Showing posts with label thinkingaboutthinking. Show all posts
Showing posts with label thinkingaboutthinking. Show all posts

mỗi lựa chọn tạo nên cuộc đời...

Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để ăn trái, mà chỉ để ngắm nhìn; không ngờ về sau, Puppy cũng nhờ đến những chiếc lá bé nhỏ ấy. Thế nhưng, điều tôi không ngờ đến là những cành bồ ngót lại ra lá mạnh mẽ, xanh tươi; nhưng khổ qua bé nhỏ thì lại dần khô héo.

Giờ đây, dưới cơn mưa rào nặng hạt của màn đêm, những chiếc lá bồ ngót rủ mình đón những hạt mưa, xanh mướt; cành khổ qua nằm im lìm bất động, héo úa. Phải chăng, đó là tự nhiên? Hay do sự hờ hững, vô tâm của lòng người, của chính tôi khi cắm những cành bồ ngót ấy vào chậu. Tôi không biết!... Không thể biết được mọi chuyện sẽ khác đi thế nào khi tôi lựa chọn khác đi. Nhưng có thể nào tôi sẽ lựa chọn khác đi nếu biết được chuyện gì sẽ xảy đến?

Tôi nhớ có lần dạy bài Tự do lựa chọn, tôi có phản hồi với Thầy về Lựa & Chọn chỉ bởi tiêu đề Thầy đặt tên "Tự do Chọn Lựa".

- Nhiều lắm! Lựa đi! Rồi Chọn một cái! hay

- Nhiều cái để Chọn lắm! Lựa đi!... rồi sao nữa? hay

- Chọn Lựa trong số này đi! Lựa Chọn trong số kia đi!... Người đời thích những điều chung chung như thế.

Nhưng cuối cùng, mọi thứ có còn thật sự quan trọng không khi có thể, chúng ta chỉ đang "ảo giác" về chính cuộc đời mình. Nếu thế thì ta chọn tin vào điều gì? Hay niềm tin khi đó chẳng qua chỉ là hiện diện của sự sợ hãi? Chúng ta sợ không có điểm tựa, chúng ta sợ một mình. Khi ta tin vào một điều gì đó, khi đó trong ta đã thấy được mặt trái của nó. Giáo dục không chỉ là khai trí, là con đường dẫn đến Tự do, nó còn là "biểu hiện cái mặt tồi tệ trong bản chất con người" (L.Tolstoi).

Một câu hỏi đôi khi làm tôi mơ hồ, có phải là tôi đã điên.
- (Albert Einstein).

L’esprit d’escalier

Muốn viết một điều gì đó cho Tháng 12 - tháng cuối cùng của một năm với nhiều trải nghiệm. Một vài trong đó là trải nghiệm lần đầu tiên, và còn lại nhường chỗ cho sự bất ngờ với cảm giác mới lạ cho hành động lặp lại từ quá khứ. Mọi thứ không bao giờ, không bao giờ như xưa.

Flower Dome, S, 2408
"L’esprit d’escalier" là cảm giác không dễ dàng để đón nhận và lại càng khó hơn khi nó là "quà tặng kèm" của suy nghĩ thấu đáo và cẩn thận. Những lúc L’esprit d’escalier gõ cửa (mà tôi biết rằng sớm muộn gì nó cũng sẽ đến), trong đầu tôi lại ngổn ngang với rất nhiều suy nghĩ, ý tưởng và hành động thôi thúc; tưởng chừng có lúc, tôi dường như ngạt thở trong nó. Nhưng rồi tôi lại đặt tay lên ngực, vỗ về trái tim bé bỏng và tự trấn an mình, rồi sẽ qua thôi!

Tôi biết rằng sự "không dễ dàng", "khó chịu" hay "bất an" đó đến từ nhu cầu đáp trả một cách chính đáng của bản thân. Nhưng nếu được quay lại, đáp trả xong thì sẽ như thế nào nữa! Điều quan trọng nhất, khoảnh khắc ta cảm giác được một điều gì đó thì nó đã qua rồi, không thay đổi được. Điều có ích nhất tôi có thể làm với cảm giác đó, dòng suy nghĩ đó là hãy để quá khứ trôi qua, tự sửa đổi chính mình. Tôi không định nói để lần sau có thể phản ứng hay đáp trả tốt hơn vì tôi biết rằng, tôi là như thế... vẫn có khi phản ứng "chậm" và vẫn phạm phải sai lầm như thế... và đó là khi tôi trở thành người bạn tốt của chính mình.

