240624_hỗn loạn
thế nào!
bạn biết không!?
Để đánh giá thái độ (có thể suy rộng ra một phần cho nhân cách) của một nhân viên, khoảng thời gian anh ấy/cô ấy sắp nghỉ việc chính là khi tôi có thể nhìn nhận rõ nhất.
Nhân cách thật (đã định hình) của một người không bị chi phối bởi môi trường họ sống; thái độ, sự xứng đáng của những người xung quanh; còn làm hay sắp nghỉ việc... mà chỉ đơn giản nó được quyết định và chi phối bởi chính những quan điểm, giá trị sống cốt lõi, nhận thức, hành vi mà chính họ lựa chọn và theo đuổi trong suốt cuộc đời mình. Nếu một người dõng dạc hô to mình chính trực, trách nhiệm, ham học hỏi thì họ sẽ chính trực, trách nhiệm và ham học hỏi đến cùng.
Bạn có thể thay đổi quan điểm, giá trị, nhận thức, hành vi... Đó là quyền lựa chọn của bạn, nhưng hãy chịu trách nhiệm với toàn bộ những gì bạn lựa chọn và tuyên bố dõng dạc ấy.
Không tiếp tục cộng tác nhưng vẫn có thể giữ gìn, xây dựng và phát triển một mối quan hệ bền vững và cùng nâng đỡ nhau hoàn thiện bản thân mỗi ngày.
[the hours] a star
Nhiều lần sau giấc ngủ, tôi luyến tiếc nhiều bởi giấc mơ vừa qua. Có khi, chỉ là có khi thôi, tôi mong cứ ở mãi trong giấc mơ ấy, chỉ đơn giản vì ở đấy, tôi đã gặp những người mà một vài trong họ, tôi không thể gặp lại lần nào nữa trong đời. Và thực tại chỉ có thể là tái hiện trong trí nhớ.
...
Dù không phải người sành cà phê nhưng tôi thích uống cà phê ngon và theo gu cá nhân. Tuy vậy, chưa bao giờ tôi cầu kỳ ở mỗi tách cà phê tôi uống đều cần như thế bởi đơn giản, cái gọi là gu thì khó chiều, cái gọi là ngon thì có chuẩn riêng; lại còn phụ thuộc vào hàng tá những thứ liên quan khác như điều kiện của quán cà phê, loại hình quán, nguồn gốc nguyên liệu, cách rang, cách xay, tay nghề người pha, cách pha, không khí,... Có lần, vào ngồi một quán cà phê ở mảnh đất miền Tây hai năm trước - một nơi mà tôi từng đặt chân đến lần đầu vào kỳ thực tập thời Đại học, theo thói quen, tôi gọi một tách espresso mà không kỳ vọng nhiều vào chất lượng. Sau đó, một tách espresso được mang ra, thật ấn tượng! Đó là một chiếc tách sứ, màu trắng, điều đặc biệt là ký hiệu nho nhỏ được in trên cái tách ấy - cỏ 4 lá (được cách điệu). Trong lúc tôi lục lại cái trí nhớ tồi tàn, cũ kĩ của mình vì hình ảnh quá thân thuộc, chủ quán bước ra với một giọng nói càng thân thuộc hơn: "Lâu rồi không gặp, cô bé cà phê!". Cái tên gọi "cô bé cà phê" ấy không phải chỉ một hay hai người gọi tôi mà mọi người trong Tình yêu nhỏ hay trêu tôi như thế, nhưng cái giọng trầm ấy chỉ có một, đúng là cậu bạn ấy, người mà 03 năm về trước, chúng tôi đã mất liên lạc với nhau vì cậu bạn ấy không cùng chí hướng với đa số thành viên khác trong nhóm. Thật tuyệt vời! Cậu vẫn giữ cái phong cách ấy từ vẻ bên ngoài (của cả cậu lẫn tách cà phê) lẫn bên trong (tách espresso với cách pha riêng biệt, cũng như cá tính dí dỏm, vui tươi nhưng có chút điềm tĩnh của "dân chơi" cà phê).
