãy luôn nỗ lực tìm kiếm cho mình một "bạn đồng hành" trong mọi hoàn cảnh, dù là người, là vật hay gì cũng được, và hãy tin vào lựa chọn của mình. Đó sẽ là cánh chim khiến tôi có thể tự do sải cánh trên bầu trời cao và cũng sẽ là khúc gỗ cứu sinh khi tôi lạc trôi vô định giữa dòng đời. Đơn giản vậy nhưng đủ để tôi phải ghi nhớ mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút giây vì (lại đơn giản), cuộc sống này không quá khó để sống nhưng nó là một chiếc hộp Pandora, bạn sẽ không biết điều gì hay rủi ro nào đang xảy đến đâu!

trấn an



Đời có bao nhiêu mà hờ hững! Và cái thứ "xoàng xĩnh" tên gọi virus corona từ China đã làm cả thế giới đảo điên thời gian hơn 2 tháng qua khiến cho con người ta ý thức rõ cái sự "bao nhiêu" ấy.

Tôi không ý định nói nhiều hơn về thứ "xoàng xĩnh" ấy, tôi cũng tự nhận mình không đủ khả năng để nói về những tác động của nó như thế nào đến từng ngóc ngách của xã hội, nhưng trong cái khó cũng ló cái hay, nhờ nó mà thiên nhiên có thời gian để khôi phục, chắc chắn là không như những gì vốn có nhưng có thể là đủ để thiên nhiên "chịu đựng" thêm loài người thời gian dài hơn nữa.
Còn đối với tôi, cái thứ "xoàng xĩnh" ấy cũng không khiến cuộc sống của tôi đảo lộn là bao. Phải chăng, đấy là sự đáng giá của "một mình", "không ràng buộc", không giàu, không nghèo về vật chất...? Nếu thế thì, có phải tôi "hời" quá rồi không? Nghĩ về những quyết định đưa ra cho cuộc đời mình, tôi hiếm khi, nếu đủ chắc chắn để nói rằng không bao giờ khiến tôi hối hận, có chăng là vì tôi không đủ tham vọng mà dễ hài lòng với nhiều thứ. Với TASL, hình thức mà chúng tôi lựa chọn từ ban đầu là đa dạng loại hình hoạt động và phục vụ nên giờ chúng tôi cũng không đến nỗi lao đao giữa thời cuộc; trong nghề nghiệp (tạm gọi là ổn định), tôi nghĩ là mình đã quyết định sáng suốt khi từ chối vị trí tại một Cty GD vào đầu năm và những lời mời phỏng vấn tiếp theo vào khoảng thời gian đầu dịch CoVid-19 để lựa chọn lời mời cho những công việc tự do về thời gian, địa điểm, và hơn hết trong đó có công việc thuộc một lĩnh vực mới, một lĩnh vực mà tôi chưa biết gì về nó để tôi có thể học hỏi và trải nghiệm nhiều điều hơn. Và đến hiện giờ, dù có khi vất vả nhưng tôi vẫn hứng thú và tâm huyết với nó rất nhiều. Bởi cuộc sống đơn giản là vậy, mỗi một lựa chọn là một trải nghiệm, và trải nghiệm đó là ngọt ngào hay cay đắng là do những giá trị cốt lõi bạn chọn chi phối. Nhưng hơn hết, hãy biết bạn đã chọn gì!
Ngày hôm qua cũng có điều làm tôi cảm thấy không vui thật sự, đó là những điều tôi nghĩ về khi đại dịch xảy ra. Nhưng bức ảnh và dòng tâm sự ngày hôm qua của một người khiến tôi cảm thấy đau, tôi cảm thấy khó chịu về chính mình khi những dự định còn quá nhiều dang dở mà trong quá khứ cách đây 7-8 năm, tôi đã giúp được nhiều người hơn rất nhiều. Đây cũng là lúc tôi đang nhìn lại chính bản thân mình, là nhăn nhó, là khó chịu hay gì cũng được, tôi mong mình sẽ định hình được bản thân và tiếp tục với những điều tôi mong muốn thật sự thay vì sự trá hình bởi những thứ tôi nghĩ là mình đang làm rất tốt.