Bạn sẽ không bao giờ tìm được bản thân mình cho tới khi bạn đối diện với sự thật (Pearl Bailey)

Hôm nay, cầu mong thật nhiều cho Ông và Bà ở trước nhà được bình an và khỏe mạnh; cầu mong cho Bà bán vé số trong khu tôi ở có thể cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày; cầu mong cho Anh, Chị bán tạp hóa trước nhà đủ nghị lực để dậy, bày hàng hóa ra sớm hơn và buôn bán đắt đỏ hơn; cầu mong cho Bà chủ của Puppy sẽ có lá phổi khỏe mạnh hơn mỗi ngày.


"công" và "sở"

Từ bao giờ, trong văn hóa công sở, việc xem và chuẩn bị thông tin trước cuộc họp trở nên quá lạ lẫm; đến nỗi, nếu có ai đó xem trước và phản hồi, họ trở nên "lập dị"; thậm chí, nhóm đối tượng tôi đang đề cập đến lại là những quản lý cấp cao của một tập đoàn. Từ bao giờ, mỗi cá nhân lại cổ súy cho những điều hợi hợt, dễ dãi và hiệu suất thấp đến thế?!

Trong khi, "văn hóa hội họp thể hiện rõ nét văn hóa, tác phong làm việc của từng thành viên nói riêng và của cả doanh nghiệp nói chung. Hiệu quả và chất lượng xử lý công việc trong các cuộc họp có tác động trực tiếp đến năng suất, chi phí, tính cạnh tranh, lợi nhuận của doanh nghiệp và qua đó là thu nhập của chính chúng ta". Ấy vậy mà, mỗi cá nhân ấy đang làm gì?

Chiều nay, một anh quản lý ngồi bên cạnh nói nhỏ với tôi: "Nếu mà họ chịu đọc trước thông tin thì chắc chắn đã không hỏi những câu hỏi như vậy". Cuối cùng, hai anh em tôi ái ngại nhìn nhau cười trừ. Bởi, làm gì được khi một hệ thống nếu muốn thay đổi phải bắt nguồn từ "lãnh đạo làm gương"; đồng thời, mỗi cá nhân phải tự mình trở thành hạt giống của những thay đổi nhỏ và tích cực. Không thể nào có chuyện, tổ chức phải sẵn tốt thì tôi mới tốt. Vậy thử hỏi, tổ chức được hình thành từ đâu!? Chưa kể bản thân mỗi người, trước khi phán xét bất cứ một điều gì, điều tiên quyết chính là, bạn đã làm được đến đâu, hay bạn cũng chính là một phần trong sự phán xét ấy.

"Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng. 
Nhị vàng bông trắng lá xanh, 
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"
(Ca dao Việt Nam)

glittering water

Người khác bảo tôi tham vọng, tôi tự bảo mình ham trải nghiệm :)) 

Mà dù là tham hay ham hay gì cũng được, tôi giữ mình sáng suốt, không trở thành nô lệ cho tham vọng/ham muốn của chính mình. Tất nhiên không dễ dàng nhưng không có bất cứ việc gì hoàn toàn dễ dàng cả nên cứ thế mà làm thôi, làm rồi thì điều gì cần tới nó sẽ tới.

Trôi đi theo thời gian, chúng tôi đều cùng nỗ lực cho mối quan hệ quý giá này.
Và đây là một trong những điều tương tự tôi còn lại sau những trải nghiệm từ chính mình.
(tự nhiên "sảng" rồi nghĩ tới :)) )

Năm nay đã trọn vẹn theo ý muốn tôi hay chưa thì chắc chắn rằng chưa, còn một vài điều tôi chưa làm được, về công việc, học tập, gia đình lẫn các mối tương quan,... Và điều làm tôi băn khoăn nhất là không còn kết nối được với một người tôi luôn kính trọng nữa, qua e-mail, G.Chat, tin nhắn trên điện thoại. Nhưng điều có thể khiến tôi vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất chính là Tình yêu to bự nhất trên đời của tôi khỏe mạnh, vui vẻ và bình an. Với tôi, như vậy là đủ.

Cầu mong một năm mới hài hòa!

fairy

Ở một giai đoạn nào đó trong đời, có vẻ con người không biết mình có được gì cho đến khi mất đi...
...nhưng thậm chí, họ còn không biết mình đã có gì dù chỉ vừa mất chúng. Điều đó có phủ nhận được dấu vết của "chúng" trong cuộc đời họ?

Sự phi lý của một thứ không phải là lập luận phản đối sự tồn tại của nó, thay vào đó, là một tình trạng của nó.
(Nietzsche)

nhỏ bé

Chúng ta còn biết bao nhiêu sự khiếm khuyết trong hình hài này để rồi tự nhận thấy mình nhỏ bé và có khi đơn độc; để rồi tiếng bước chân mình nhẹ tênh giữa ồn ào, tấp nập như chẳng hề tạo nên tiếng động nào.