Thế đấy, có những hồi ức đẹp đã qua, nếu còn cơ hội gặp lại để tiếp tục nghĩa là bạn may mắn. Nếu không, bạn chỉ có thể lục lọi kho báu cũ kĩ và bám bụi trong trí nhớ những vùng ký ức đẹp đẽ mỗi khi bạn chợt nghe một bài hát, vô tình ngửi thấy một mùi hương, một câu nói quen thuộc,... Đó cũng có thể là khoảnh khắc bạn dày vò cuộc đời của mình nếu lỡ như nó xảy đến lúc tinh thần bạn yếu đuối và mỏng manh nhất nhưng có người lại nhờ nó mà vực dậy chính mình.
Tôi cũng từng nếm trải cái gọi là "một lần và mãi mãi" - điều duy nhất khiến tôi cảm thấy mình tệ hại đến tận bây giờ. Tôi có một cậu bạn rất thân thời tiểu học, chúng tôi ngồi chung bàn với nhau, cậu làm lớp trưởng, còn tôi làm lớp phó. Cậu học rất giỏi và hay chỉ bài cho tôi, tôi còn mê cả cái hình dáng mỗi khi cậu đứng trước lớp hay tham gia các cuộc thi kể chuyện theo sách. Đến giờ, tôi vẫn nhớ như in cái kỷ niệm sâu sắc với cậu năm lớp 4, đó là lúc cả lớp nộp bài kiểm tra toán cho cô, cậu là lớp trưởng nên cậu đi thu bài của cả lớp và cậu thu bài của tôi cuối cùng. Lúc cậu vừa đem bài đến bàn chuẩn bị nộp cho cô, cậu vội vã quay lại giục tôi: "Tại sao không ghi đáp số? Bà ghi đi! Nhanh lên chứ cô trừ điểm đó!". Cái vẻ mặt cậu lúc đó đáng mến gì đâu. Thế là nhờ cậu (có chút thiên vị) lúc đó nên tôi được điểm 10 đỏ chót. Sau này lên cấp 2 cậu học trường khác, tôi cũng học trường khác, chúng tôi không còn gặp nhau nữa (đó là không kể những lần lướt qua nhau ngoài đường) và cho đến kỳ thi học sinh giỏi tỉnh năm lớp 11, tôi và cậu mới có dịp gặp nhau ở điểm thi, cậu thi Toán, còn tôi thi Sử. Chúng tôi đã có dịp kể lể khá nhiều chuyện khi đó, từ áp lực học hành đến định hướng tương lai.
Năm hai Đại học, cậu có dịp vào Sài Gòn (khi ấy, cậu đang là SV của ĐH FPT) và chúng tôi hẹn gặp nhau. Sau đó, vì có việc đột xuất nên tôi không thể gặp cậu vào dịp đó. Nhưng tôi cũng không ngờ rằng, kỳ thi học sinh giỏi năm ấy chính là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Sau đợt vào SG ấy, cậu đã ra đi mãi mãi vì căn bệnh ung thư máu. Tôi không còn một cơ hội nào để có thể hối hận vì hành động của mình nữa, vì với tôi, hối hận nghĩa là khi tôi có thể làm điều gì đó để khắc phục hậu quả tôi đã gây ra, còn nếu không, hối hận là điều vô nghĩa; và với cậu, tôi đã không thể.
Cho dù mỗi lần mất mát trong đời có xảy đến, tôi luôn tự nhủ với mình: "Nothing's Gone Forever, Only Out of Place" nhưng cũng chẳng có ích gì cả, mất mát vẫn cứ là mất mát thôi. Nhưng điều tôi có thể làm được sau sự việc ấy chính là trân trọng từng cuộc hẹn, trân trọng từng mối quan hệ mà tôi có, ít càng tốt, tôi càng đầu tư cho nó tốt hơn, nhiều hơn; thà rằng trễ hẹn, dù thời gian gặp sẽ bị ít hơn một chút... nhưng chỉ cần gặp nhau thôi là tốt rồi.
or reload the browser
or reload the browser
or reload the browser
những nụ cười của Thiên thần
Yya! Thế là lại kết thúc một tuần nữa rồi, nhanh ghê! Mình chỉ muốn nói lời cám ơn, cám ơn một tuần vừa qua với nhiều niềm vui và bất ngờ với những người bạn cũ, người những bạn mới, và một người bác truyền cảm hứng tuyệt vời!
