beautiful birds
thằn lằn nhỏ ăn đêm
Yay! Xong rồi! Ôm trọn cuộc sống vui vẻ và nhẹ nhõm này vào lòng thật chặt thôi.
Dù chẳng biết ngày mai đáng sợ đến thế nào đâu. Nhưng có đáng sợ thế nào thì cũng vẫn tiếp tục, vẫn đâu cứ phải nhắm mắt hay đưa đầu núp sau tấm tường là điều đáng sợ chẳng thấy mình như chú voi nhỏ đáng yêu ăn trộm mía bị dân làng bắt gặp đâu (mà vì đáng yêu quá nên chắc dân làng cũng sẽ tha lỗi cho chú voi nhỏ ấy thôi! <3)
Vậy nên cứ phải tận hưởng, hít thật đầy, thật trọn vẹn những gì mình đang có.
P/s: Hôm nay nghe lại bài hát này, hay ghê!
yêu chiều bản thân
Có những ngày bạn cảm thấy mệt mỏi kiểu cái gọi là động lực trong tinh thần bạn như một giọt nước cuối cùng trong một chiếc ly, dù bạn nghiêng chiếc ly đến nỗi dựng thẳng đứng lên, giọt nước cũng chẳng đủ thấm đến miệng ly huống gì để chảy ra ngoài. Tôi hôm nay là như vậy, chẳng hiểu lý do tại sao. Và với kiểu người luôn tìm lí do cho mọi vấn đề như tôi thì thật sự là đau đầu :D Vậy nên tôi mặc kệ, tôi vẫn nằm oài, tôi chấp nhận để mình như thế cho đến khi nó sẵn sàng ngồi dậy. Đó chẳng phải giải pháp hay ho gì cả! Thêm cơ thể lại vẫn còn ngứa rát, khó chịu, có chỗ bị tôi gãi cho muốn chảy máu chỉ bởi quên việc mình (trước kia hoàn toàn không hề bị vấn đề gì cả) tự nhiên vài tháng gần đây lại bị dị ứng với mấy miếng thịt bò mềm mềm, thơm phức và ngọt lịm (mà hôm qua lỡ ăn).
Đi tắm luôn là giải pháp hữu hiệu nhất khi tôi muốn cứu vớt cái động lực tinh thần tự nhiên lang thang ở đâu đó mà bỏ rơi mình. Buổi chiều, may mắn thay, nó đã chịu trở lại! Giờ đó, tôi mới kịp cảm nhận được hương tinh dầu thoang thoảng dễ chịu và thoải mái. Tôi dành thời gian để sắp xếp và phân loại lại những cuốn sách. Những cuốn sách không còn dùng đến nữa, tôi cất đi; những cuốn đã đọc nhưng thấy hay, tôi xếp gọn một chỗ; những cuốn chưa đọc, tôi để ở bàn. Tôi cũng sắp xếp lại mớ kỷ vật quan trọng, những cuốn nhật ký từ thời còn là học sinh (giờ đọc lại thấy thiệt ngu ngơ và rất chân thật). Những cuốn nhật ký xếp chồng lên nhau đại diện cho mớ cảm xúc hỗn độn của tôi cũng ngần ấy! Tôi thầm than nhẹ: Nhiều thật ấy! :D Nhưng biết sao được, với riêng tôi, cho người khác biết được cảm xúc của mình chưa bao giờ được xem là sự ưu tiên, quan trọng.
Tối nay, tôi vừa xem review về Rocco & His Brothers với nội dung khá hay, tôi sẽ sắp xếp thời gian để xem nó. Phim Israel cũng chưa bao giờ làm tôi thất vọng, vậy nên, tôi cũng rất mong chờ buổi công chiếu Bữa tiệc chia tay & Và khi em đến vào cuối tuần. À, thêm một làn gió mới với bản nhạc tuyệt vời mới được nghe hôm nay -Take my hand (Omar Akram) chắc chắn cũng sẽ là khởi đầu cho những điều mới mẻ đang chờ đợi.
sacred night - secret garden, cathrine iversen
Nếu lỡ yêu thích Secret Garden thì sẽ không bỏ lỡ Sacred Night, vẫn sự hòa hợp nhẹ nhàng, tinh tế giữa giọng hát an lành (của Cathrine Iversen) và tiếng đàn du dương quen thuộc. Mong được một lần xem live concert của họ!
alone
chúng ta vẫn nghĩ...
