Showing posts with label corevalues. Show all posts
Showing posts with label corevalues. Show all posts

vùng an toàn

Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm
Có những cảm xúc thật kỳ lạ.
Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng an toàn.

Và vùng an toàn ấy có thật sự tốt hay không, có khi... lại chẳng cần hỏi. Bởi nếu thật sự để ý, ta sẽ nhận ra rằng, nhu cầu của con người là rất cơ bản, không cầu kỳ, phức tạp như ta vẫn nghĩ. Và làm gì để kiểm chứng? Câu trả lời lại càng đơn giản hơn, chỉ cần ta thật sự muốn tìm, mọi thư đều sẽ ở ngay trước mắt. Vậy nên không cần toan tính, chỉ cần sống tự do với chính mình.

240624_hỗn loạn

“When we are happy, we are always good, but when we are good, we are not always happy.” ―Oscar Wilde Cảm xúc luôn là thứ không bền vững, sẽ qua đi theo một cách gì đó, giữa những bộn bề của cuộc sống, những ngổn ngang của ký ức hay sự lưng chừng của tương lai. Sau tất cả, nó lại định hình nên tình cảm mỗi con người. Dù muốn hay không, ta không có quyền lựa chọn loại xúc cảm nào sẽ đến, sẽ diễn ra trong nội tâm bí ẩn của chính mình. Bởi lẽ, chúng đến không gõ cửa, đi không tạm biệt. Đó là những điều tự nhiên nhất, như cái cách ta chẳng hiểu vì sao lại rối bời vẩn vơ khi bầu trời vẫn đang thoáng đãng; cảm thấy lưng chừng trước thực tại yên bình, và luôn cảm thấy trống rỗng dù đủ đầy sự yêu thương... Có lẽ, sẽ có người nói rằng: vậy, ta nên xem lại chính mình, xem lại mình cần gì, muốn gì! Và, phải chăng những gì ta đang có không hẳn là những gì ta đang cảm nhận?! Với tôi mà nói, những điều đó chẳng quan trọng. Cho dù bạn nói tôi cố thủ, cố chấp, cố hữu,... tôi đều nhận. Rồi sao nữa?... Tôi chỉ cần biết, bản thân đang đầy ắp những nỗi niềm như thế. Và điều tôi có thể làm là rộng lòng đón nhận, vỗ về và xoa dịu nó. Cho đến khi có một điều gì đó, một tín hiệu gì đó xuất hiện. Càng "có tuổi", tôi càng bất ngờ với những cảm xúc của chính mình. Dù biết chỉ có sự thay đổi là vĩnh hằng nhưng tôi không thích sự thay đổi (về mọi thứ, cả tốt/chưa tốt); dù ngại sự thay đổi nhưng tôi lại luôn thấy háo hức và đầy sự bất ngờ trước những điều sắp đến. Ví như một buổi sáng mở cửa phòng, tôi thấy Puppy yêu dấu vắt hai tai ra sau, ngoắc ngoắc chiếc đuôi xinh xắn để chào tôi ngày mới đầy phấn khởi; rồi điều đó biến thành thường hằng khi mỗi ngày, cô nhóc điều dành tình cảm cho tôi như thế... Nhưng điều đó sẽ không bao giờ là vĩnh hằng, dù là trong tâm trí của chính tôi. Chính vì vậy, điều tôi có thể tự ban cho chính mình ngay ở đây, lúc này là sự tách rời của tâm trí và lòng-biết-ơn. Tôi biết ơn một cơ thể khỏe mạnh của chính tôi hiện tại; biết ơn những con người hàng ngày tôi gặp; những món quà tôi được dành tặng nhân ngày sinh nhật; biết ơn những sự sắp xếp diệu kỳ của số phận để tôi bắt đầu, gắn bó với những công việc tôi đang làm; biết ơn Tình yêu nhỏ, Tình yêu to bự, "MyCon" của tôi,... Và còn vô số những điều hiển nhiên thường ngày để tạo nên tôi ở hiện tại. Với tôi, lòng-biết-ơn không phải một cụm từ dễ nói hay sáo rỗng, nó sẽ luôn là quá khứ, hiện tại và tương lai mà tôi hướng đến. Cuộc đời này, tôi chỉ cần có thế! Để "happy".