Đến giờ mình vẫn xem việc Tình yêu nhỏ vượt qua được đại dịch vừa qua đối với tụi mình là sự may mắn, may mắn vì những nỗ lực mà tụi mình chuẩn bị từ vài năm trước khi đa dạng hóa nguồn cung, nguồn thu; đa dạng hóa các hoạt động,... để rồi khi có biến cố, tụi mình vẫn vượt qua được và vẫn có thể mỉm cười. Đời mà, còn gì may mắn hơn khi vẫn có thể vương nụ cười trên môi. Thứ 5 vừa rồi, cũng tại Tình yêu nhỏ, mình may mắn được gặp lại "người bạn già" (bác ấy hay dùng từ này với mình) đáng kính, nói may mắn là tại vì mình cứ lông bông suốt, không phải lúc nào cũng đến Tình yêu nhỏ nên hiếm khi gặp Bác ấy, ngồi trò chuyện với Bác trong lúc chờ những mẻ rang cà phê, mình lại được soi sáng và dẫn lối bởi cái thế giới nhỏ bé nhưng đầy ắp những trăn trở của mình lâu rồi đã trở nên chằng chịt vì những tất bật thường ngày đã thành công khiến mình "mù tịt" và có khi mình mặc kệ mà chẳng muốn làm gì. Bác vẫn vui vẻ, sảng khoái và tràn đầy sức sống mà những nếp nhăn trên mặt hay bệnh người già (Bác kể) cũng đâu có ngăn được tinh thần khẳng khái mãnh liệt như một cây cổ thụ to lớn luôn mạnh mẽ vươn dài những tán cây đón nắng, tắm gió, hứng nước và hít khí trời; đồng thời, chia sẻ và chở che cho những thế hệ sau. Nói chuyện với Bác, mình ngộ ra một điều: mọi sự ép buộc, dù có thành công mĩ mãn đến đâu, về bản chất vẫn là sự bất công vì ngay từ đầu, ta đã tước đi sự lựa chọn của đối phương.
Cũng chiều hôm ấy, mình cũng gặp lại cô - người mà mình luôn dành trọn vẹn sự tôn trọng và quý mến. Mình tặng cô một chiếc cài áo, không biết nói gì nhưng mình tin là với sự tinh tế vốn có, cô sẽ hiểu được sự biết ơn từ tận đáy lòng. Mình mong cô luôn mạnh khỏe, bình an để có thể làm được nhiều hơn nữa và chắc chắn là cô làm được vì cô là một trong những người sáng tạo, mới mẻ, tự tin, quyết đoán và không ngại thay đổi nhất mà mình gặp. Đó cũng là lí do mà trước đây mình rất mong muốn cô hướng dẫn đề tài của mình.
20.11 là sinh nhật tròn 5 tuổi của Tí Nị. Cũng không biết diễn tả thế nào! Tí Nị càng lớn càng hiểu chuyện, luôn biết thấu cảm với mọi thứ xung quanh; lanh lợi nhưng rất lém, suốt ngày phải "gia pháp" mới chịu. Mới đầu ngày sinh nhật, Nị đã hỏi tứ lung tung mọi thứ từ quà tặng, ăn món gì, làm gì, khi nào mua bánh kem,... nhìn mà buồn cười không chịu được. Nhìn Nị cuối tiệc sinh nhật cầm một bịch kẹo đi phát cho mọi người xung quanh từ trẻ nít tới người lớn mà cứ ngỡ Nị mang văn hóa Ấn đậm chất luôn và đang ở nhầm quốc gia nữa :D :D Không khí sinh nhật Nị năm nay mình sẽ nhớ mãi. Mình chỉ ước Nị cứ sẽ lớn lên khỏe mạnh, thông minh và hồn nhiên, vui vẻ như bây giờ.
CÁI HẸN VỚI SÁNG NGÀY MAI
Tôi không phải tuýp người đam mê hay thách thức sự thay đổi, thậm chí mỗi lần đối diện với nó, tôi còn có chút cảm giác lúng túng và sợ hãi. Tôi lúng túng vì không biết phải làm sao, không biết phải bắt đầu từ đâu, và sợ hãi vì nó như một bóng đêm vô hình khiến tôi khó có thể tìm được lối ra. Dù vậy nhưng một khi nó đến hoặc cần phải xảy đến, tôi không ngại mà đón nhận nó, bởi tôi hiểu đấy là quy luật sống, là điều cần xảy ra. Khi đó, dù sợ hãi hay lúng túng thì tôi hãy cứ thế đi, nhưng sau đó là tiếp nhận nó, tìm cách thích ứng một cách tốt nhất có thể. Nếu bóng đêm là điều hiển nhiên thì tập thích ứng và bước đi không sợ hãi trong nó là lựa chọn tốt nhất. Như sáng nay tôi nhận được thông tin thay đổi chương trình theo yêu cầu của khách hàng trước giờ G, nếu nói không khó chịu thì chắc tôi là Thánh mất, nhưng rồi thôi, khách hàng vẫn là Thượng Đế và tôi nhận thấy đó là sự thay đổi khôn ngoan với họ, và trong khả năng của mình, chúng tôi vẫn có thể đáp ứng kịp với điều này. Vậy nên, chương trình vẫn chạy và thành công.
