Tư tưởng tách rời chúng ta, những giấc mơ và đau khổ đưa chúng ta lại với nhau (Nhà soạn kịch Eugene Lonesco)
in the dreams
heart talk

"Ồ, Pushkin!"^^, tôi nhớ đến Tôi yêu em mà tôi từng học trong chương trình phổ thông. Tôi rất thích bài thơ đó.
Rồi tôi lật từng trang sách của Heart Talk. Khi đó, tôi hồi tưởng về cuốn Đúng, mình có thể làm được (Nhã Hoàng tuyển chọn, 2006) mà tôi biết ơn vì một duyên lành nào đó mà tôi đã được đọc khi 18. Cuốn sách là một trong 2 cột mốc rõ ràng đã làm thay đổi những suy nghĩ trong tôi. Tôi mỉm cười với chính mình như vừa gặp tôi tuổi 18.
... Suy cho cùng,
Trong cái cuộc đời đôi khi với ta thật giống một vùng đất rộng lớn hoang vu không biển chỉ đường này, ở giữa tất tật những đường hội tụ ảo và những chân trời đã mất, ta những muốn tìm các điểm mốc, dựng ra một dạng sơ đồ để không còn cảm giác mình phải lèo lái vô hướng nữa. Thế nên, ta dệt những kết nối, ta cố biến những gặp gỡ chẳng may trở nên vững chắc hơn. (Patrick Modiano, Ở Quán Cà phê của tuổi trẻ lạc lối, 2007)
Tôi không định rò rỉ về nội dung của Heart Talk. Chỉ biết rằng nếu bạn trẻ nào may mắn đọc được nó, bạn sẽ biết cần bắt đầu từ đâu, dù bạn đang ở bất kỳ thời điểm nào của cuộc đời.
Bởi đơn giản, chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu.
View all my reviews
đời có bão giông?
Tham - Sân - Si thì khổ.
Thất vọng về một ai đó, một điều gì đó là Hy vọng, là Tham, là Khổ.
Tôi thì vẫn đang trong hành trình sống cuộc đời mình được tạo ra, không hướng về một lối sống hay chuẩn mực nào. Nhưng có khi, tôi không biết làm sao với nỗi thất vọng của chính mình, do mình tự nghĩ về, tự tạo ra. Phần lớn mọi thứ tôi làm vì bản thân tôi nhận thức được rằng, đó là tôi, chứ không phải ai khác kỳ vọng/yêu cầu. Hệ quả nay tốt mai xấu hay ngược lại và cứ thế biến đổi cũng đều là lựa chọn của tôi, trách nhiệm thuộc về tôi. Cứ thế, tự nhiên như hơi thở... Nhưng tôi, cũng có khi,
Tôi quên đi hơi thở...
Đó là khi tôi nhận ra, tôi cũng mong chờ rất nhiều sự phản hồi/hành động từ một ai đó mà tôi đã vô tình mưu cầu lúc nào không hay. Và sự vô tâm (có hoặc không chủ đích) từ họ khiến tôi thất vọng (rất nhiều). Và khi những cảm giác như vậy bước vào nội tâm bí ẩn của mình, tôi ý thức được rằng, tôi vẫn đang sống, phần cuộc đời mình được ban tặng. Tất nhiên, điều đó không đồng nghĩa với ý nghĩ rằng, chỉ cuộc đời tôi mới đáng sống, bởi ai cũng đều có cuộc đời của riêng mình, không bao giờ, không bao giờ giống nhau.
Và dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng chưa bao giờ thôi cảm thấy thú vị và tò mò về cuộc sống này...
