VÌ SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI
VIẾT ĐỂ NHỚ VỀ NHỮNG KHI CHẠNH LÒNG
the children act
LÃNG QUÊN
Ngày hôm nay là ngày gì chẳng rõ, một số việc khó chịu cùng kéo đến khiến tôi cảm thấy cảm xúc bản thân không ổn định, lúc vui, lúc bực bội, lúc hờn dỗi,... Ừ thì... giá như ta hiểu cho nhau một chút thì sẽ nhiều điều tốt đẹp hơn, ấy vậy mà...
Cảm giác khó chịu nhất ngày hôm nay chính là khi phát hiện ra sự hụt hẫng của thứ gọi là lãng quên, thì ra có những người quên nhau nhanh đến thế. Chính vì sợ cảm giác mất mát nên họ cố níu kéo để được cảm thấy yên tâm. Khi đã xác định được sự tồn tại đó là chắc chắn, họ lại lãng quên và chỉ để đó khi bản thân họ bị cảm giác thiếu thốn, nhớ nhung làm khó chịu tâm hồn, họ lại kết nối. Có thể nhiều người sẽ phủ nhận nhưng đó hầu như là điều trong ai cũng tồn tại. Ước gì đừng nhẫn tâm với nhau đến thế. Và với chính ta, con người dù có hiểu "luật chơi" đến đâu nhưng khi bị cuốn vào vòng xoáy ấy cũng không dễ dàng gì dứt ra khỏi cảm giác khó chịu khi được xem là "dự bị". Rồi sao? Cũng phải mở lòng và đón nhận để nó qua nhanh rồi mọi thứ sẽ xác lập lại trạng thái nó cần tồn tại.
Cảm giác vui nhất ngày hôm nay không có, mà nếu có thì là cuộc gọi điện từ cậu bạn đang (chắc là) xù đầu, vật vã, hay "sml" - từ cậu ấy dùng với công việc mới. Cầu chúc cho mọi việc tốt lành và thuận lợi nhất có thể đến với cậu bạn ấy. Mình tin rằng, mọi sự nỗ lực của con người đều sẽ được đáp trả xứng đáng.
SỐNG KHÁC BIỆT
Trong phim Lucy tôi đã xem gần đây, có một kết luận khiến tôi suy nghĩ dù không mới - thời gian là thước đo chuẩn xác nhất cho mọi vấn đề.
chút suy tư về quá khứ gần
"Sài Gòn mưa làm tôi nghĩ đến ngày sau, trong những chuyến hành trình vội vã nào đó của cuộc đời, bản thân có vô tình đánh mất một điều gì đó rồi phải nuối tiếc để mà 'giá như' hay không?".
Những suy nghĩ lăn tăn trong đầu tôi biết rằng sẽ không khi nào là cách giải quyết vấn đề tốt mà có khi ngược lại, đó là vấn đề của chính tôi, "hay nghĩ". Dạo này tôi có nhiều thời gian hơn để chiêm niệm về quãng đường đã qua, về những con người tôi đã gặp. Tôi chất vấn mình đã thật sự toàn tâm toàn ý, đã thật sự làm tốt công việc hay chưa, đã thật sự đối tốt với mọi người, với chính bản thân mình hay chưa? Có khi tôi tự tưởng tượng, sáng dậy tôi vệ sinh cá nhân, ăn sáng, trang điểm rồi đứng chờ xe đến đón. Cái không khí se lạnh mỗi sáng sớm mùa này thật dễ chịu, thỉnh thoảng một hơi gió mát lạnh lướt nhẹ qua má, làm dịu hốc mắt luôn hơi nóng của tôi. Tôi cảm nhận từng bước hân lên cầu thang rồi vào phòng, đến và ngồi vào bàn làm việc, bật máy tính lên, hơi máy lạnh phà vào mặt làm buổi sáng trở nên tỉnh táo hơn, mùi cà phê sáng tỏa ra thơm phức bên cánh mũi. Tôi ngồi đấy, vừa làm việc, vừa quan sát mọi người đi qua, đi lại, tôi vẫn nhớ nụ cười chào buổi sáng đầy năng lượng của chị H mỗi khi chị đến phòng làm việc. Tôi nhớ mỗi lần mất điện, tôi, Hải và bé Tr hay vào phòng KT để vui đùa... Đó