Ngày mai trời lại sáng! Đường xá Sài Gòn vẫn lại vắng hoe mùa dịch nhưng tâm thức mỗi người sẽ không bao giờ ngủ yên cùng những bóng người mưu sinh khó nhọc quanh Sài Gòn mùa dịch. Rồi vòng quay cuộc sống mới lại sẽ được bắt đầu!

LÂU LÂU THẤY MÌNH LƯỜI

Cảm giác thất hứa với bản thân thật tệ, và mình cũng không thể thốt ra những lời tự động viên mình như trước nữa, nên tìm động lực để khắc phục ngay thôi.
Hai đêm qua mình đều có những giấc mơ và mình cảm thấy vui với nó, không cần nó trở thành sự thật, chỉ mong nó đừng xảy ra ngược lại là được. Giấc mơ đầu tiên, mình thấy ông ngoại rất khỏe mạnh, lại còn lì xì cho mình, nói chuyện với cả nhà nữa chứ, thật vui! Giấc mơ thứ hai, mình gặp lại hai người quen mà mình luôn dành cho họ sự kính trọng, dù đã vài năm không còn gặp nhau nữa nhưng mình vẫn mong họ bình an và khỏe mạnh, vui vẻ. Trong giấc mơ vẫn như thế, một người nghiêm túc, vẫn hay cau mày; một người thì sảng khoái, ân cần và vui vẻ.
Hôm nay một người chị nhắn tin và hỏi mình đã hết bệnh chưa, bớt ho chút nào không. Mình hơi bất ngờ vì hai chị em đã một thời gian không nói chuyện với nhau nhiều kể từ tuần trước mình đã liên lạc và hẹn chị ấy đi ăn tối, xem phim. Cám ơn!
Một mối quan hệ, vẫn quy luật ấy, không phải một bên cố gắng là được mà phải là cả hai, cả hai mới đủ.
Mà hôm nay mình cũng đã ra quyết định cho một việc quan trọng trong vòng hai tháng tới. Đã là nghĩa vụ thì dù muốn hay không cũng phải hoàn thành thôi... NÊN PHẢI VUI VẺ MÀ LÀM! NHỚ CHƯA!!!

NƠI ẤY

Giấc mơ đẹp lúc trời sáng hiện ra khiến tôi chìm đắm rất lâu. Nơi ấy, Người hiện ra thật hiền hòa, ân cần; tôi khiến Người vui và Người cũng thế. Lâu rồi... tôi mới được đắm mình trong giấc mơ như vậy.
Cuộc sống, thật có những khi khiến tôi mệt mỏi, mất niềm tin. Sự việc đã xảy ra khiến tôi không thể không chấp nhận. Đầu tôi thỉnh thoảng lóe lên ý nghĩ: con người thật đáng sợ, vì chút danh lợi hư vô, họ có thể làm tất cả. Suy nghĩ đó khiến tôi e dè trước cuộc đời này. Bây giờ chưa nhưng sau này có thể có.
Những ngày này, tôi thường hay nghĩ về "vùng đất bình yên", nơi mà khi không còn vướng bận điều gì, tôi sẽ đi tìm nó hay dựng xây nó. Chỉ cần nghĩ đến nó thôi, lòng tôi khao khát. Từng tia nắng xuyên qua lá cây, tiếng chim ríu rít đón chào ngày mới, những bông hoa vươn mình đón nắng, mặt đất mát lạnh và phảng phất hương thơm mặn mà của một vùng đất bình yên. Tôi trải mình trên bãi cỏ xanh rờn, thả hồn trôi theo điệu nhạc. Hương cà phê phảng phất qua cánh mũi rồi quyện hòa cùng làn gió tinh sương. Nơi ấy, con người thật hiền hòa, chân chất; mỗi ngày trôi qua với họ đều ý nghĩa và đáng sống. Cuộc sống mộc mạc nhưng thấm thía nghĩa tình. Còn tôi của mỗi ngày ấy...
Nhanh thôi... tôi tin rồi mình sẽ tìm ra nơi ấy.
Sweet Dreams

