NỖ LỰC KHÔNG KHÓ

Ba hôm nay có nhiều việc, cảm giác như một ngày 24 tiếng là trêu người vậy! Thứ 7 mà cứ nghĩ là thứ 6, ngày thứ 8 cũng không hề có cảm giác thoải mái khi tự cho mình nghỉ ngơi một chút, nên cũng đành tiếp tục.

Điều này hay những khoảnh khắc tương tự thế là những khoảng thời gian bình thường trong cuộc sống của tôi. Dù tự do, lắm khi ra vẻ bất cần đời, chẳng sợ ai nghĩ gì, nói gì về mình... nhưng vấn đề lớn nhất chính là tôi không chấp nhận được điều không tốt mà tôi nghĩ về hay tự nói về chính bản thân mình. Vậy nên, tôi luôn tự nhủ mình nỗ lực, bởi vì tôi luôn biết rằng, chỉ cần tôi muốn, tôi đều có thể làm được.

Và điều tôi cần làm tốt chính là biết tự chăm sóc và rèn luyện sức khỏe tốt để thể chất không bao giờ là giới hạn cho mọi nỗ lực của tôi. Và đó cũng chính là nguyên tắc tôi rút ra và cần bản thân nghiêm khắc thực hiện từ 6 năm về trước, đó là khoảng thời gian dài tôi chán ghét bản thân và cảm thấy mình vô dụng, bất lực trước quá nhiều thứ chỉ vì tôi không chú ý đến tiếng nói cơ thể mình.
Cuộc đời con người có rất nhiều thứ mất đi thì sẽ không bao giờ lấy lại được, với tôi, đó chính là niềm tin, niềm tin vào bản thân mình và niềm tin vào người khác. Vậy nên, hãy tiếp tục...

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?