là quãng thời gian với những mối quan hệ rất đẹp đã đi qua cuộc đời tôi, mà giờ dù quay lại cũng có thể trở nên xa lạ, giống như một cơn mơ chỉ lướt qua một lần trong đời, một giấc mơ đẹp. Tôi nhớ mọi người rất nhiều. Nhưng không sao, chia ly vốn vẫn là điều hay xảy ra trong đời tôi và tôi sẽ tự biết cách để tự làm quen với nó. Và tôi cũng hiểu, người ra đi không bao giờ là người buồn hơn người ở lại. Người đi rồi cũng có cảnh mới, mối quan hệ mới, công việc mới,... nhưng người ở lại vẫn cảnh đó, công việc đó,... mọi thứ đều thân quen nhưng người cũ không còn, cảm giác sẽ khó chịu hơn nhiều. Nhưng tôi cũng sợ cái cảm giác hụt hẫng, day dứt của thứ gọi là lãng quên.
Người ta bảo, cuộc đời vốn là những cuộc chia ly. Ừ, là thế! Ai cũng đóng nhiều vai và dù thế nào cũng phải đóng tròn vai của mình cho đến khi nào thật sự tan biến.
Thầy tôi từng hướng dẫn chúng tôi tưởng tượng và nhập vai vào lễ tang của chính mình. Chúng tôi muốn lễ tang của mình diễn ra như thế, khung cảnh ra sao, mọi người sẽ thể hiện như thế nào, họ sẽ nhắc về chúng tôi là một người với những giá trị gì - với ba mẹ, với anh chị, với họ hàng, với làng xóm, với bạn bè,... Đến giờ tôi vẫn nhớ mãi về lần ấy. "Mà sống thì quá khó" nhưng ai lại chẳng muốn lúc mình không còn trên cuộc đời này nữa, bản thân sẽ để lại tiếng thơm trong cuộc đời, một dấu chân trọn vẹn.
Vậy nên, cám ơn vì tất cả những gì đã qua, những gì mọi người đã cho tôi trải nghiệm để bồi đắp thêm cho cuộc đời này trở nên phong phú và đẹp hơn. Và tôi cũng mong rằng, mình cũng đã là một kỉ niệm, một dấu ấn đẹp đối với mọi người tôi yêu quý, những người mà đối với họ tôi luôn muốn mình dành một tình cảm trong sáng thuần túy, chân thành và đầy trân quý.
(Tôi nghĩ anh nói đúng, tình yêu rồi sẽ nở hoa rực rỡ | BD, 1409/2019)
LỜI CHƯA NÓI
Nếu như một ngày nào đó, chúng ta gặp phải những điều mà với trí tưởng tượng vô tận của mình, chúng ta cũng không thể ngờ tới việc nó lại xảy đến, vậy phải thế nào? Thật sự với tôi, tôi cũng chẳng biết mình sẽ thế nào, vì tất cả, đó là những thứ chưa đến, mà nếu nó có đến, mỗi người cũng sẽ có những nhìn nhận và cảm xúc khác nhau. Nhưng dù là gì, không biết rằng tôi có hiểu được cho cảm xúc của ai hay ai thấu cho cảm xúc của tôi nhưng tôi luôn tin một điều, c'est la vie, cuộc sống này cân bằng, có vay có trả, có trước có sau, được cái này thì mất cái kia, đời không bao giờ tước đoạt hay cho không ai cái gì cả.TIỆC CHIA TAY
Ngày chủ nhật đẹp trời
Có khi thấy mình cũng đua đòi theo thiên hạ, đòi bình yên, đòi yên khi tuổi trẻ đầy sức khỏe và hoài bão, có phải mình đòi hưởng thụ quá sớm? Nhưng càng lớn càng nhận ra, cái khát khao ấy mãnh liệt chừng nào thì càng tự vấn, càng đòi hỏi bản thân lao động chừng đó. Tôi chẳng hiểu vì sao và cũng không có ý định hiểu nó, tôi chỉ biết hãy hành động theo bước chân của mình, nó muốn bước, hãy để nó bước đi, nó đi hướng nào, mình sẽ không theo hướng ngược lại. Có lẽ, đấy là là "yên" tự tâm mình.