Kinh nghiệm qua nhiều lần tiếp nhận sự thay đổi, tôi biết cảm xúc ban đầu của mình như khó chịu, lúng túng, sợ hãi,... luôn xảy đến và tôi không tìm cách khắc chế nó, tôi cứ để thế vì tôi biết về những gì tôi sẽ làm sau đó và thành quả có thể mang đến. Trong một số việc, kiềm chế bản thân không phải là một sự lựa chọn khôn ngoan để thể hiện mình yêu thương và tôn trọng chính bản thân mình. Tất nhiên, có những thay đổi như ý muốn làm tôi rất vui, thở phào nhẹ nhõm hay la hét như vừa trúng độc đắc - lần duy nhất trong đời cho đến nay :D. Như sự thay đổi của Cún con ngày hôm nay khiến tôi rất tự hào về anh chàng. Tôi thừa nhận nhiều khi mình quá nghiêm khắc là không đúng nhưng khi thấy anh chàng nói với Nị: "Cám ơn Nị, nhưng Cún không ăn đâu, Cún no rồi!" tôi bất ngờ và vui rạng rỡ. Hai ngày gần đây Nị tự giác học bài và mỗi khi học bài xong lại lấy giấy ra vẽ, sau đó còn trình bày, phân tích tranh cho tôi nghe như cái cách tôi vẫn hay hướng dẫn mọi ngày, điều đó khiến cả nhà đều rất vui, cô bé được khen lại còn cười híp mắt. Bà Ngoại - Tình yêu to bự của tôi thì cả tuần nay đã đi ngủ sớm hơn rồi, sau khi tôi với chị K hát mãi điệp khúc tắt điện thoại và ngủ sớm mấy ngày liền. Đó! Chúng ta đều cố gắng thay đổi từng ngày theo hướng tích cực hơn như đó là lẽ đương nhiên vậy, chứ ai lại tự hào về việc mình thay đổi tiêu cực hơn bao giờ :)
Đến hôm nay tôi cũng đi được 75% một khóa học về Viral Marketing - đây là một trong những thay đổi quan trọng của tôi vì tôi đang tự "đầu tư" cho mình một lĩnh vực mới theo cách chỉnh chu và bài bản hơn trước kia nhằm phục vụ sâu cho công việc hiện tại và sắp tới.
Tôi luôn cố thủ một niềm tin rằng, chỉ cần muốn thì luôn có cách cho mọi vấn đề.
Hôm nay tới đây thôi! Hy vọng một ngày gần sắp tới, tôi sẽ làm được điều tôi tự nhủ cũng lâu rồi nhưng chưa làm được, là viết về 2 cuốn Từ Thăm Thẳm Lãng Quên và Ở Quán Cà Phê của Tuổi Trẻ Lạc Lối của Patrick Modiano mà tôi đã nghiền ngẫm nhiều lần. Đến giờ tôi chưa viết một phần vì tôi lại để nó qua lâu rồi, một phần vì còn những thứ dang dở tôi chưa hiểu được như chính cái kết của tiểu thuyết này vậy (với tôi là thế).