Bài viết hôm nay... vẫn là vào cuối ngày, vẫn là về những gì đã qua của những ngày trước. Chính vì đã qua nhưng giờ vẫn còn nhớ nên sẽ vô cùng đáng để viết. Và viết là cách để tôi ghi nhớ, mọi thứ.
Thật ra là vì 2 buổi tối qua cùng xem phim "nhà" (thay vì ở rạp) với 2 nhóc cháu nên cũng được xem là có lý do chính đáng :D Xem phim ở nhà nhưng vẫn được "đầu tư" công phu với các món ăn vặt là xoài, bánh tráng muối tắc khá là ngon và hấp dẫn và tất nhiên là chẳng tốt gì cho sức khỏe cả, nhưng không cần phải quá cứng nhắc khi niềm vui là hữu hạn.
Những ngày vừa qua vẫn là những ngày mình cảm thấy đủ đầy ấm áp và niềm vui từ những con người nhỏ bé xung quanh mình. Đặc biệt nhất là lại được hét hò thoải mái với bạn bè, và còn gì vui hơn khi có người hát chung những bài hát mình thích mà trước giờ hiếm ai hát chung, đã lâu lắm rồi, gần 2 năm rồi. Cảm giác bản thân cô độc hát bài hát chỉ mình thích, chỉ mình biết hát cũng giống như đi ăn chung nhưng khẩu vị chẳng hợp nhau, xem phim chung nhưng tâm hồn chẳng đồng điệu,... vậy. Nên mình rất vui vì ngày hôm ấy, vì nó đến trùng hợp lúc mình muốn hát, lúc mình muốn giải tỏa :) Chỉ có điều mình chỉ biết hét mà hát không hay lắm nên vô tình lại giúp bạn bè thân thiết của mình vui, vậy nên mình cũng thấy vui. Hôm sau lại nhận được một bức tranh rất có tâm, có hồn từ một cô bạn nhỏ nữa...
Tuần này được về nhà, được gặp Mẹ, 2 nhóc cháu bự và 2 nhóc cháu nhỏ. Nhà mình vui nứt vách, mà tất nhiên người vui nhất chính là Mẹ rồi! Được Mẹ chiêu đãi món sườn kho "tủ" không ở đâu có cả nên mình vui nức (vì cái lí do nghĩ lại buồn cười lắm, Mẹ nói "hôm nay là mùng 1, lẽ ra cho cả nhà ăn chay luôn, nhưng vì cả tháng mới về đây nên cho ăn chay thấy tội lắm!" :D Mình nghe xong mà cười muốn trẹo quai hàm, vừa nghĩ tới lúc Mẹ rất vui mình nhận món quà làm đẹp mình tặng là thấy tất thảy mọi thứ, kể cả những nỗi buồn đều đáng. Nhìn Mẹ mình nhớ tới Cụ Ông rất lớn tuổi rồi nhưng vẫn cầm chiếc nón và một tập hồ sơ, giấy tờ gì đấy để đi xin từng đồng tiền của người đi đường để kiếm sống, rất vất vả mà mình đã gặp lúc đứng chờ ở trạm xe buýt. Nếu có sự đồng cảm, con người sẽ không cần đến tập tài liệu ấy để chứng minh điều gì, sẽ chẳng sợ bị lừa lọc hay gian dối; chỉ cần nhìn bóng dáng con người ấy thôi là đủ rồi. Ở cái tuổi ấy, lẽ ra họ phải được sống trong một gia đình ấm cúng, có con, có cháu quây quần; không cần dư dả, chỉ cần bữa cơm mỗi ngày, những tiếng cười của con, cháu; những lần cho tiền tiêu vặt (mà họ có tiêu gì đâu, cũng để dành lại cho con cháu thôi) in ít của con cháu (nếu có) là đủ rồi.