Mỗi ngày trên đường đi làm, ngang qua công viên nhỏ của một khu phố, hình ảnh của 2 chú lớn tuổi ngồi đu đưa trên 2 cái xích đu với nụ cười thật sảng khoái, có chút hồn nhiên của tuổi ấu thơ trở lại cũng làm tôi bất giác nhoẻn miệng cười; bị chính mình phát giác điều đó, tôi lại cười thêm không dứt;
Trên chuyến xe từ BD trở về, tôi có cuộc trò chuyện cởi mở với một anh tài xế trung niên. Dù là người thích yên tĩnh để có không gian cho riêng mình trên mỗi chuyến xe, nhưng tôi dễ dàng trò chuyện và muốn nghe thêm nhiều hơn về anh tài xế ấy, bởi tôi nghe anh ấy nhắc đến "vợ". Anh bảo rằng, anh chạy xe để kiếm thêm, nhưng vợ anh lại lo lắng nên anh nói với vợ: "Vợ cho chồng chạy thử xem thế nào, không được thì cũng không sao mà!". Chỉ một câu nói ấy thôi, đã biết bao nhiêu tình cảm, phẩm chất của hôn nhân được thể hiện qua nó. Đó là sự yêu thương, tôn trọng, trách nhiệm và dễ thương. Anh ấy còn có một đứa con nhỏ học lớp 4, mỗi ngày đều chờ ba trở về rồi chạy ùa ra cửa, rồi đu lên cổ ba mà mừng rỡ; một người vợ luôn dặn chồng: "nếu chồng có mệt thì dừng lại nghỉ ngơi, có đói thì phải kiếm gì đó ăn, không được tiết kiệm mà nhịn đói"... Thế đấy! Đời người qua nhiều lần mộng mị, có người, có khi chỉ cần một cuộc sống giản dị như thế.
Tuổi mới năm nay của tôi cũng thật ấm áp bởi những người bạn, người đồng nghiệp, người anh, người chị, người thân yêu... những người khiến cho cuộc sống của tôi đầy bất ngờ, nhiều màu sắc và trên hết, tôi biết ơn thật nhiều vì chính họ đã góp phần khiến cuộc đời tôi được ban tặng trở nên đủ đầy và ý nghĩa hơn.
C'est la vie!
mọi thứ, đều là món quà
... chỉ là làm sao ta hiểu được, món quà ấy đến vì điều gì?
| Puppy^^ |
Nhưng rồi cũng chẳng thể, sự gồng mình kháng cự thì có ích gì khi mỗi ngày, vừa được thả ra, là cục bông ấy lại chạy đến trước cửa phòng tôi mà cong đuôi lên sủa. Và chỉ để cho "bớt phiền", tôi "đành" chiều chuộng, dụ dỗ và "miễn cưỡng" chơi với bé, để bé không phiền tôi nữa.
Và tôi biết, trái tim bé bỏng và yếu ớt của mình rồi sớm muộn sẽ mất thêm một phần nào đó nữa.
03 gia đình ở sát bên nhà tôi hơn 05 năm, tôi không một mối liên hệ, chỉ cười xả giao khi gặp. Ấy vậy mà chỉ vì duyên lành từ cục bông nhỏ, chúng tôi lại trở nên quá gắn kết với nhau, đến nỗi cứ có gì đó ngon là hai cô sẽ mang sang cho tôi; nhìn qua cửa sổ, cô thấy tôi nằm ngủ vật vờ, trái giờ mà sợ là tôi bị gì nên gọi cho đến khi nào tôi tỉnh ngủ mới thôi... Với tôi, ấy là những món quà lớn lao và vô giá.
HCM những ngày gần đây trời se lạnh, đặc biệt vào sớm mai. Không gian dường như cũng muốn "nướng mình" một tí nên yên tĩnh và nhún nhường cho thanh âm ríu rít của những chú chim gọi nhau đi tìm bữa sáng. Những làn gió thì thầm to nhỏ lướt ngang qua làn da, tấp nập như đi trẩy hội xuân về (chỉ mới tới Giáng sinh thôi mà các Chị Gió :)) Tôi thầm "nói" như thế)... Những điều này làm tôi nhớ đến Giáng sinh của bốn năm về trước, cũng giữa không gian se lạnh, bước chân tôi nặng trĩu bởi sức nặng của những điều không như ý cùng xảy đến, những điều mà tôi biết rằng cả đời mình cũng sẽ khó để quên. Và chúng cũng đều bắt đầu từ việc là một món quà...
"một giọt nước mắt lăn trên má"
Kho đựng nỗi đau by Patrick ModianoMy rating: 5 of 5 stars
Đọc xong Kho đựng nỗi đau trong một buổi chiều mưa Sài Gòn, cảm giác như ấy là cơn mưa dài, không dứt...