Ánh bình minh
Hương gió mới
Khảy móng tay
Vô lượng địa cầu.

(Nhỏ Bé, 220310)

đủ

Nhiều khi, chúng ta tự nghĩ rằng mình "nghiện" một điều gì đó - một bản nhạc, cà phê, thuốc lá,... Mỗi khi như vậy hãy tự vấn rằng, mình thật sự "nghiện" chính điều đó hay mình "nghiện" thao tác với nó, "nghiện" một cảm giác lấp đầy nào đó hay "nghiện"-bận-rộn?... 

Dù là gì đi nữa, điều gì vừa đủ sẽ đem đến cho ta niềm vui trọn vẹn. Biết đủ chính là hạnh phúc.

Thật ra thì tự nhiên giờ mình nhớ cảm giác hai đứa ngồi trước hiên nhà, cùng thưởng thức cốc trà hoa nhài (do chính tay anh trồng) dịu ngọt và tinh khiết sau bữa tối dưới cái không khí se se lạnh trước giáng sinh của vài năm trước thật nhiều! (sảng 💢)

(Digital Feelings - Vitalie Rotaru)

lời xin lỗi vụng về

Một lời xin lỗi đối với những điều đơn giản thường ngày không khó nói, đó là khi chúng ta trễ hẹn, nhỡ giẫm lên chân một ai đó, mua nhầm đồ,... nhưng chúng ta hiếm khi đủ dũng khí để nói lời xin lỗi với những sự việc/hành động tạo nên những vết nứt lớn hơn. Vì sao vậy? Vì ta sợ mình bị thua thiệt, vì ta sợ mình bị phán xét, vì ta sợ người khác nghĩ mình làm sai,... Nhưng ta nào biết, cái ác của Nữ hoàng đỏ căn nguyên là từ lời nói dối của Nữ hoàng trắng mà ra, và chỉ cần một lời xin lỗi giản đơn thì mọi thứ đều được giải quyết. Tất nhiên, dù có lý do nhưng bản chất cái ác vẫn là cái ác, việc xảy ra đều đã xảy ra nên không một lý do nào có thể bao biện được. Và vì con người là động vật phi lý trí, nếu chỉ cần một lời nói có thể hóa giải mọi vấn đề thì tại sao không?!

Hôm nay vì một việc xảy ra với người đồng nghiệp, trong lúc tự nghĩ chỉ cần một lời xin lỗi nhẹ nhàng từ họ là đủ bộ não yếu mềm của tôi nhảy cẫng lên như chưa hề có chuyện gì xảy ra (mọi lần trước tôi cũng đã mong như vậy) thì tôi nhớ đến một người mà tôi đã vô tình tổn thương đến họ chỉ bởi sự im lặng của mình khi lặng lẽ bước qua mối quan hệ ấy (dù rằng tôi luôn nghĩ khi ấy, đó là cách giải quyết vấn đề tốt nhất). Tôi quyết định gửi lời xin lỗi đến người đó, dù rằng, mối quan hệ hiện tại giữa chúng tôi vẫn tốt nhưng vẫn còn một khoảng trống nào đó, một khoảng trống mà chỉ cần lời xin lỗi của tôi là đủ để lấp đầy. Người ấy đã nhẹ nhõm thả mặt 😊 và tôi... cũng nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy mình hoàn thiện thêm một chút nữa khi lựa chọn nói lời xin lỗi, vì tôi coi trọng mối quan hệ này chứ không còn quan trọng đúng/sai, căn nguyên là từ ai nữa.

cho những điều cần đổi thay

 "Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già"

Bạn mong chờ một điều gì đó đến đồng nghĩa với việc bạn phải chấp nhận đánh đổi, đánh đổi cái mà bạn không hề biết, dù vô hình hay hữu hình, và dù bạn có là chuyên gia phân tích và đánh giá rủi ro đi chăng nữa. Vũ trụ cân bằng, người được mất cái họ mất, người mất được cái họ được, từ đó, hạnh phúc (điều mà nhân loại tìm kiếm) có lẽ nằm ngay trong chính cái nhân sinh quan của mỗi người về được và mất, về chính bản thân mình.

Chiều hôm nay trong lúc chờ buýt về lại SG, tôi có gặp hai người phụ nữ (có lẽ là mẹ con) hỏi tôi chuyến xe về BXMĐ. Vì lúc đó cũng chưa có ai trên xe, tôi tính ngồi chờ một lúc cho thoáng mới lên xe nhưng tôi đã nói họ lên xe cùng luôn vì nếu họ ngồi ở ngoài chờ như tôi thì có lẽ lát lên xe sẽ không có ghế ngồi thoải mái, vả lại, nhìn mặt người phụ nữ lớn tuổi hơn có vẻ mệt, đôi mắt hơi đỏ, họ lại lần đầu đi chuyến xe này. Lên xe ngồi được một lúc, tôi muốn hỏi xem hai người phụ nữ ấy đến bến xe sẽ đi đâu tiếp theo, tôi nghĩ mình có thể giúp gì đó cho họ. Vài giây sau câu hỏi của tôi, người phụ nữ lớn tuổi hơn với giọng yếu ớt trả lời tôi nhưng chưa ngước mặt lên, đến vài từ cuối cùng, cô mới ngước lên nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ và đang bắt đầu trào ra.