Có lần tôi đọc đâu đó một câu nói: Cha Mẹ nuôi cả 9 người con một lúc nhưng không một lời than thở, trách móc nhưng 9 người con sau đó lại không nuôi nổi Cha Mẹ của mình. Cuộc sống vốn dĩ có oái oăm, nhưng nếu đã yêu thương thì chẳng cần lý do; nếu không đủ yêu thương thì hãy nghĩ về những điều tốt đẹp của quá khứ mà làm tròn trách nhiệm của mình, để chứng tỏ mình đáng được vay mượn khí trời để sống mỗi ngày.
vibrations
Người ta bảo, có đi qua những ngày nắng mới biết yêu những ngày mưa, tận cùng nỗi đau mới biết đâu là hạnh phúc. Và tôi mượn lời người ta nói để nói về mình hơn một tuần trước, gần một tuần tôi không thể ngủ được bởi những cơn ác mộng và (chắc là) sự khó ngủ. Khi đó, tôi cũng biết cảm giác sợ không ngủ được là như thế nào, nhưng chỉ cần nhắm mắt thôi thì những cơn ác mộng mà chỉ cần chị tôi nghe kể lại chưa hết đã cảm thấy sợ, và khi đó tôi lại sợ ngủ. Cứ sợ không ngủ được rồi lại sợ ngủ khiến đầu tôi mỗi ngày như trái bóng bị thổi căng hết mức. Tôi làm đủ mọi cách trong gần một tuần ấy để bình thường trở lại, từ tinh thần đến vật cảnh xung quanh và đồ ăn, thức uống vì tôi biết nó không đơn thuần chỉ là một vấn đề nhỏ bé tự đến rồi tự đi.
another day in paradise
Tuần này cuối cùng đã trôi qua! Một thời gian dài tôi mới lại có cảm giác thời gian chậm chạp trôi đến vậy, có thể vì lòng người muốn giữ nên thời gian cũng quyến luyến chẳng muốn rời đi.
Vẫn nối dài một năm 2020 khác biệt và ý nghĩa, tuần này, tôi đã tham gia một hoạt động xã hội mà những tuần trước đó, chúng tôi đã được huấn luyện kỹ càng và bài bản. Và điều ý nghĩa đối với tôi chính là hoạt động này đã mang lại biết bao hy vọng cho những bệnh nhân cần máu để sống, để chiến đấu và chiến thắng bệnh tật. Nhìn những bạn trẻ vận hành công tác chuẩn bị và tổ chức, tôi thấy bóng dáng mình 10 năm trước, cái 10 năm mà tôi chẳng có gì ngoài sự vô tư, nhiệt huyết và tinh thần tuổi trẻ. Chúng tôi đã kết nối, đã vui chơi, đã cùng nhau tạo nên một ngày ý nghĩa trọn vẹn mà đối với mảnh đất tâm hồn đang dần trở nên bị bào mòn bởi công việc, áp lực bản thân như tôi trong những năm qua được tưới mát. Chẳng có gì khó hiểu khi bạn đã ý thức được cuộc đời này bạn không chỉ sống cho riêng mình, mà bạn sống vì bạn, cũng vì những gì xung quanh bạn.
Tôi nhớ một anh bạn của nữ chính trong bộ phim Where' d you go, Bernadetta? đã nói với cô ấy thế này: Sứ mệnh của cô trong cuộc đời này là gì hả Bernadetta? Hãy đi tìm nó! Bởi nếu một người không biết sứ mệnh mình sinh ra để làm gì trên cuộc đời này thì họ sẽ trở thành mối nguy hiểm của xã hội. Thế đó! Tôi nghĩ con đường mình đã chọn và đang đi dần khiến tôi có được câu trả lời cho chính mình.