Một chút gì đó ấm áp vì cuối cùng, Patoche bé nhỏ vẫn còn đó, đã cảm thấy được "sự hiện diện của Annie" từ một cuộc gặp gỡ tình cờ với một người đàn ông ở quán cà phê, qua cái "kho đựng nỗi đau" (tôi nghĩ vậy) mà Annie đã tặng Patrick từ bé, thứ mà "đã trung thành với tôi" mặc cho "một số đồ vật biến mất đi khỏi cuộc đời ta".
Vẫn như vậy, vẫn là Patrick Modiano với những kết sách lưng chừng, bí ẩn, như những khu phố, những đại lộ, hai hàng cây xanh bên đường, những cuộc gặp gỡ, cuộc trò chuyện bí ẩn... đến cuối cùng là những sự biến mất, lần lượt, từng người...
Đồ vật cuối cùng để chúng ta neo đậu hy vọng mỏng manh vào sự tồn tại của ai đó hay thậm chí là cái cớ để tự lừa dối mình, cũng biến mất, như chiếc 4CV của Annie.
Tôi cảm nhận được, đó là một khoảng tuổi thơ bất định, nhưng cũng có phần hạnh phúc, vui tươi, tò mò, ngây thơ mà Annie, Hélène nhỏ xinh, Mathilde, Bạch Tuyết cùng những vị khách của họ đã mang đến. Cuộc đời mỗi người luôn có những cuộc gặp gỡ với những người, những kỷ niệm, những hồi ức, những câu nói khắc sâu vào tâm trí ta mãi mãi. Chỉ có điều, sự hữu hình của một thứ gì đó không bao giờ là mãi mãi. Mọi thứ, chỉ còn đọng lại trong tâm trí, trong những hồi ức cũ kỹ mà chúng ta tưởng chừng như nó sẽ luôn ở đó nhưng có khi lại giật mình thảng thốt vì không tìm thấy.
Một lâu đài tàn phế, một đồng cỏ mọc cao nơi chúng tôi từng cùng nhau thả diều, những di chuyển đi về của những người đàn bà kì lạ,… Những kỉ niệm êm đềm của tôi cùng người em của mình “vừa thoáng qua lại vừa đều khắp”, “vừa kín đáo lại vừa tinh tế hé mở” khắc đều, loang dần lên những trang sách và in hằn trong trái tim người đọc.
View all my reviews
Dạo gần đây cún nhỏ Puppy hay quấn mình mỗi ngày. Sáng chỉ cần vừa mở cửa, P nghe tiếng là sẽ chạy qua ngay, nhưng cô bé rất ngoan, chỉ cần mình vuốt vuốt đầu rồi bảo: "Giờ tao sẽ đi làm nên không chơi với mày được, chiều về rồi chơi nha!", vậy là P sẽ cụp đuôi :(( về nhà. Rồi chiều tối đến nhà, chỉ cần thấy mình ngay đầu cổng là P dù có đang chơi hay đang ăn cũng sẽ chạy tới quấn lấy chân mình, liếm liếm, rồi còn nhảy cẫng lên nữa. Thế rồi 2 đứa dùng dằng mãi ngoài sân đến 15 phút mới mở cửa vào nhà. Ngày nào cũng thế.
Nỗi buồn khi nào cũng hiện diện ở đó. Và ngày càng có nhiều nỗi buồn hơn cứ đọng lại, từng chút một. Nhưng cũng thật may vì sự hiện diện của nó đã cho chúng ta biết mình đã và đang có những thời khắc vui vẻ thế nào. Và khoảnh khắc khi bạn ý thức mình đang vui vẻ, hạnh phúc, nghĩa là niềm vui vẻ, hạnh phúc đó vừa trở thành quá khứ.
glittering water
Người khác bảo tôi tham vọng, tôi tự bảo mình ham trải nghiệm :))
Mà dù là tham hay ham hay gì cũng được, tôi giữ mình sáng suốt, không trở thành nô lệ cho tham vọng/ham muốn của chính mình. Tất nhiên không dễ dàng nhưng không có bất cứ việc gì hoàn toàn dễ dàng cả nên cứ thế mà làm thôi, làm rồi thì điều gì cần tới nó sẽ tới.