Suốt chuyến xe, tôi không hỏi gì thêm, cũng không dám nhìn thêm người phụ nữ ấy lần nào nữa, vì cô ấy liên tục lấy tay áo lau nước mắt. Tôi không biết có chuyện gì xảy ra với cô ấy, có thể đó là sau một hồi cãi nhau với chồng, có thể vì cô ấy vừa nghe tin dữ từ gia đình ở quê... Cũng từ lúc ấy, tôi bắt đầu nghĩ về những giọt nước mắt của những người phụ nữ quanh mình, những người phụ nữ tôi yêu quý, không nhiều nhưng phần lớn là những giọt nước mắt lặng thầm, không thành tiếng. Tôi cũng suy nghĩ về bình luận của một người chị trong group facebook về album mới của Secret Garden mà tôi đăng: "Mỗi khi nghe SG chị luôn luôn nhớ cái ngày xưa ấy. Cái ngày mà đêm nào chị cũng dìm mình trong âm nhạc của SG và tears ! Mãi chẳng bao giờ quên". Tôi tự hỏi sao phụ nữ lại lặng thầm đến thế, đến cả nỗi đau họ cũng từ từ nuốt trọn nó vào trong? Nước mắt của họ có chăng chỉ nên đủ để tưới mát cho cửa sổ tâm hồn họ, làm nó trở nên long lanh, thu hút và chứa chan niềm hạnh phúc chứ không phải để làm nhòe đi niềm vui và luôn hiện hữu nét u buồn. 

Tôi luôn dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho những người phụ nữ bên cạnh mình, những người phụ nữ biết cách chu toàn cho gia đình nhưng vẫn biết nâng niu chính bản thân họ, nhưng có bao người phụ nữ làm được/có cơ hội làm được điều ấy. Hôn nhân không phải sự hi sinh mà là sự hòa hợp và sâu xa hơn, cách chúng ta đối xử với vạn vật cũng thế, là hòa hợp để cùng chung sống và phát triển bền vững chứ không nhất thiết phải đánh đổi bằng mọi giá.

Và không phải mọi sự hi sinh đều là cao thượng và có ý nghĩa.

hi november :)

Cuộc sống luôn có những điều mình thích/không thích/không cảm xúc. Ranh giới giữa chúng không bao giờ như bạn nghĩ, chúng thay đổi bất ngờ và chóng vánh nhưng hiển nhiên không thể thiếu thuyền trưởng là bạn được. Đừng cho rằng có điều gì đó đến một cách tự nhiên vì ngay cả "một tiếng khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới".
"Wake me up when September ends" được lẩm nhẩm trong đầu khi tháng 9 năm nay trôi qua không bình lặng và rồi cuối tháng 10 đầy hy vọng cũng vừa qua, mình vừa kết thúc một ngày đầu tháng 11 đầy tươi đẹp. Hôm nay cả nhà 4 người vừa ngồi ăn cả một con cá (tên gì không nhớ) to và mũm mĩm, (chắc tầm) 2kg bún tươi, cọng thịt ba chỉ béo và thơm, 1 rổ rau sống mẹ làm tuyệt vời và tất nhiên không thể thiếu món mắm chính hiệu anh B làm. Một phần ăn như thế bạn có thể dễ dàng bắt gặp ở bất cứ đâu, từ quán ăn đường phố đến nhà hàng bình dân, thậm chí nhà hàng đắt tiền một chút cũng có; nhưng để có cái hương vị Mẹ nấu và không khí gia đình quây quần bên nhau thì chỉ có thể là ở nhà mà thôi. Vậy nên, dù làm gì cũng được, nhưng hãy yêu thương bản thân, yêu thương những người yêu thương, mong chờ bạn bằng nhiều cách mà về nhà là một cảm giác tuyệt vời vô tận.
Và nếu Mẹ bạn hay cuộc đời này còn quá yêu chiều bạn, bạn cũng đừng vì thế mà "bơ" đi hay để bản thân mình "chết giẫm" nhé! Hãy luôn nỗ lực tự nhận thức, khai phá và phát triển bản thân. À, đơn giản nhất như là ăn khổ qua thôi cũng được :D Và hôm nay tự mình cũng có chút tự hào nho nhỏ: Yay! Mình đã ăn được khổ qua - chỉ mỗi khổ qua được nấu chín nhé! Chỉ vì trước giờ mình toàn nổi danh là "sát thủ diệt thịt" khi đến cả món khổ qua dồn thịt, mỗi lần mỗi thành viên trong gia đình mình mà nhìn vào tô canh hay trong nồi canh, chỉ cần thấy một cục khổ qua rỗng ruột (thịt) thì cũng thừa biết mình là thủ phạm rồi trêu chọc "chuột đen đầu" các kiểu :D. Mình không ăn được khổ qua nhưng không đến nỗi tệ khi canh khổ qua mình có thể húp nước, ăn thịt/tôm..., khổ qua xào trứng thì mình có thể ăn trứng,... Tự mình nhận thấy mình cũng khá!!! vì rõ ràng mình đã tự "khổ luyện" để ăn được những thức ăn được nấu cùng với "cái thứ đắng ngắt" ấy mà <3 Rồi chiều nay, sau khi ăn cơm xong, mình thử 1/3 chén canh có cả khổ qua trong ấy (chưa ăn đã cảm thấy ớn :(( )... Sau khi ăn thật nhanh, cảm giác "Ồ! không tệ", rất hí hửng và có chút thành tựu đấy nhé!
Ai cũng có ưu/khuyết điểm, cũng có những lỗi lầm/thành công riêng nhưng đối với mình mà nói, điều quan trọng chính là nhìn nhận của mỗi người về nó, về chính bản thân mình như thế nào bởi nó chi phối/quyết định cách bạn đối xử với bản thân, với thế giới quanh bạn.
"Vạn hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ
Tất cả những người ta gặp, không người nào là ngẫu nhiên"