Sứ mệnh là gì? Ước mơ là gì?... bạn sẽ chẳng biết được nếu cứ ngồi đó, lắng nghe kinh nghiệm của biết bao người rồi trở nên e dè, sợ sệt đủ thứ để chẳng dám làm gì cả. Sẽ bướng bỉnh biết bao khi cứ thích tự trải nghiệm cái mà người khác ngăn cản, rằng ngành này không được, trường này không được, môn học này khó lắm nên sẽ rớt đấy, dại gì mà làm công việc đó, người ấy không tốt nên đừng,... Bạn cố chấp làm theo ý mình không phải vì đúng - sai - phải - trái, bạn trân trọng những gì họ nói, họ làm cho bạn (dù với mục đích gì chăng nữa), nhưng điều mà bạn chọn chính là sự trải nghiệm cá nhân. Bạn chấp nhận đánh đổi thời gian để thử - sai, chấp nhận về đích sau cùng, chấp nhận những va vấp, những cú ngã đau, chấp nhận những sự hụt hẫng hay thất vọng về tinh thần... Cái bạn muốn là cảm giác về mình trong hành trình ấy. Vậy thôi! Sứ mệnh, ước mơ,... nó chẳng thể nào tự rơi xuống đầu bạn trong khi bạn chỉ giậm chân tại chỗ được. Và sẽ thật khiếm nhã khi bạn chẳng may nghĩ rằng ai đó không có ước mơ hay sinh ra trên đời là vô ích, vì đến cả một chú Cún con lạc đường còn hư hử khóc lóc tìm đường về nhà cơ mà.
Chúc ngủ ngon và một tuần tươi sáng!
always remember us this way
(Có nhiều ký ức, nhiều kỷ vật mình giữ mãi và Always Remember Us This Way là bài hát mình đã nghe liên tục 2 năm :) )
vẫn luôn là thế!
Những ngày gần đây tôi tiếp xúc với nhiều câu chuyện hơn từ những người xung quanh. Có những câu chuyện khiến tôi cảm thấy vui vì có khi nó đơn thuần chỉ là một câu chuyện, một tình huống hài hước thật sự; có khi nó lại thể hiện sự trưởng thành và chín chắn trong suy nghĩ của họ; có khi đơn giản là vì tôi thấy họ đã mở lòng mình hơn... Có những câu chuyện cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều, những số phận, những mảnh đời thật vất vả trong cuộc sống mưu sinh tảo tần... những điều ấy khiến tôi chạnh lòng và dù biết rằng cuộc sống không tránh khỏi những điều như thế nhưng tôi vẫn luôn trăn trở không ngừng với những câu hỏi "tại sao" - cụm từ mà một người thầy trong lớp cao học đã bảo tôi đừng bao giờ hỏi nữa.
Chúng ta luôn có thể làm được nhiều hơn, nhiều hơn nữa những điều mình nghĩ. Và sẽ có những thứ đã qua khiến chúng ta cảm thấy hối tiếc vì mình không làm được nhưng luôn có cách cho mọi vấn đề, luôn có nhiều con đường cho một điểm đến, luôn có nhiều cách để đạt đến một mục tiêu. Hà cớ gì chúng ta tự đánh mất đi tiếng nói của bản thân, tính kỷ luật và lòng tự trọng từ những lý do viện cớ cho những hành động đáng tiếc của mình. Có những thứ càng sửa sẽ càng sai, vậy nên đừng loay hoay trong mớ hỗn độn ấy nữa! Hãy bước ra và bao quát lại vấn đề rồi định hướng bước tiếp. Đừng giải thích cũng đừng chần chừ vì đó chính là sự dễ dãi với bản thân. Hãy cảm thấy có lỗi với chính mình như khi cảm thấy có lỗi với người mà mình sùng bái, yêu thương và kính trọng mỗi khi ta có làm gì đó không tôn trọng hay thất hứa với chính mình.
"Mặt trời luôn mọc từ hướng Đông", "Ba Mẹ luôn yêu thương con cái", đó chính là những chân lý của cuộc đời cũng như việc luôn có lựa chọn cho mọi vấn đề. Và dù có trải qua những cảm xúc gì chăng nữa, bản thân tôi cũng luôn có những lựa chọn để khiến cuộc đời mình trở nên ý nghĩa hơn, ít nhất là đối với người thân, người yêu, bạn bè và những người đã từng đi qua cuộc đời mình.
Sự vỗ về cảm xúc bản thân luôn là phương thuốc hữu hiệu nhất mà bạn có thể làm được trong mọi tình huống.
Send my love: Thank you for always being there for me!
CHÚT TẢN MẠN CUỐI NGÀY
Thật khó để không thừa nhận rằng mình yêu cảm giác mỗi khi được đặt lưng xuống giường... thật tuyệt vời như mình đang được nghịch nước vậy. Mình yêu biển, thích nước bao nhiêu thì cảm giác lúc được nằm xuống giường cũng tuyệt vời bấy nhiêu. Đặc biệt là khi những giai điệu dịu êm mỗi khi chuẩn bị vào giấc ngủ được bật lên, như tối nay sẽ là album Couples Romantic Night at Moonlight, album có giai điệu rất đỗi yên bình, có tiếng sóng biển và gió dào dạt khiến người nghe đắm chìm vào đó và bước vào giấc ngủ ngon.