Càng trưởng thành, tôi càng suy nghĩ về tương lai, về con người tôi muốn là, về gia đình, về những người yêu thương... Tôi nhận thấy, hành trình này còn rất dài, dài hơn những gì tôi tưởng. Vì có nhiều khi, tự tôi còn ngạc nhiên với chính mình
you're one in a million
LÂU LÂU THẤY MÌNH LƯỜI
Hai đêm qua mình đều có những giấc mơ và mình cảm thấy vui với nó, không cần nó trở thành sự thật, chỉ mong nó đừng xảy ra ngược lại là được. Giấc mơ đầu tiên, mình thấy ông ngoại rất khỏe mạnh, lại còn lì xì cho mình, nói chuyện với cả nhà nữa chứ, thật vui! Giấc mơ thứ hai, mình gặp lại hai người quen mà mình luôn dành cho họ sự kính trọng, dù đã vài năm không còn gặp nhau nữa nhưng mình vẫn mong họ bình an và khỏe mạnh, vui vẻ. Trong giấc mơ vẫn như thế, một người nghiêm túc, vẫn hay cau mày; một người thì sảng khoái, ân cần và vui vẻ.
Hôm nay một người chị nhắn tin và hỏi mình đã hết bệnh chưa, bớt ho chút nào không. Mình hơi bất ngờ vì hai chị em đã một thời gian không nói chuyện với nhau nhiều kể từ tuần trước mình đã liên lạc và hẹn chị ấy đi ăn tối, xem phim. Cám ơn!
Một mối quan hệ, vẫn quy luật ấy, không phải một bên cố gắng là được mà phải là cả hai, cả hai mới đủ.
Mà hôm nay mình cũng đã ra quyết định cho một việc quan trọng trong vòng hai tháng tới. Đã là nghĩa vụ thì dù muốn hay không cũng phải hoàn thành thôi... NÊN PHẢI VUI VẺ MÀ LÀM! NHỚ CHƯA!!!
phẩm chất của tình yêu
Tình yêu cần sự can đảm, lòng can đảm tạo đủ để tạo nên một sức mạnh phi thường, đủ để chúng ta vượt qua mọi trở ngại và về đến đích rồi bắt đầu một hành trình mới. Tình yêu cũng cần sự quan tâm, vì nếu vô tâm, chúng ta sẽ chẳng biết được mình yêu ai và ai yêu mình. Nói thì đơn giản vậy thôi nhưng sự vô tâm này đã hờ hững bóp nghẹt biết bao nhiêu mối tình vừa chớm nở, Và rồi một bên thì im lặng ra đi, một bên thì vẫn vô tâm không hay biết gì cho đến khi họ chợt nhận thấy một sự "mất mát" sau đó.
Nếu yêu mà thiếu sự can đảm và quan tâm thì một mối quan hệ sẽ trở thành những cá nhân riêng lẻ, không liên hệ gì đến nhau nữa, mở rộng ra cho mọi mối quan hệ cũng là như thế. Vậy nên, không cần bạn nói gì cả, tôi cũng biết rằng bạn đang muốn kết thúc mối quan hệ với tôi!^^ Đại loại như thế!