Năm nay đã trọn vẹn theo ý muốn tôi hay chưa thì chắc chắn rằng chưa, còn một vài điều tôi chưa làm được, về công việc, học tập, gia đình lẫn các mối tương quan,... Và điều làm tôi băn khoăn nhất là không còn kết nối được với một người tôi luôn kính trọng nữa, qua e-mail, G.Chat, tin nhắn trên điện thoại. Nhưng điều có thể khiến tôi vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất chính là Tình yêu to bự nhất trên đời của tôi khỏe mạnh, vui vẻ và bình an. Với tôi, như vậy là đủ.
Cầu mong một năm mới hài hòa!
dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ
![]() |
| Ảnh: Một cảnh được chụp từ phim |
"Cái mà chúng ta làm vì bản thân thì chết với chúng ta, cái mà chúng ta làm cho người khác và thế giới thì vẫn còn và bất tử." (Albert Pine)
"Tôi tìm ra một nghịch lý, rằng nếu bạn yêu sâu sắc tới mức đau đớn, sẽ chẳng thể có thêm đau đớn nữa, chỉ có thêm tình yêu" (Mẹ Teresa)
góc nhỏ
- Alan Phan -
còn lại
| LK220606 |
bạn biết không!?
Để đánh giá thái độ (có thể suy rộng ra một phần cho nhân cách) của một nhân viên, khoảng thời gian anh ấy/cô ấy sắp nghỉ việc chính là khi tôi có thể nhìn nhận rõ nhất.
Nhân cách thật (đã định hình) của một người không bị chi phối bởi môi trường họ sống; thái độ, sự xứng đáng của những người xung quanh; còn làm hay sắp nghỉ việc... mà chỉ đơn giản nó được quyết định và chi phối bởi chính những quan điểm, giá trị sống cốt lõi, nhận thức, hành vi mà chính họ lựa chọn và theo đuổi trong suốt cuộc đời mình. Nếu một người dõng dạc hô to mình chính trực, trách nhiệm, ham học hỏi thì họ sẽ chính trực, trách nhiệm và ham học hỏi đến cùng.
Bạn có thể thay đổi quan điểm, giá trị, nhận thức, hành vi... Đó là quyền lựa chọn của bạn, nhưng hãy chịu trách nhiệm với toàn bộ những gì bạn lựa chọn và tuyên bố dõng dạc ấy.
Không tiếp tục cộng tác nhưng vẫn có thể giữ gìn, xây dựng và phát triển một mối quan hệ bền vững và cùng nâng đỡ nhau hoàn thiện bản thân mỗi ngày.
[the hours] lâu rồi mới viết dài như thế
Chú tài xế đáng kính của con
Con cám ơn vì Chú đã là một phần tốt đẹp trong cuộc sống của con, cám ơn vì Chú đã luôn ngồi đó đợi con. Con mong rằng mình cũng đã là một phần tốt đẹp trong cuộc đời của Chú.
Con sẽ nhớ Chú, nhớ Chú rất nhiều!
dear
Chỉ cần đơn giản vậy thôi! Nào có khó chi đâu!
thinker & dreamer
Chúng tôi đã cùng nhau uống trà, cùng nhau ăn trưa và hàn huyên đến chiều. Cuối cùng vẫn là chia tay nhau trong cảm giác có chút bồi hồi. Không hiểu sao dù sẽ không còn cùng nhau khám phá các ngóc ngách, món ngon; cùng nhau tán gẫu; cùng nhau than thở; cùng nhau mua sắm; cùng nhau ăn, uống và cười cho đến cuối ngày... đến tận vài năm nữa nhưng mọi cảm giác vẫn cứ còn nguyên như người vẫn sẽ còn đó.
Có lẽ vạn vật đều thế, nhân sinh quan, thế giới quan của mỗi người sẽ chi phối cách họ hành động và khi tiếp xúc với những người bình lặng mà đón nhận cuộc sống, chúng ta cũng sẽ cảm cuộc sống ở góc nhìn của họ và cảm thấy bình an hơn.Hẹn gặp nhé, giữa Sài Gòn!
bird box - sự lơ lửng đáng được mong chờ
Một ngày lễ hôm nay thật sư không tồi, dù có vẻ hơi trái ngược một tí, ngày thường thì đi chơi, ngày lễ thì ở nhà :)) Hôm nay cũng là ngày rằm tháng 7, lẽ ra nên về với Mẹ nhưng vì mai phải lên cty nên đã không về. Không sao! Cuối tuần rồi lại về với Mẹ để Mẹ vui.