Nói một chút về việc đang làm, càng ngày mình càng cảm thấy thú vị và tò mò nhiều hơn, có nhiều ý tưởng hơn cho nó khi mỗi ngày, mình tiếp xúc với nhiều thông tin và phải đọc những thứ có vẻ khó nhằn với mình một tí, thậm chí 2 hôm nay mình (gọi là phải) đọc một cuốn sách mà nó khiến mình rất buồn ngủ và tất nhiên, mình đã ngủ quên 2 lần :) Tuy vậy, mình vẫn muốn đọc nó, vì mình thấy bộ não này đang bị thách thức rồi đây!
CÁI HẸN VỚI SÁNG NGÀY MAI
Tôi không phải tuýp người đam mê hay thách thức sự thay đổi, thậm chí mỗi lần đối diện với nó, tôi còn có chút cảm giác lúng túng và sợ hãi. Tôi lúng túng vì không biết phải làm sao, không biết phải bắt đầu từ đâu, và sợ hãi vì nó như một bóng đêm vô hình khiến tôi khó có thể tìm được lối ra. Dù vậy nhưng một khi nó đến hoặc cần phải xảy đến, tôi không ngại mà đón nhận nó, bởi tôi hiểu đấy là quy luật sống, là điều cần xảy ra. Khi đó, dù sợ hãi hay lúng túng thì tôi hãy cứ thế đi, nhưng sau đó là tiếp nhận nó, tìm cách thích ứng một cách tốt nhất có thể. Nếu bóng đêm là điều hiển nhiên thì tập thích ứng và bước đi không sợ hãi trong nó là lựa chọn tốt nhất. Như sáng nay tôi nhận được thông tin thay đổi chương trình theo yêu cầu của khách hàng trước giờ G, nếu nói không khó chịu thì chắc tôi là Thánh mất, nhưng rồi thôi, khách hàng vẫn là Thượng Đế và tôi nhận thấy đó là sự thay đổi khôn ngoan với họ, và trong khả năng của mình, chúng tôi vẫn có thể đáp ứng kịp với điều này. Vậy nên, chương trình vẫn chạy và thành công.
Kinh nghiệm qua nhiều lần tiếp nhận sự thay đổi, tôi biết cảm xúc ban đầu của mình như khó chịu, lúng túng, sợ hãi,... luôn xảy đến và tôi không tìm cách khắc chế nó, tôi cứ để thế vì tôi biết về những gì tôi sẽ làm sau đó và thành quả có thể mang đến. Trong một số việc, kiềm chế bản thân không phải là một sự lựa chọn khôn ngoan để thể hiện mình yêu thương và tôn trọng chính bản thân mình. Tất nhiên, có những thay đổi như ý muốn làm tôi rất vui, thở phào nhẹ nhõm hay la hét như vừa trúng độc đắc - lần duy nhất trong đời cho đến nay :D. Như sự thay đổi của Cún con ngày hôm nay khiến tôi rất tự hào về anh chàng. Tôi thừa nhận nhiều khi mình quá nghiêm khắc là không đúng nhưng khi thấy anh chàng nói với Nị: "Cám ơn Nị, nhưng Cún không ăn đâu, Cún no rồi!" tôi bất ngờ và vui rạng rỡ. Hai ngày gần đây Nị tự giác học bài và mỗi khi học bài xong lại lấy giấy ra vẽ, sau đó còn trình bày, phân tích tranh cho tôi nghe như cái cách tôi vẫn hay hướng dẫn mọi ngày, điều đó khiến cả nhà đều rất vui, cô bé được khen lại còn cười híp mắt. Bà Ngoại - Tình yêu to bự của tôi thì cả tuần nay đã đi ngủ sớm hơn rồi, sau khi tôi với chị K hát mãi điệp khúc tắt điện thoại và ngủ sớm mấy ngày liền. Đó! Chúng ta đều cố gắng thay đổi từng ngày theo hướng tích cực hơn như đó là lẽ đương nhiên vậy, chứ ai lại tự hào về việc mình thay đổi tiêu cực hơn bao giờ :)
Đến hôm nay tôi cũng đi được 75% một khóa học về Viral Marketing - đây là một trong những thay đổi quan trọng của tôi vì tôi đang tự "đầu tư" cho mình một lĩnh vực mới theo cách chỉnh chu và bài bản hơn trước kia nhằm phục vụ sâu cho công việc hiện tại và sắp tới.