Và tôi cho rằng, chúng ta sẽ biết mình đang yêu khi ta đủ đích thực với chính mình.
190420
Thời gian này vì luôn ho nên mình đã "lắng nghe cơ thể" của mình hơn và mình đã không còn dùng đến đá lạnh nữa, đúng là tình trạng đã tốt hơn nhiều.
Thật ra, thay đổi thói quen cũng chẳng dễ dàng gì cả nhưng mình luôn nghĩ, chỉ cần bản thân mình thật sự muốn thì mọi thứ dù có khó khăn đến đâu, mình cũng đều sẽ vượt qua, thậm chí cả khi một mình. Có thể sự dựa giẫm vào một ai đó, một niềm tin nào đó hoặc một vật chất hữu hình nào đó cũng tốt; để mình biết rằng, bản thân cũng cần được nghỉ ngơi, được yêu chiều, được lười biếng một chút, cũng như con người khi sinh ra, dù thật vi diệu đến mức có ký ức hay trí tuệ của kiếp trước chăng nữa, chúng ta cũng đều nhờ vào sự hiểu biết, lắng nghe và thấu cảm của ba mẹ, người thân để nhu cầu của chúng ta được đáp ứng.
Nói đến nhu cầu, tối qua mình vừa đăng ký thành công tài khoản Netflix, đó là điều mình đã cân nhắc vì mình không hay xem phim bằng điện thoại hay laptop, bằng TV thì thỉnh thoảng nếu có thời gian; một mặt, hàng tháng mình cũng trả phí cho một số khoản phí khác... nhưng mình lại bị hấp dẫn bởi những phim mới, hay và ý nghĩa mà mình đã xem trên Netflix; một phần, luyện nghe thêm tiếng Anh cũng tốt. Vậy là mình đã quyết định đăng ký, gói Premium (cho 6 thiết bị :D). Đến giờ thì mình chỉ mới lướt, tìm hiểu cách nó hoạt động và "để ý" được một vài phim sẽ xem. Vậy là thỏa mãn, vì mình đã hoàn tất điều mình thích.
Với phim, thể loại mình thích là Dramas (của Mỹ). Một người bạn nói với mình là với thể loại ấy, chị ấy thấy có vẻ cũng không thật lắm. Với mình, thì US đã làm thể loại này thật nhất có thể so với các quốc gia khác. Tìm kiếm một điều gì đó "thật" chẳng khác nào nhóm lửa ngoài trời mưa, ngay cả trong cuộc sống cũng chẳng có gì thật hay giả mà tùy vào thế giới quan của mỗi người. Phim ảnh cũng như một con người vậy, một bộ phim (nếu có) phản ánh trần trụi sự vật/sự việc cũng chẳng khác gì một con người không mảnh vải che thân, trần trụi xuất hiện trước ống kính.
Tiệm cận thôi là đủ rồi.
ngủ không được
Những ngày này thật nhớ đến "cố nhân", cũng đúng, gì cũng có thời hạn, chỉ là thời hạn của bạn có kịp để thấy nó hết hạn hay không.
Kết thúc là chấm dứt sự nhạt nhẽo, là trách nhiệm với nhau, là cơ hội cho một điều gì đó mới mẻ bắt đầu. Nhưng cũng phải thừa nhận rằng, khoảng thời gian sau đó vài ngày sẽ khá chật vật với cảnh vật, với không gian, với những đồ vật thường ngày. Thậm chí nếu được chỉ muốn quẳng hết đâu đó cho xong, nhưng nghĩ lại thấy "việc gì cho tốn kém" =)))) nên thôi.
Và cũng có những thứ dù muốn cũng có quăng đi được đâu!
Yêu thương nhau thì đâu phải lời nói là đủ xóa nhòa đi khoảng cách về địa lý.
CÓ LẼ LÀ MỘT NGÀY ĐẸP TRỜI
Quyết định nghỉ một thời gian dài với mình không quá khó khăn vì mình biết mình những gì mình đang lựa chọn và mình đang làm gì.