Bây giờ sẽ đi ngủ sớm để thực hiện cái hẹn vào sáng mai là nấu ăn sáng cho ba bà cháu :)
* Le Conde (Những con sóng) là một trong những địa danh trong Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối
DẤU CHẤM HẾT CỦA TÌNH YÊU
Nếu còn yêu, mỗi một hơi thở dài dù là thói quen cũng khiến ta bất giác nhìn về phía đối phương xem họ có bị khó chịu bởi điều đó không; mỗi một cái nắm tay dù bản thân cảm thấy ấm áp nhưng cũng sợ quá lực làm đối phương bị đau; chỉ một chiếc áo sơ mi màu xám mà mình thích cũng khiến bản thân băn khoăn không biết đối phương có "bị dị ứng" với màu này hay không; mỗi khi lén nhìn vào đồng hồ vì sợ trễ lịch hẹn cũng sợ đối phương nhìn thấy thì nghĩ vì lí do nào khác; món ăn lỡ tay để "chị gánh muối" tự đổ vào thêm một tí cũng lo đối phương vì mặn hơn thường lệ mà không ăn canh; vì kẹt xe nên đến đón trễ nhưng cũng lo đối phương phải nóng lòng chờ đợi; một tin nhắn lỡ tay (dù không cố ý ghi vắn tắt như vậy) cũng sợ đối phương hiểu nhầm;
Nếu còn yêu, mỗi một màu sắc mà mình lựa chọn cũng dung hòa được sở thích của cả hai, thậm chí chỉ cần theo sở thích của đối phương là đủ; mỗi một hành động nhỏ mình làm như rửa chén, tưới hoa, nấu ăn,... cũng là tự nguyện và chân thành, thậm chí có khi là chiều chuộng hay dỗ dành; mỗi một bản nhạc cũng vì đối phương mà được mở dù đó không phải là lựa chọn ưu tiên; mỗi một hành động nhỏ khi biết đó là điều tối kị hoặc đối phương không muốn/thích cũng cố gắng thuyết phục; mỗi một lựa chọn hay quyết định đều cân nhắc và tôn trọng, lắng nghe ý kiến của đối phương và tin tưởng; những hành động hay biểu hiện vui, buồn, khác lạ của đối phương đều để tâm và tìm hiểu, hoặc có khi chỉ cần đơn giản là "im lặng và lắng nghe" mà thôi; mỗi một hành động dù tự thấy hơi ngớ ngẩn, trẻ con và "sến" hoặc có thể tự thấy đây không phải là mình nhưng cũng vì đối phương vui vẻ mà chân thành làm lấy...
Nếu còn yêu, mọi thứ chúng ta có, từ hơi thở đến những cảm xúc vui, buồn đều được để tâm đến, đều từ đó mà thể hiện những câu nói, những hành động yêu thương và ngược lại, nếu không bắt nguồn từ những nền tảng ấy, mọi thứ chúng ta làm rất dễ bị lầm tưởng là tình yêu mà có khi chúng ta lại không biết. Điều đó khiến cho cuộc đời ngắn ngủi của chúng ta trở nên phí hoài và tình yêu lại biến thành sự chịu đựng.
bạn đồng hành
SỐNG KHÁC BIỆT
Trong phim Lucy tôi đã xem gần đây, có một kết luận khiến tôi suy nghĩ dù không mới - thời gian là thước đo chuẩn xác nhất cho mọi vấn đề.
NHẬT KÝ NGHỈ VIỆC - Ngày thứ bảy 05.07
Hôm nay mình đã phân tích sâu và đọc những tài liệu liên quan đến đề tài của mình khi trong quá trình xử lý một số công việc mà GĐ gửi gắm, cảm thấy thật có ích khi nhận ra một thời gian quá dài đã quay mình trong guồng máy của công việc mà những dự định dang dở vẫn chưa thể tập trung, giờ đã có thời gian nhiều hơn.
Về TASL, hôm nay mình nhận được thông tin từ chị H về việc đã ký được hợp đồng hợp tác sản xuất với Cty RL, thật sự cảm giác vui và hạnh phúc không gì diễn tả được lúc đó. Đối với mình, cho đến bây giờ, hạnh phúc lớn nhất không phải là lợi nhuận mà là những thứ mình và mọi người làm đã gặt hái được thành quả xứng đáng; và hạnh phúc hơn nhiều khi mình đã góp phần vào sự thành công ấy.
Hôm nay mình cũng đã đặt mua 2 bộ lego cho Bảo và Cún, chắc 2 đứa sẽ vui lắm. Cầu mong Bảo mau chóng khỏe mạnh trở lại; cầu mong cho những đứa cháu bé bỏng của mình được lớn lên vui vẻ, bình an.