NỖ LỰC KHÔNG KHÓ

Ba hôm nay có nhiều việc, cảm giác như một ngày 24 tiếng là trêu người vậy! Thứ 7 mà cứ nghĩ là thứ 6, ngày thứ 8 cũng không hề có cảm giác thoải mái khi tự cho mình nghỉ ngơi một chút, nên cũng đành tiếp tục.

Điều này hay những khoảnh khắc tương tự thế là những khoảng thời gian bình thường trong cuộc sống của tôi. Dù tự do, lắm khi ra vẻ bất cần đời, chẳng sợ ai nghĩ gì, nói gì về mình... nhưng vấn đề lớn nhất chính là tôi không chấp nhận được điều không tốt mà tôi nghĩ về hay tự nói về chính bản thân mình. Vậy nên, tôi luôn tự nhủ mình nỗ lực, bởi vì tôi luôn biết rằng, chỉ cần tôi muốn, tôi đều có thể làm được.

Và điều tôi cần làm tốt chính là biết tự chăm sóc và rèn luyện sức khỏe tốt để thể chất không bao giờ là giới hạn cho mọi nỗ lực của tôi. Và đó cũng chính là nguyên tắc tôi rút ra và cần bản thân nghiêm khắc thực hiện từ 6 năm về trước, đó là khoảng thời gian dài tôi chán ghét bản thân và cảm thấy mình vô dụng, bất lực trước quá nhiều thứ chỉ vì tôi không chú ý đến tiếng nói cơ thể mình.
Cuộc đời con người có rất nhiều thứ mất đi thì sẽ không bao giờ lấy lại được, với tôi, đó chính là niềm tin, niềm tin vào bản thân mình và niềm tin vào người khác. Vậy nên, hãy tiếp tục...