Tôi luôn cố thủ một niềm tin rằng, chỉ cần muốn thì luôn có cách cho mọi vấn đề.
Hôm nay tới đây thôi! Hy vọng một ngày gần sắp tới, tôi sẽ làm được điều tôi tự nhủ cũng lâu rồi nhưng chưa làm được, là viết về 2 cuốn Từ Thăm Thẳm Lãng Quên và Ở Quán Cà Phê của Tuổi Trẻ Lạc Lối của Patrick Modiano mà tôi đã nghiền ngẫm nhiều lần. Đến giờ tôi chưa viết một phần vì tôi lại để nó qua lâu rồi, một phần vì còn những thứ dang dở tôi chưa hiểu được như chính cái kết của tiểu thuyết này vậy (với tôi là thế).
Bây giờ sẽ đi ngủ sớm để thực hiện cái hẹn vào sáng mai là nấu ăn sáng cho ba bà cháu :)
* Le Conde (Những con sóng) là một trong những địa danh trong Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối
VẾT XƯỚC
Le Conde (Những con sóng)
Định luật Murphy như soi rọi cả nhân loại, dù không cần nhưng luôn tự tìm đến. C'est lavie! Mọi việc xảy đến hôm nay cũng chỉ là vết xước trên cửa kính ngày mưa.
ĐỪNG NHĂN NHÓ VỚI CUỘC SỐNG NÀY
TẾT LÀ NHÀ
Con người có nhiều nỗi băn khoăn, nhưng không điều gì đáng chê trách, cũng chẳng có gì phải tự hào, bởi không ai có thể sống thay cho cuộc đời của người khác, như mỗi người sinh ra đều có sứ mệnh riêng, có người may mắn tìm được đáp án sớm, có người muộn hơn một chút, và cũng có người loay hoay mãi không tìm ra. Nhưng tôi tin, dù đáp án ấy có được tìm ra hay không thì mỗi chúng ta cũng đã luôn nỗ lực tìm kiếm nó, bởi chắc rằng, trong một khoảng lặng vô chừng của cuộc đời, bất giác cũng có lúc ta tự hỏi: ta là ai? ta làm gì ở cuộc đời này?
Mùa Tết này, thời tiết cũng ưu ái người miền Trung, trời nhiều nắng và chỉ có mưa xuân thôi, cảnh đẹp, trời đẹp và người cũng đẹp nữa. Tết này nhà tôi có rất nhiều cây hoa, nào là hoa phong lan, hoa hồng, hoa trường sinh,... hoa gì nữa tôi cũng chẳng biết hết tên. Tôi thích chụp phong cảnh, vậy nên, Mẹ tôi, chị tôi, ai thích chụp ảnh tôi đều cho chụp ké :D cả 2 vào chung một khung hình, tất nhiên, cảnh đẹp hơn người :D nhưng Mẹ và chị tôi dễ vui lắm, chỉ cần tôi chụp cho là vui rồi :D Mùng 3, chị Ba đem đủ thứ hoa lá về, cả nhà lại đi trồng hoa. Tôi phụ trách trồng hoa móng tay dài ra ngõ, so với việc hái hoa thì trồng hoa thích hơn nhiều. Trồng hoa xong tôi chợt phát hiện ra một thứ cảm xúc buồn cười của mình khi đó rồi tự cười mình, tôi tự hào như vừa hoàn thành được việc gì đó lớn lao. Tôi cười bởi đó là suy nghĩ của một đứa trẻ. Mà kệ, vui là được.
SỐNG KHÁC BIỆT
Trong phim Lucy tôi đã xem gần đây, có một kết luận khiến tôi suy nghĩ dù không mới - thời gian là thước đo chuẩn xác nhất cho mọi vấn đề.