Thời gian vừa qua thật nhiều cảm xúc, đặc biệt là chuyến công tác vừa rồi, mình đã làm được nhiều thứ, đặc biệt là trò giải trí bất đắc dĩ - câu cá ấy nhỉ. Thật tiếc vì không câu được con cá nào cả nhưng cảm giác vẫn thật tuyệt, gió mát, sông nước bao la, trời trong xanh, cây cối mát rượi, cả thiên nhiên hài hòa; rồi trước đó còn chuẩn bị cả xoài, muối để ăn vặt ngồi chờ... cá cắn câu nữa. Thật bất ngờ vì anh tài xế đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, có cả muối, dao cắt xoài, mồi câu, cần câu... không thiếu gì cả. Đến cuối cùng, mình mới nghe và biết được, thế nào là cá sặc :D là bởi vì câu không có cá nên đổ lỗi là do cá sẵn nên không cắn câu, đúng thật là nội tâm người lớn nhiều lúc còn hơn cả những nhóc con đang tuổi ăn, tuổi lớn. Một chuyến đi đáng nhớ!
Hôm nay mình vừa xem xong bộ phim mà vừa rồi mình rất muốn ra rạp xem nhưng rồi không làm được, đó là Đường về nhà của cún con. Bộ phim dài hơn một tiếng rưỡi đồng hồ nhưng lại có cảm giác là cả một hành trình dài của chú chó Bella để về được nhà. Với mình, bộ phim không chỉ nói về hành trình dài ấy mà còn khắc họa những phận đời trên hành trình chú chó gặp phải. Từ những con người dành tình yêu đích thực cho động vật như hai anh chàng trong trận sạt lở tuyết đến con người có loại tình yêu một cách ràng buộc như ông lão ăn xin cho đến khi chết vẫn nói "I love you" với chú chó và rồi dùng dây xích nó bên người mình đến nỗi chú chó gần như chết vì khát cho đến khi gặp hai chú bé qua đường cứu giúp... Nạn săn bắt thú rừng, động vật quý hiếm làm tổn hại đến tự nhiên mà con người chỉ xem nó như trò tiêu khiển và kiếm chát một cách rẻ tiền... Nhiều thứ khác nữa nhưng chung quy lại, đó là niềm hạnh phúc, niềm vui vỡ òa của người xem như mình khi chú chó về đến VA và nhìn những con người thân thuộc và ô cửa kính, chắc lúc đó, "cô bé" ấy đã xác định chính xác rằng, mình đã về nhà, mặc dù những người xem như tôi đã xác định "cô bé" chắc chắn đã đến nhà khi đến VA và chạy ngang qua Olivia. Đó là tình huống không hề "cẩu huyết" người xem tí nào như trong những bộ phim ngôn tình lê thê hoặc trong những phim chiếu rạp oái oăm khác, Lucas, mẹ của anh và Olivia vẫn ở đấy (dù đã chuyển nhà) và (có lẽ là để) chờ chú chó nhỏ đến tận 2,5 năm. Đấy là một bộ phim tuyệt vời.
Và giờ thì... ngủ thôi!
Những con người mình gặp hàng ngày vẫn vậy nhưng có một vài người cư xử khác đi.
Hôm nay mình giải quyết kỷ luật (nói thẳng ra là cho thôi việc) một anh QL cấp trung. Xong việc mình cảm thấy khó chịu, rất khó chịu về cách xử lý ấy. Có thể điều đó mình đã không làm sai nhưng kết quả thật sự khiến mình cảm thấy khó chịu. Mình biết có những lí do, cho cả anh ấy và cho cả những người khác không tiện giải quyết việc này và mình chính là người xử lý, nhưng mình tự hỏi, có phải chỉ cần lí do cho tất cả thì mọi việc đều có thể được bào chữa một cách thỏa đáng.