ĐỪNG NHĂN NHÓ VỚI CUỘC SỐNG NÀY



Một ngày... bạn sẽ chẳng biết gọi tên cảm xúc nó là gì khi chưa đến cuối ngày đâu!
Buổi sáng bắt đầu bằng việc dậy khá muộn. Dạo này tôi quay lại "ngày xưa", khi mà lại chỉ làm việc hiệu quả lúc về đêm, khi nhà nhà tắt đèn, cả nhà đi ngủ, chỉ còn tiếng kêu của côn trùng vọng lại qua cửa sổ mang theo luồng gió đêm mát lạnh đầy sảng khoái, laptop phát ra những bản nhạc dịu êm và trầm lắng. Ban đêm... vẫn vốn là không gian đủ yên tĩnh để tôi tập trung hoàn tất mọi thứ.
Cuộc sống có những thứ gọi là xoay chuyển 360 độ khiến ta nhìn nhận nó không còn là nó về chất nhưng lại là nó về tên gọi, như vậy đủ mệt mỏi để giải quyết cả vấn đề buổi sáng, rồi sau đó lại thêm những công việc linh tinh khác nữa.
Buổi trưa, thời tiết bắt đầu khó chịu như dạo gần đây khiến bản thân có muốn hít chút khí trời sau căng thẳng cả buổi sáng cũng không thông, nhưng lòng lại tự an ủi rằng thời tiết vậy cũng hay, tạo điều kiện cho VN thuận lợi phòng chống dịch. Hệ quả là đến chiều tối lại đau đầu vô cùng, một phần cũng vì có một vấn đề chưa được giải quyết nên trong đầu cứ lơ lửng nghĩ về nó. May mắn cũng vì biết một chút gọi là buông bỏ tạm thời khi đi tắm (vẫn quay lại chủ đề trong bài trước, nhà vệ sinh vẫn là nơi tạo cho con người ta cảm giác thoải mái và nhẹ nhàng nhất :D) nên sau khi tắm xong, ăn cơm tối thì thấy thoải mái lạ thường, đã không còn cảm giác khó chịu, đau đầu nữa, thế nên mọi việc cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Chiều nay lại đọc được một câu nói hay: "Nếu không thể giải quyết vấn đề một cách đơn giản thì nghĩa là bạn chưa hiểu đủ về nó" (Albert Einstein). Cảm giác đúng là trời chiều lòng người, một khi muốn giải quyết vấn đề thì bản thân ta sẽ tự bắt gặp những thứ hay ho và tích cực đến tuyệt vời. Vì thế, tôi nhẹ nhàng để quay lại điểm xuất phát.
Buổi tối, tin nhắn tâm sự của một đứa em khiến tôi thấy chạnh lòng vì cô bé vừa gặp phải chuyện không vui. Bầu trời vẫn trong xanh đầy nắng gắt, vẫn cùng hình dáng con người, cùng sống trong cùng một xã hội nhưng tạo hóa lại thật hay, số phận mỗi người lại được khắc họa bởi những hỉ, nộ, ái, ố khác nhau, không một niềm vui nào giống nhau cũng như những nỗi buồn muôn hình vạn trạng. Điều khiến mình chạnh lòng là vì cô bé còn trẻ nhưng lại phải cô đơn đối diện với nỗi đau đó với rất nhiều lí do. Dù sao đi nữa, đó cũng là lựa chọn của em và tôi là người ngoài cuộc, càng không phải đang sống cuộc đời ấy. Cái mà tôi có thể làm là lặng lẽ đọc những tin nhắn của em và cố gắng đặt mình vào hoàn cảnh ấy để suy nghĩ và đưa ra những gợi ý lúc em cần. Trong cách nói chuyện tôi vẫn cảm nhận được niềm lạc quan bên cạnh nỗi buồn âm ỉ nên tôi vẫn đủ niềm tin ở em, rằng em sẽ biết cách để chiến thắng nỗi đau này.
Tự nhiên giờ lại nhớ về cuộc gọi lúc Tết cho một người quen. Đấy là người mà đứa bạn thân của tôi bảo rằng nó cảm thấy họ không tốt, không thật lòng, lúc đấy đã cách đây hơn 5 năm rồi. Và tôi vẫn kiên trì trong mối quan hệ với người quen ấy vì tôi nghĩ mình trong mối quan hệ này, tôi đơn giản là tôi, thật lòng, không lợi dụng, không trục lợi gì cả nên họ như thế nào thì có sao, họ vẫn đang đối xử bình thường với tôi đấy thôi. Cho đến cuộc điện thoại chúc Tết năm nay của tôi đến họ, câu chúc họ khiến tôi cảm thấy "ừ, mình nên chấm dứt mối quan hệ này tại đây". Tôi không tiếc gì cả và lại càng tôn trọng cảm xúc của mình hơn, chỉ là biết mình nên dừng lại vì đã đúng lúc.
Nhiều khi tôi quẩn quanh đi tìm tôi của ngày xưa khi chợt nhận ra mình thay đổi, nhưng nghĩ lại, sự thay đổi này diễn ra tự nhiên theo đúng cách nó xảy ra nên tôi muốn mình đừng kháng cự, "good things come to those who wait", kiên nhẫn thì sẽ đi đến cuối con đường nên... hãy nhìn chính mình bước đi!

VÌ SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI


Chúng ta có rất nhiều việc cần làm trong ngày và chúng ta cũng biết cách sắp xếp chúng; còn nếu không biết, thì đơn giản thôi, chúng ta học (nếu muốn). Nhưng con người lại không phải cỗ máy, cứ lúc nào cũng phải sắp xếp, phải nguyên tắc, phải kỷ luật với bản thân, có khi chúng ta chỉ cần một ngày nhẹ nhàng trôi lơ lửng hay bồng bềnh... tùy cảm xúc, có thể, ấy gọi là cân bằng. Đôi chân đi hoài sẽ mệt, cần nghỉ ngơi; đôi tay nắm hoài rồi cũng mỏi, cần thả lỏng; đôi mắt mở hoài thì phải chớp/nhắm một lúc, để điều tiết... Bởi vậy, trong những thứ tưởng chừng vô hạn cũng cần có giới hạn của nó, cái giới hạn tạo nên sự vô hạn.