"life is full of uncertainty, and surprises"

Cách đây vài năm khi còn cộng tác cùng một chị cấp trên đầu tiên trong công việc chính thức của mình, lúc đó tôi là QLDA, và chúng tôi đã có không dưới 10 lần xung đột quan điểm với nhau. Cùng một dự án, cùng một vấn đề, chúng tôi lại có những phân tích và cách giải quyết, thực hiện khác nhau. Thế nhưng, với trọn vẹn sự tôn trọng và tử tế dành cho nhau, chúng tôi vẫn là những cộng sự tốt và chị em bền vững đến hiện tại. Trong những lần xung đột quan điểm đó, dù chuyện nhỏ hay lớn tới đâu, tôi luôn biết đó chỉ là trạng thái tạm thời, bởi vì chúng tôi có một nền tảng vững chắc mà bất cứ mối quan hệ cộng sự hay bạn bè nào cũng cần để bền vững, đó là niềm tin và sự tôn trọng.

Một cái cây ven đường vẫn xanh ngát và nở những đóa hoa xinh đẹp dù người đi đường có tưới nước, có nhìn ngắm nó hay không. Vây nên, dù làm việc ở bất cứ đâu hay ở bất kỳ vị trí nào, tôi cũng nỗ lực đặt từng viên gạch tốt nhất để dần hình thành nền tảng ấy. Dù vậy, có người cảm nhận được - có người không, có người cần - cũng có người không cần, cũng như màu xanh hay những đóa hoa ấy, có người yêu thích và ngắm nhìn; nhưng cũng có người vì hiếu kỳ; lại cũng nhiều người đi qua không cần quan tâm nó có tồn tại và đang góp phần gì cho cuộc đời này. Xã hội hiện tại, nơi mà quyền lực kinh tế và chính trị cai trị, phần lớn con người ta dùng lợi ích vật chất để cân, đo, đong, đếm mọi thứ thì đáng buồn thay, những điều tốt đẹp đó dần bị bóp nghẹt. Dù biết là vậy, tôi vẫn cảm thấy có chút trống rỗng.

Và chỉ cần nền tảng không vững chắc hiện giờ, tôi có cảm giác rằng đây không chỉ là trạng thái tạm thời, đó là vết nứt sâu.

 "Life is full of uncertainty, and surprises". Vốn không thích sự thay đổi nhưng tôi biết rằng, cuộc sống này không chắc chắn. Sự chắc chắn nhất, nếu có, chính là sự thay đổi, sự bất ngờ. Nên mỗi lần một bất ngờ mới đến, tôi chỉ biết rằng, c'est la vie, dù đó là biến số tốt hay xấu. 

air

Vấn đề của mọi vấn đề và giải pháp cho mọi giải pháp luôn nằm ở sự ƯU TIÊN và ra quyết định LỰA CHỌN, và nó sẽ (1) chi phối cách nhìn về ta trong mắt vạn vật và (2) vạn vật trong mắt ta có vai trò đến đâu.
Sao cũng được! Mọi thứ đều có cái giá của nó và tự do cũng thế.
Mọi ưu tiên và lựa chọn luôn có hệ quả, điều quan trọng là hãy ý thức đầy đủ nhất có thể về hệ quả ấy để tối thiểu hóa rủi ro và tối đa hóa thứ ta thật sự muốn, và điều rất quan trọng (với tôi) là để không (hoặc ít nhất, nếu có) hối hận, day dứt về những việc mình làm.

Một trong những niềm vui của đời người là được toàn quyền với bản thân. Và, một trong những day dứt của đời người là không-có-lấy-một-cơ-hội để sửa sai vì khi ý thức được là đã-quá-muộn rồi!

[the hours] "người ta hỏi để lớn lên"

Con người trưởng thành theo nhiều khía cạnh, còn tôi, có lẽ là bắt nguồn từ những câu hỏi.