Hôm nay không để mình bị cuốn vào guồng công việc thường ngày mà bù lại là thư thả đơn giản với việc nướng và lăn trở buổi sáng :D, cà phê và nước ngồi bắt đầu một cuốn sách mới (cuốn sách được mua cách đây tầm 4-5 năm mà không hiểu sao lại chưa đọc tới tận bây giờ), lâu lâu lại "bay" xuống nựng má, nựng chân hai nhóc nhỏ (tụi nhỏ cứ như thuốc phiện đúng nghĩa, cách chừng vài tiếng lại phải nhìn và nựng mới chịu được <3). Buổi chiều lại phụ chị Kiều nấu ăn, tự tay làm món sườn kho yêu thích rồi tự khen thơm ngon (thật sự ngửi thôi đã thấy bị tra tấn rồi, hình dung ngay một bát cơm nóng đang bốc hơi với chút nước sườn nâu nâu điểm nhẹ thêm 3-4 cục sườn đang bị bu bám bởi mấy lát tỏi hành... Giờ nghĩ lại vẫn thấy muốn ăn cơm tiếp). Ăn tối xong thì bế hai nhóc lên phòng cho thỏa trí tò mò của 2 bạn. Nhìn tụi nhỏ thích thú sờ mó đủ thứ cứ như mình là Mary Poppins với hàng tá đồ vật kì thú vậy.
Tụi nhỏ xem Con đầu to bố đầu nhỏ mà trong đầu mình thì lại lơ lửng với cái kết của Bird Box hôm qua. Nghĩ lại thì suýt chút nữa mình đã bỏ qua một trải nghiệm tuyệt vời với bộ phim này vì mình đã bỏ xem Netflix cả gần 1 năm nay rồi, chỉ đơn giản là vì mình hay bị để mình bị cuốn vào luồng phim mà mình đang xem, cứ hết phim này thì lại xem phim khác cùng thể loại đến mức dù mình đã tự kiềm chế bằng cách không xem phim tập nhưng vẫn không ổn nên cuối cùng tự "cai" bằng cách đóng tài khoản. Vậy mà tối thứ 2 lướt fb lại thấy thông tin Netflix miễn phí xem một số phim không cần tài khoản. Mình tò mò vào xem thử chiến lược mùa dịch của Netflix hấp dẫn tới đâu. Danh sách free không nhiều chút nào nhưng đủ thể loại, cuối cùng, mình chọn Bird Box bởi đơn giản mình bị thu hút bởi poster u ám và tên phim. Và thật sự, Bird Box đã không làm trí tò mò và tâm hồn mê thể loại gật gân của mình thất vọng từ những giây đầu tiên với cảnh một người mẹ đang dùng lời lẽ và giọng điệu vô cùng đanh thép, dứt khoát với hai đứa con trước khi xuất phát đến một nơi nào đó chẳng rõ. Và, điều này sẽ chẳng là gì nếu không có sự lặp đi lặp lại của "Don't open your eyes" trong lời nói. Hơn hết, dù không có màn mở đầu lôi cuốn này, mình vẫn có lí do để xem tiếp phim bởi đơn giản có sự tham gia của Sandra Bullock - "Hoa hậu FBI" mà mình yêu thích từ lúc nhỏ, dù ngoại hình có bị tác động bởi tuổi tác nhưng diễn xuất đỉnh cao vẫn luôn xứng đáng với tượng vàng Oscar 2010.