Dạo gần đây tôi hay lười viết dù mỗi ngày đều có vô vàn những suy nghĩ, ý tưởng nảy nở, nhưng có khi tôi bảo để đó, tối rồi sẽ định hình nó lại; rồi có những thứ quan trọng hơn nhưng tôi cũng viết vội vào onenote rồi quên mất bởi những công việc trước mắt hay đơn giản chỉ vì lúc đó tôi đang hơi mệt. Đấy là sự trì hoãn. Như mọi điều khác, cảm giác lo lắng, sợ hãi hay mệt mỏi cũng có hai mặt của nó, đó vừa là sự báo động cho cơ thể nhưng cũng là những quả tạ nặng nề khiến chúng ta không/chưa muốn bước tiếp. Tôi nhận ra rằng, mỗi chúng ta đều như những đứa trẻ chưa chịu trưởng thành, điển hình là việc không chịu chấp nhận thực tại.
Ta muốn cuộc sống phải như những gì ta nghĩ. Ta nuông chiều bản thân đắm chìm trong những cuộc vui, những mối quan hệ tạm bợ, hời hợt và đầy nông nổi nhưng lại không chịu ý thức rằng, ta sẽ phải trả giá bằng chính những mối quan hệ chân chính cần vun đắp với gia đình, tình yêu, tình bạn chân chính hay bằng khoảng thời gian ít ỏi của cuộc đời. Ta từ chối đưa ra những quyết định cho chính mình mà không hề ý thức được rằng, sự từ chối ấy đã là một quyết định lớn lao và trọng đại trong cuộc đời mình, nó chính thức mở màn như một lời tuyên bố trịnh trọng với cả thế giới rằng hãy tùy ý sắp xếp cuộc đời tôi nếu muốn... Rồi có khi ta lại tuyên bố những điều đao to búa lớn hay vỗ ngực đầy tự hào với những gì mình thấy, mình làm rồi sống mãi trong đấy nhưng ta đâu có ý thức được rằng, những việc đấy chỉ như những hạt cát bé nhỏ chìm sâu dưới đáy đại dương kia.

Mấy hôm nay tôi thường hay nói chuyện với cháu trai của tôi đang là sinh viên năm hai về những lựa chọn của cậu, từ việc đơn giản nhất như ăn uống đầy đủ và uống thuốc nếu ốm cho đến những việc lớn hơn (với cậu) như thỏa thuận lại địa điểm, công việc cụ thể cho thời gian hai tháng thực tập, thời gian học quân sự (vì năm ngoái cậu đã không học) sau tết hay trong hè... Tôi hướng dẫn cậu cách cậu có thể nói, có thể làm và hệ quả của nó nhưng hơn hết, tôi luôn nhắc nhở rằng cậu đã lớn, cậu có toàn quyền cho cuộc đời của mình và tự chịu trách nhiệm với mọi thứ xảy đến, đừng sống dựa giẫm hay để người khác quyết định thay cho cuộc đời mình. Cậu bảo cậu hiểu và tôi cũng biết rằng, có thể, (có lúc) cậu sẽ ngầm trách tôi nhưng dù có làm gì đi nữa, tôi cũng luôn mong rằng những người xung quanh tôi, đặc biệt là những người thân thiết của tôi tốt hơn mỗi ngày.
Đến nay đã gần hai tuần kể từ khi ngoại tôi bệnh và nằm viện. Nhưng cách đây hơn 1 tuần trở về trước tôi đã rất bực mình với cách suy nghĩ của các dì, kể cả Mẹ tôi về việc chuẩn bị sẵn tinh thần để ngoại đi xa hay xót khi thấy ngoại cực khổ lúc đau ốm nên... Là con cháu, tôi không thể nói nặng lời nhưng tôi luôn cố gắng thể hiện để mọi người biết rằng, ai cũng cầu mong được sống và đối với ngoại thì bản thân những người chăm sóc cần phải có niềm tin vào một ngày ngoại có thể khỏe mạnh trở lại hay đơn giản hơn, hãy chăm sóc ngoại một cách tận tâm nhất, tốt nhất như ngày cuối cùng mình được trả hiếu.
Đời người nói ngắn không ngắn, nói dài không dài vì nó phụ thuộc vào cách mà mỗi người sống nhưng được sống đã là một điều tuyệt vời.

SỐNG KHÁC BIỆT



Trong phim Lucy tôi đã xem gần đây, có một kết luận khiến tôi suy nghĩ dù không mới - thời gian là thước đo chuẩn xác nhất cho mọi vấn đề.