NGÀY VUI


Ngày hôm nay thật vui. Lâu lắm rồi em mới được tận hưởng cái cảm giác này mà không chút nghĩ ngợi hay lo lắng về điều gì cả. 
Ngày hôm nay em cười, cười rất nhiều! Buổi sáng bắt đầu với TASL. Đó là khách hàng đầu tiên của TASL. Và em tin, em đã khiến chị ấy hài lòng và quyết định đầu tư, chấp nhận sản phẩm của TASL. Sau này, dù lớn mạnh hay có bất kỳ vấn đề gì, TASL cũng đã thực hiện đúng sứ mạng mà một sản phẩm cà phê mang đến cho khách hàng - những người đặt niềm tin vào nó.
Trưa, em vào nhà cô. Mặc dù nhiều lần, em cảm thấy mình như lạ lẫm và lạc lõng trong thế giới của những con người ấy nhưng em đã không còn sợ nữa. Em chỉ làm và nghĩ đến cô, nghĩ đến việc mình đã giúp được cô điều gì đó. Khi ấy, em cảm thấy vui. Đối với em, cô là người mà em rất quý. Vì vậy, chỉ cần cô cần bất cứ điều gì trong khả năng của em, em đều sẽ cố gắng hết sức. Và em mong, cô sẽ hiểu được điều đó. Mà không... dù cô có hiểu hay không, chỉ cần giúp cô được điều gì, em đều sẽ vui.
Mỗi khi đối diện với những anh chị ở E, ngoài cảm giác lạc lõng ấy, em còn cảm thấy mình như một chướng ngại khiến những anh chị ấy khó có thể thoải mái được với nhau. Anh biết đấy! Làm sao nói chuyện thoải mái được khi chỉ cần một người ở đó thinh lặng và không thể nào hòa nhập được (dù em luôn nở nụ cười và cố gắng để mọi người thấy rằng: Anh chị cứ nói chuyện đi, em vẫn vui vẻ, đừng để ý đến em quá!). Có thể những gì xảy ra với Tr cũng 1 phần tác động đến cảm xúc của em. Mỗi lần nói chuyện với mấy anh chị, em nghĩ đến Tr. Em nghĩ đến cảm giác của nó khi nhìn đứa bạn thân của nó nói chuyện với người mà nó không thích. Rồi điều đó như rào cản và khiến em suy nghĩ rằng, nếu em nói chuyện vui vẻ với họ, em như đang phản bội tình bạn với Tr. Nhưng thật sự, trong tâm em không muốn điều ấy. Vì ở 1 chừng mực nhất định, ở họ vẫn có những điểm em cảm thấy rất quý; có thể em mặc kệ những gì họ suy nghĩ về mình. Mỗi lần như vậy, em thử chất vấn mình, chuyện của Tr là chuyện của Tr, không liên quan đến mình, việc gì phải tự hành hạ cảm xúc của mình như vậy. Lần đó, giữa em và th.T có vấn đề, Tr cũng vẫn rất quan tâm đến th mà không nghĩ đến cảm xúc với em. Cũng công bằng mà. Em tự nhủ thế nhưng em không thể vượt qua. Em lo Tr sẽ không vui và cảm giác không an toàn khi nói chuyện với em về sau này.

Chiều tối về nhà, em mệt nhoài nghĩ lại mọi chuyện mà ngủ trên ghế lúc nào không hay. Giấc ngủ ngắn của em bị anh chiếm hữu. Em nhớ anh. Nhớ anh. Đó có phải là cảm giác mà người ta nói: Khi mất đi mới biết đã yêu. Khi xa rồi mới biết mình có nhớ. TASL sắp khai trương. Mỗi lần nhìn mồ hôi trên trán anh nhễ nhại khi chạy phần việc cho em, em cảm thấy xót. Anh bất chấp những gì em nói hay làm không hay với anh. Trong em, anh cao thượng như một vị Thiên sứ. Nhưng có lẽ, anh sẽ chỉ mãi là Thiên sứ, mà thôi.

Một giấc ngủ ngắn, em tỉnh dậy rồi ngẫu hứng cùng mấy chị chung dãy nhà nối tiếp niềm vui trong ngày bằng Karaoke. 5 chị em đi bộ một đoạn đường không ngắn không dài mà cười nói đủ mọi chuyện. Chưa bao giờ em hát thoải mái đến vậy. Chưa bao giờ em cười nhiều như thế. Đây có lẽ sẽ là ngày đáng nhớ của đời em.

Thương anh! Chúc anh ngủ ngon. Cầu mong Thiên sứ của em sẽ mang đến cho anh bình an ở nơi xa.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?