"... Mà thôi, em đâu muốn mang thêm buồn đau."
https://nhacpro.net/bai-hat/neu-co-mot-ngay-ost-gai-gia-lam-chieu-2-uyen-linh.wbe3.html
CHIÊM NIỆM
Tôi nghĩ, thay đổi để hòa nhập và thích nghi là tốt nhưng hãy nhất quán với chính mình, đừng ngây dại đánh mất bản thân, đừng để người khác muốn đối xử với mình thế nào cũng được. Rồi có một ngày, con người thật bên trong bạn vùng vẫy và bạn khao khát, bạn thể hiện con người thật của mình, người khác sẽ nói bạn điên rồi, bạn đã thay đổi dù... bạn không hề thay đổi, con người này là chính bạn, con người trước kia chỉ là nhất thời nhưng đừng cầu mong họ tin điều đó. Đám đông ấy đi cùng bạn lâu như vậy là vì họ thích cái tôi hòa nhập, không là bạn ấy, và nếu bạn trở thành bạn thì tất nhiên, họ sẽ không thích. Khi ấy, bạn có 2 lựa chọn, hoặc cứ mặc kệ sự khao khát, sự thổn thức của con người thật bên trong của bạn ấy mà tiêp tục hòa nhập với đám đông; hoặc trở thành chính bạn và có 1 bắt đầu mới. Nhưng dù bạn có chọn gì, tôi tin con người thật của bạn cũng sẽ chiến thắng. Và chúng ta sinh ra không phải để đánh mất mình và làm hài lòng người khác mà để làm những điều ý nghĩa.
Vì vậy, hãy luôn là chính mình trong mọi hoàn cảnh. Người yêu thích bạn sẽ là người yêu thích con người thật của bạn, nghĩa là bạn sẽ không phải giả tạo và đấu tranh với chính mình mỗi ngày.
Dành cho những điều nhỏ nhoi
Trước mắt mình sẽ tự học 3 phần mềm mình mới tìm hiểu được. Sau đó là hoàn thành luận văn, hoàn thành chương trình Tiếng Anh đang học, tham gia khóa học online về văn hóa doanh nghiệp đã đăng ký một cách nghiêm túc... Còn nhiều và rất nhiều thứ khác nữa.
Những việc như thế này tuy nhỏ nhưng mỗi khi việc chính gặp khó khăn gì, mình điều lôi nó ra làm động lực để tiếp tục phấn đấu. Vì vậy, chúng đều cần phải thực hiện.
LÀ TÔI
cóc con lạc lối
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?
-
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
-
Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm Có những cảm xúc thật kỳ lạ. Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng a...
-
Ba hôm nay có nhiều việc, cảm giác như một ngày 24 tiếng là trêu người vậy! Thứ 7 mà cứ nghĩ là thứ 6, ngày thứ 8 cũng không hề có cảm giác...
-
Không khí những ngày cuối năm khiến lòng tôi trở nên nôn nao. Cái nôn nao không phải của trông ngóng, mong chờ những ngày tết như vài chục n...
-
Con người trưởng thành theo nhiều khía cạnh, còn tôi, có lẽ là bắt nguồn từ những câu hỏi. Tôi nhớ khi còn nhỏ, chắc có lẽ rất nhỏ, tôi tò m...
-
Chào Người Bạn Cũ! Buổi trưa yên tĩnh với cái nắng gắt và không khí dễ thở dù có hơi nóng rát của những ngày cận hè và sự dần trỗi dậy của S...
-
Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để...
-
7761312 01, 0 1201 120 7 60 7621276 1276116 12760129? 11101 1212 129763 1321 7627 1224, 2 12760 7, 12276 12761311! 1211 0 1201 1220, 7624 11...
-
Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ kh...
-
Có những thứ không biết nên bắt đầu thế nào, cũng như việc giờ muốn viết gì đó về những ngày qua, lại không biết bắt đầu từ đâu. Ừ, vậy nên...