Thoạt nghe có thể hầu như ai cũng giống tôi nghĩ rằng, đúng rồi, điều này xưa như Trái Đất, nhưng họ rồi cũng sẽ ngạc nhiên ở cách lý giải nó trong bộ phim. Có những thứ chúng ta nghĩ rằng, đưa nó vào một khuôn khổ, cho nó điều nó cần,... thì sẽ chính xác là như vậy. Đó là một sự thờ ơ, lạnh lùng và không cảm xúc. Nếu nghĩ rằng một đứa trẻ lớn lên chỉ cần lo đủ điều kiện vật chất, cho nó tình thương, cho nó một ngôi trường giáo dục hàng đầu,... thì tương lai nó sẽ thành công và thành nhân thì liệu có đơn giản quá chăng! Vậy phải yêu thương theo cách như thế nào, phải làm sao để biết được ngôi trường đó là tốt, làm sao để biết rằng đó là một con búp bê hay chiếc xe đồ chơi mà đứa bé thích,... chúng ta có dành thời gian hàng giờ để suy nghĩ về những điều đó? Rồi sẽ có những người nói rằng, tình yêu thương là bản năng và tự người làm ba mẹ sẽ biết rằng con trẻ cần gì và đáp ứng đúng thứ nó cần. Đó là tình yêu độc đoán!
Cuộc sống này đôi lúc, đúng, tôi nói rằng chỉ đôi lúc khắc nghiệt khi chúng ta đương đầu với nó, bởi tôi nghĩ cuộc sống là cân bằng, mất thứ này nhưng được thứ kia, điều gì cũng có cái giá của nó cũng như câu nói được đúc kết qua hàng ngàn những kiến thức, những tinh hoa của nhân loại: Không có bữa trưa nào miễn phí! (No free lunch!). Chính những lúc khắc nghiệt ấy tạo nên sự khác biệt ở mỗi người và khiến mỗi người đều trở nên đặc biệt. Vậy nên, tại sao chúng ta cứ phải cố tình khác người khi bản thân mỗi điều chúng ta đương đầu đã là khác nhau, cách chúng ta giải quyết vấn đề cũng là khác nhau; có chăng, chúng ta vẫn chưa hiểu thế nào là khác biệt.
Tôi - một con người ở tuổi 27 vẫn đang loay hoay giữa cuộc đời, vẫn đang trong hành trình hiểu, khám phá chính bản thân, chính cái tôi kiêu hãnh của mình. Cũng giống như tôi, nhưng có người đi nhanh hơn, hiểu bản thân họ nhiều hơn; những cũng có người vẫn loay hoay, vẫn hoài nghi về cái gọi là đích thực, về đích đến cuối cùng. Tôi chưa bao giờ xem điều gì đó xảy đến trong cuộc đời mình là mãi mãi, là luôn như vậy, rằng người này dành cho mình, rằng thứ vật chất này là của mình; rằng tình yêu này mãi mãi... Hơn tất thảy mọi thứ, tôi chỉ cầu mong mình đủ bản lĩnh và sáng suốt trong tâm trí để tìm hiểu và khám phá hành trình sống này và đương đầu với những điều tạo nên sự khác biệt của cuộc đời tôi. Và tôi cũng hiểu rằng, một hoài bão lớn lao, một gia tài đồ sộ hay bao nhiêu mối tình cũng không tạo nên giá trị cao cả của một đời người. Hãy hình dung về một Tách Cà phê, Cuộc sống là Cà phê; tiền bạc, địa vị xã hội... là chiếc Cốc, nó chỉ là công cụ để chứa đựng Cà phê (Cuộc sống) chứ không thay đổi hay quyết định chất lượng Cuộc sống (Cà phê) mà chúng ta đang sống. Và, tôi vẫn đang trong hành trình ấy, hành trình tạo nên hương vị cà phê của riêng mình, bất kể chiếc Cốc của tôi đang bằng chất liệu gì chăng nữa.

Ngày hôm nay của tôi cũng là một giọt cà phê nồng nàn trong chiếc Cốc ấy. Cám ơn buổi trưa vui vẻ và có nói như thế nào cũng không hết chuyện với chị H và chị L; suýt nữa là chúng tôi đã không gặp được nhau. Cám ơn những nỗi lo lắng, bận tâm hay những câu chuyện vui từ anh Đ, chị Y đã gọi và nhắn cho tôi hình ảnh của Bò sữa, nhờ những điều nhỏ nhặt như thế mà chúng tôi có cơ hội tâm sự và là chỗ dựa tinh thần cho nhau.
Cám ơn vì đã làm cho cuộc sống của tôi mỗi ngày đều ý nghĩa.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?