NHẬT KÝ CUỐI TUẦN
Dạo gần đây mình cảm thấy khá mệt mỏi và căng thẳng; từ công việc đến học tập rồi TASL cứ ùn ùn xảy đến. Cổ mình như không trụ nổi, vai đau như búa bổ, đầu lúc nào cũng lâng lâng và hỗn tạp các thứ vào nhau, cơ thể thì yếu ớt, và hiện giờ thì lại bị dị ứng và mình chẳng hiểu vì sao :))
Đêm nay, mình sẽ lại đặt tay lên ngực và vỗ về trái tim, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Mình sẽ cảm nhận nhịp đập của nó, sự nhanh chậm, sự hồi hộp,... để từ từ tạo thành thói quen chăm lo cho chính mình. Mình hy vọng rằng sẽ làm được điều đó. Và mình luôn cố thủ một ý nghĩ rằng, những gì mình yêu thích và hành động đều mang lại những thành quả nhất định.
Cuộc đời này vô chừng những tính cách khác nhau mà mình sẽ va chạm sau này. Bản thân chưa đủ tinh tường để quan sát và biết được lòng người, nhưng chỉ hy vọng rằng, con tim này luôn đủ ấm để có thể bao dung và trao đi tình yêu cho tất cả mọi người. Chỉ mong rằng như thế!
NHỮNG NGÀY...
Ước gì những ngày mình nghỉ thế này, có Mẹ, có Cún con, có chị Kiều, có Tí Nị ở đây nữa thì vui quá. Mình nhớ giọng í ới của Cún con; nhớ hình dáng của Mẹ; nhớ câu hát ru Tí Nị của chị Kiều... Mình rất nhớ! Nhớ nhiều lắm! Mình chỉ ước gì, những ngày này trôi qua thật nhanh để tới tết, mình lại được về nhà. Được ở bên gia đình, đối với mình đó mới là đủ. Những lúc thế này đây, mình thấy mình thật trẻ con, chăng chịu lớn; cứ mãi nũng nịu và đắm mình trong vòng tay yêu thương của Mẹ, trong sự bảo bọc của gia đình. Mình hạnh phúc nhưng mình sợ chính cái cảm giác này; cứ lúc nào mình cũng phải sống trong một tâm thế chuẩn bị rồi sẽ có ngày, niềm hạnh phúc, tình yêu của mình không còn nguyên vẹn nữa. Mình sợ khi cảm xúc và niềm vui của mình lại cứ phụ thuộc vào người khác, đặc biệt là Mẹ. Chỉ cần Mẹ vui, điều gì mình cũng sẽ làm; ngang bướng đó nhưng mình cũng buông bỏ cái tôi của mình đi. Những việc mình làm, những thành quả mình đạt được, đối với mình chỉ cần một nụ cười trên khuôn mặt Mẹ là đủ. Lỡ như... lỡ như... mình thật không dám nghĩ đến. Khi ấy, cuộc sống của mình phải như thế nào đây? mình sẽ chìm trong đại dương sâu thẳm hay bấp bênh không cảm xúc giữa dòng đời mênh mông này! Mình sợ! Mình không dám nghĩ đến. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, vì vẫn nhớ như in lời nói của mình với chị Kiều mười mấy năm trước; chỉ cần mình song hành cũng Mẹ là đủ, không cần xa hơn, không cần dài hơn.
Mẹ ơi, Mẹ biết không! Với con, Mẹ là tất cả! Là tất cả trên cuộc đời này! Con yêu Mẹ, yêu Mẹ nhiều lắm!
Rồi cái cảm giác khó chịu khi xa người thân cũng tạm nhòa đi khi mình về với Tình yêu nhỏ.
Vậy là đã một năm rồi. Nhanh thật! Mới ngày nào chúng tôi còn tất bật để chuẩn bị mọi thứ với niềm tự hào nhưng có phần lo lắng thì giờ đây, mọi việc đều đã ổn. Cám ơn Người vì Tình yêu nhỏ của chúng tôi vững vàng, cám ơn Người vì chúng tôi vẫn còn đồng hành với nhau cho đến giờ phút này dù lắm khi sóng gió, gập ghềnh hay xung đột. Chúng tôi quây quần cùng nhau với những người khách thân quen nhất (tạm gọi là khách vì thật ra không phải là khách mà là "thành viên" trong mái nhà Tình yêu nhỏ của chúng tôi) trong ngày chúng tôi tổ chức kỉ niệm Tình yêu nhỏ của chúng tôi tròn một tuổi (mà lẽ ra phải tổ chức trước đó). Chúng tôi hát hò, trò chuyện thân mật, có khi là "quậy phá".