Ngày chủ nhật đẹp trời
Có khi thấy mình cũng đua đòi theo thiên hạ, đòi bình yên, đòi yên khi tuổi trẻ đầy sức khỏe và hoài bão, có phải mình đòi hưởng thụ quá sớm? Nhưng càng lớn càng nhận ra, cái khát khao ấy mãnh liệt chừng nào thì càng tự vấn, càng đòi hỏi bản thân lao động chừng đó. Tôi chẳng hiểu vì sao và cũng không có ý định hiểu nó, tôi chỉ biết hãy hành động theo bước chân của mình, nó muốn bước, hãy để nó bước đi, nó đi hướng nào, mình sẽ không theo hướng ngược lại. Có lẽ, đấy là là "yên" tự tâm mình.
Càng trưởng thành, tôi càng suy nghĩ về tương lai, về con người tôi muốn là, về gia đình, về những người yêu thương... Tôi nhận thấy, hành trình này còn rất dài, dài hơn những gì tôi tưởng. Vì có nhiều khi, tự tôi còn ngạc nhiên với chính mình
you're one in a million
RẰNG... VÌ TRỜI MƯA
Qua khung cửa kính, mưa rơi nặng hạt, câu nói của anh hiện ra trong đầu: "Em có thể bỏ lại mọi thứ dễ dàng vậy!"...... Anh nghĩ, nó dễ dàng với em vậy sao? Nếu lúc trước, em yêu nó bao nhiêu thì bây giờ em cũng yêu nó bấy nhiêu, thậm chí còn hơn thế nữa. Chính vì yêu nó, nhưng vì tính cách của em, em không thể để nó chịu bất cứ tổn thương gì chỉ vì sự nóng giận của mình; đối diện với con người đó, trong em chỉ là sự nóng giận thôi. Và em biết, em cần học hỏi và tự thay đổi mình rất nhiều. Em không bỏ vì em vẫn luôn đồng hành cùng nó và vì... nó còn có anh,... em cũng còn có anh.
Đối với em, mọi chuyện tình cảm trên đời thật khó nói và khó diễn tả. Không hiểu sao, anh luôn mang đến sự bình yên cho em. Em nhớ, em bắt nạt anh nhiều, và cũng nhiều khi, em rất khó chịu với anh, em cũng chẳng hiểu nổi mình, nhưng vì anh cao thượng. Chúng ta cứ như đuổi hình bắt bóng. Em cũng không hiểu, là vì em muốn được tự do, hay vì điều gì mà em không thích rằng, em... thuộc về bất cứ một ai cả. Đối với em, đó là sự ràng buộc, dù em biết rằng, anh sẽ chẳng ràng buộc em điều gì cả.
Trời mưa, giờ em còn đang ngồi nghe The Moon Represents My Heart. Cái đầu "bự chảng" của anh hiện ra thật buồn cười. Với em, bấy nhiêu là đủ rồi :)
LÀ TÔI
cóc con lạc lối
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?
-
Không khí những ngày cuối năm khiến lòng tôi trở nên nôn nao. Cái nôn nao không phải của trông ngóng, mong chờ những ngày tết như vài chục n...
-
Heart Talk: Poetic Wisdom for a Better Life by Cleo Wade My rating: 5 of 5 stars "Có tập thơ Con đường chưa đi của Emily Dickinson k...
-
Sau nhiều ngày ở Bình Dương, giờ về lại thành phố thấy khác thật. Đn fb, vô tường của đứa bạn "thân" (?), đọc những dòng stt của...
-
Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm Có những cảm xúc thật kỳ lạ. Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng a...
-
Hôm nay... một ngày đáng nhớ! Lần đầu tiên trong đời mình được cầm tháng lương đầu tiên. Bất ngờ nhưng lại không tò mò. Cũng chẳng hiểu...
-
Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để...
-
Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ kh...
-
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
-
Hôm nay, em nghe "When the Love Falls" khi vô tình thấy nó qua bài đăng của một người bạn; bản nhạc mà anh từng đàn cho em nghe, ...
-
Tự nhiên là người thầy đích thực, giúp bạn tự nhận ra/tìm thấy chính mình. Gần hai tuần trải nghiệm, điều tôi nhận ra rằng 32 tuổi có thể c...