Bird Box đã có mở đầu thành công khi có thể lôi cuốn người xem tiếp tục trong sự tò mò, chờ đợi. Càng đi sâu, phim càng có sự phảng phất của A Quiet Place với câu nói ám ảnh "If they hear you, they hunt you" bởi nếu ở A Quiet Place tập trung vào âm thanh (đừng phát ra âm thanh) thì ở Bird Box là tập trung vào hình ảnh (đừng nhìn). Tuy nhiên, với tôi, Bird Box có cái khó hơn và thách thức hơn bởi nếu không nói, không tạo âm thanh, ta có thể dùng ngôn ngữ không lời, có thể quan sát biểu cảm của nhau để giao tiếp nhưng chỉ cần không nhìn thấy gì cả thì mọi thứ đều khó khăn vô cực và sự cám dỗ để không mở mắt ra và nhìn thấy một điều gì đó mình mong muốn là điều dường như không thể. Và đó cũng có thể là ý đồ của tác giả khi ở cảnh đầu bộ phim, tác giả đã khéo léo mượn bức tranh mà Mal vẽ để diễn tả cho cái xã hội mà càng ngày, con người càng thiếu sự giao tiếp với nhau, dù đang ở cạnh nhau nhưng như thể không nhìn thấy sự hiện diện của nhau (thông điệp này cũng được lồng ghép rất rõ trong Wall-E - Rô-bốt biết yêu). Với tôi, cái hay của bộ phim chính là chẳng cần những tình tiết hù dọa bất ngờ hay những quái thú gớm ghiếc,... hiện hữu nhưng bộ phim cũng đủ để tạo ra sự kịch tính và gay cấn bởi một thứ "quái vật" thật sự vô hình mà 3 lần hiếm hoi khán giả được thấy nó với một bóng đen chẳng rõ hình hài lướt qua cửa sổ và mờ ảo xuất hiện trong camera mà chẳng kịp nhìn đã bị Douglas giẫm nát màn hình cùng lần thứ 3 là ở vô số bức vẽ đủ hình dạng của Gary về nó. Con "quái vật" này làm tôi liên tưởng nhanh đến những nàng tiên cá đẹp ngất ngây và quyến rũ chết người với những lời mời gọi đến từ tiếng nói tận sâu thẳm tâm hồn từng thủy thủ đi qua trong Pirates of the Caribbean 4 (On Stranger Tides) để rồi chỉ cần tinh thần không đủ mạnh mẽ để phân biệt thực ảo, họ sẽ bị nhấn chìm và ăn thịt. Và, Bird Box cũng như vậy, người xem sẽ thấy được diễn xuất tuyệt vời của Sandra Bullock và 2 đứa con của Mal khi chiến thắng cám dỗ. Tuy nhiên, ở Bird Box, nếu không cẩn thận, rất có thể thông điệp truyền tải của bộ phim sẽ bị bóp méo rằng nếu không nhìn thấy (nghĩa bóng) thì sẽ sống. Và câu nói mình thích nhất trong phim chính là khi Tom nói: "Sống để làm gì nếu không có niềm tin?... Tồn tại không phải là sống... Cuộc sống hơn thế. Nó là những gì có thể xảy ra, có thể thực hiện. Ta cần hứa với chúng những giấc mơ viễn vông. Hãy yêu chúng khi biết ta có thể mất chúng bất cứ lúc nào. Chúng đáng được ước mơ, yêu thương, hy vọng".
Điều khiến mình cảm thấy còn lơ lửng (chứ không phải tiếc nuối) chính là cái kết đột ngột của phim và những lí giải cho các tình tiết về nguồn gốc của quái vật, tại sao lại là loài chim, tại sao những kẻ tâm thần không bị tác động, trốn tránh luôn không phải là cách giải quyết vấn đề,... Và mình rất mong chờ ở phần 2 của bộ phim cũng như cái cách mình mong chờ A Quiet Place II vậy.
Giờ thì ngủ thôi! Một ngày nghỉ ngơi vậy là đủ rồi :)
LỜI CHƯA NÓI
Nếu như một ngày nào đó, chúng ta gặp phải những điều mà với trí tưởng tượng vô tận của mình, chúng ta cũng không thể ngờ tới việc nó lại xảy đến, vậy phải thế nào? Thật sự với tôi, tôi cũng chẳng biết mình sẽ thế nào, vì tất cả, đó là những thứ chưa đến, mà nếu nó có đến, mỗi người cũng sẽ có những nhìn nhận và cảm xúc khác nhau. Nhưng dù là gì, không biết rằng tôi có hiểu được cho cảm xúc của ai hay ai thấu cho cảm xúc của tôi nhưng tôi luôn tin một điều, c'est la vie, cuộc sống này cân bằng, có vay có trả, có trước có sau, được cái này thì mất cái kia, đời không bao giờ tước đoạt hay cho không ai cái gì cả.NHẬT KÝ CUỐI TUẦN
Dạo gần đây mình cảm thấy khá mệt mỏi và căng thẳng; từ công việc đến học tập rồi TASL cứ ùn ùn xảy đến. Cổ mình như không trụ nổi, vai đau như búa bổ, đầu lúc nào cũng lâng lâng và hỗn tạp các thứ vào nhau, cơ thể thì yếu ớt, và hiện giờ thì lại bị dị ứng và mình chẳng hiểu vì sao :))
Đêm nay, mình sẽ lại đặt tay lên ngực và vỗ về trái tim, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Mình sẽ cảm nhận nhịp đập của nó, sự nhanh chậm, sự hồi hộp,... để từ từ tạo thành thói quen chăm lo cho chính mình. Mình hy vọng rằng sẽ làm được điều đó. Và mình luôn cố thủ một ý nghĩ rằng, những gì mình yêu thích và hành động đều mang lại những thành quả nhất định.