Anh! Vẫn bản nhạc cũ và cũng là bản nhạc chủ đề của Tình yêu nhỏ - lâu rồi, tôi mới được nhìn từng ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ uyển chuyển trên phím đàn của anh. Tối hôm đó, chúng tôi đi bộ cùng nhau. Lâu rồi không trở về, con đường quen thuộc cũng có chút lạ lẫm. Chúng tôi đi cùng nhau trong không gian im ắng, một chút gì đó xa lạ. Mà xa lạ cũng đúng thôi, từ lúc ấy đến nay đã hơn ba tháng rồi, tôi và anh không còn gặp nhau nữa. Nhiều khi tôi không biết nên nghĩ như thế nào về chính bản thân mình nữa. Đúng hay sai? Là cố chấp hay quyết đoán? Rồi tôi cũng cố gắng mở lời trước. Cứ thế, chúng tôi đi với nhau đến nhà C. chỉ với vài câu nói, vài lời hỏi thăm. Giữa chúng tôi, một cái hố nhỏ được tạo ra từ ba tháng trước mà giờ đây tôi nhận thấy, mình nên cố gắng lấp đầy. Suy cho cùng, tôi nhận ra, với anh, tôi là người có lỗi.
Một đêm ở nhà C., chúng tôi đều rất vui vẻ. Tình yêu nhỏ cứ như là đề tài muôn thưở với chúng tôi. Từ chuyện có vị khách lạ tò mò với "cỗ máy" rang cà phê của chúng tôi, anh chàng L. phục vụ mới ngớ người với màn ảo thuật của Parista Đ.D,... đến chuyện Tình yêu nhỏ vài tháng tới, vài năm tới nữa. Một đêm thật vui.
Ngày nghỉ lễ thứ hai, tôi về lại thành phố. Buổi chiều, tôi vui vì cuộc "nhậu nhẹt" nho nhỏ của tôi và hai "bà già" chỉ với 2 tách cà phê cùng một trái xoài (cực chua) và 1 ít muối cay. Tôi và hai "bà già" tám đủ thứ chuyện và kết thúc bằng màn xem tử vi "ngoạn mục" khiến một bà già bỏ cuộc đi ngủ :))) Sau đó, tôi lại "nhậu nhẹt" nho nhỏ nữa với hai đứa bạn thân. Dù không nhiều thời gian nhưng cũng đủ để "cứu rỗi" bốn tâm hồn đang nhung nhớ một thời cùng nhau "mài lết" giảng đường. Thật vui.
Ngày lễ cuối cùng (hôm nay) tôi và hai "bà già" cười hả hê, khàn giọng với liveshow Cẩm Ly qua karaoke điện thoại "siêu cảm ứng".
Bây giờ, tôi kết thúc ngày bằng việc ngồi đây gõ lốc cốc (thói quen mà cũng lâu lắm rồi tôi bỏ qua) để lưu lại mọi thứ thật đẹp dù có một vài cảm xúc thật buồn.
Chúc năm mới thật bình an!
LÀ TÔI
cóc con lạc lối
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?
-
Không khí những ngày cuối năm khiến lòng tôi trở nên nôn nao. Cái nôn nao không phải của trông ngóng, mong chờ những ngày tết như vài chục n...
-
Heart Talk: Poetic Wisdom for a Better Life by Cleo Wade My rating: 5 of 5 stars "Có tập thơ Con đường chưa đi của Emily Dickinson k...
-
Con người trưởng thành theo nhiều khía cạnh, còn tôi, có lẽ là bắt nguồn từ những câu hỏi. Tôi còn nhớ khi còn nhỏ, chắc có lẽ rất nhỏ, tôi ...
-
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
-
Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm Có những cảm xúc thật kỳ lạ. Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng a...
-
Hôm nay, em nghe "When the Love Falls" khi vô tình thấy nó qua bài đăng của một người bạn; bản nhạc mà anh từng đàn cho em nghe, ...
-
Hôm nay... một ngày đáng nhớ! Lần đầu tiên trong đời mình được cầm tháng lương đầu tiên. Bất ngờ nhưng lại không tò mò. Cũng chẳng hiểu...
-
Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để...
-
Tự nhiên là người thầy đích thực, giúp bạn tự nhận ra/tìm thấy chính mình. Gần hai tuần trải nghiệm, điều tôi nhận ra rằng 32 tuổi có thể c...