Cuộc đời này vô chừng những tính cách khác nhau mà mình sẽ va chạm sau này. Bản thân chưa đủ tinh tường để quan sát và biết được lòng người, nhưng chỉ hy vọng rằng, con tim này luôn đủ ấm để có thể bao dung và trao đi tình yêu cho tất cả mọi người. Chỉ mong rằng như thế!
NƠI ẤY
Cuộc sống, thật có những khi khiến tôi mệt mỏi, mất niềm tin. Sự việc đã xảy ra khiến tôi không thể không chấp nhận. Đầu tôi thỉnh thoảng lóe lên ý nghĩ: con người thật đáng sợ, vì chút danh lợi hư vô, họ có thể làm tất cả. Suy nghĩ đó khiến tôi e dè trước cuộc đời này. Bây giờ chưa nhưng sau này có thể có.
Những ngày này, tôi thường hay nghĩ về "vùng đất bình yên", nơi mà khi không còn vướng bận điều gì, tôi sẽ đi tìm nó hay dựng xây nó. Chỉ cần nghĩ đến nó thôi, lòng tôi khao khát. Từng tia nắng xuyên qua lá cây, tiếng chim ríu rít đón chào ngày mới, những bông hoa vươn mình đón nắng, mặt đất mát lạnh và phảng phất hương thơm mặn mà của một vùng đất bình yên. Tôi trải mình trên bãi cỏ xanh rờn, thả hồn trôi theo điệu nhạc. Hương cà phê phảng phất qua cánh mũi rồi quyện hòa cùng làn gió tinh sương. Nơi ấy, con người thật hiền hòa, chân chất; mỗi ngày trôi qua với họ đều ý nghĩa và đáng sống. Cuộc sống mộc mạc nhưng thấm thía nghĩa tình. Còn tôi của mỗi ngày ấy...
Nhanh thôi... tôi tin rồi mình sẽ tìm ra nơi ấy.
Sweet Dreams
LÀ TÔI
cóc con lạc lối
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?
-
Không khí những ngày cuối năm khiến lòng tôi trở nên nôn nao. Cái nôn nao không phải của trông ngóng, mong chờ những ngày tết như vài chục n...
-
Heart Talk: Poetic Wisdom for a Better Life by Cleo Wade My rating: 5 of 5 stars "Có tập thơ Con đường chưa đi của Emily Dickinson k...
-
Sau nhiều ngày ở Bình Dương, giờ về lại thành phố thấy khác thật. Đn fb, vô tường của đứa bạn "thân" (?), đọc những dòng stt của...
-
Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm Có những cảm xúc thật kỳ lạ. Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng a...
-
Hôm nay... một ngày đáng nhớ! Lần đầu tiên trong đời mình được cầm tháng lương đầu tiên. Bất ngờ nhưng lại không tò mò. Cũng chẳng hiểu...
-
Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để...
-
Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ kh...
-
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
-
Hôm nay, em nghe "When the Love Falls" khi vô tình thấy nó qua bài đăng của một người bạn; bản nhạc mà anh từng đàn cho em nghe, ...
-
Tự nhiên là người thầy đích thực, giúp bạn tự nhận ra/tìm thấy chính mình. Gần hai tuần trải nghiệm, điều tôi nhận ra rằng 32 tuổi có thể c...

.png)