Tôi còn nhớ khi còn nhỏ, chắc có lẽ rất nhỏ, tôi tò mò về nhiều thứ lắm. Tôi tò mò đến mức bao nhiêu bài hát của chị tôi (cách tôi 4 tuổi) được chép trong tập - lúc ấy chị là lớp phó văn thể mỹ của lớp, tôi đều lén lấy ra hát sau mỗi lần nhớ giai điệu mà chị tôi đã ngân nga tập hát; bao nhiêu cuốn sách văn học, cuốn truyện của của chị, tôi đều lén lấy ra đọc hết, đến nỗi vì tính chị tôi không thích sự xáo trộn từ người khác nên chị tôi tuyên bố "cách ly" tôi khỏi mớ sách vở của chị... Tất cả không phải vì tôi thông minh hay giỏi giang gì cả, chỉ bởi vì tôi quá tò mò bởi rất nhiều câu hỏi không có người giải đáp, và tôi khó chịu bởi điều đó.
Ai rồi cũng có những cột cốc đánh dấu sự trưởng thành trong một số lĩnh vực gì đó. Cột mốc của tôi về sự tò mò thì không-son-lắm :))

Hồi cấp hai, lớp tôi có một cô bạn học giỏi toán hơn tôi. Tôi còn nhớ buổi trưa hôm ấy, tan trường, trên đường về (nhóm tôi hay về nhà chung với nhau), tôi mở lời hỏi cô bạn ấy hướng giải của tôi về bài toán Cô giao về nhà. Cô bạn ấy đã ném cho tôi ánh nhìn đầy thất vọng kèm câu nói: "Bà bị sao vậy?". Rồi tôi cũng chẳng nhận được câu trả lời.
Rồi cũng tương tự như thế, ở lớp cao học, khi tôi đặt ra một vài câu hỏi kiểu: "Tại sao...?", "Tại sao không...?", Thầy dạy tôi không trả lời và bảo với tôi rằng: "Sau này đừng hỏi 'tại sao' nữa nhé!"

Rõ thật là hai cột mốc không "son" tí nào :))

Lúc nhỏ thì đám bạn không ai động viên nhưng ở lớp cao học lại khác, các chị chung lớp động viên tôi và bảo: "Em cứ hỏi liên tục như thế cho chị! Những điều em hỏi chị rất thích!". Chắc các chị sợ tôi buồn, sợ tôi cảm thấy mất mặt nên nói thế. Nhưng thật sự với những đứa trẻ như tôi thì tôi cảm thấy không đáng buồn, không đáng để nản lòng, để sợ mất mặt hay thu nhỏ mình lại, dù là lúc nhỏ hay khi lớn hơn vẫn thế.

2203_Những chú cá bé nhỏ của tôi
Sau mốc-không-son đầu tiên, dù có chút chạnh lòng nhưng tôi lại quyết tâm là sau này có ai hỏi tôi điều gì, tôi cũng sẽ không bao giờ đối xử với họ như cái cách mà tôi được đối xử. Và điều đó ngày càng mạnh mẽ hơn nữa khi tôi trưởng thành hơn, rằng nếu người khác không trả lời/chế giễu câu hỏi của tôi thì tự tôi sẽ có cách tìm ra câu trả lời.

Còn mốc son thật sự của tôi là từ Thầy Tuyên - người đầu tiên đã bắt tay với tôi bằng tay trái (vì Thầy biết tôi thuận tay trái, mà thật ra, tôi đã học cách thích nghi với xã hội bằng việc thuận cả hai tay) với nụ cười đầy trìu mến - một hành động tinh tế và tử tế khiến tôi thật sự cảm kích. Trong một bài giảng của mình, Thầy bảo: "Người ta hỏi để lớn lên." Và đó cũng là niềm tin đầy kiêu hãnh của tôi vào cuộc sống đầy những bất cập nhưng cũng không kém phần cân bằng này.

"Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi".

nhẫn

Chỉ là dạo này tôi đang bắt đầu một hành trình mới. Nhiều điều trùng hợp xảy ra vẫn cứ như thế, không ai biết trước được. Môi trường này tái hiện lại hồi ức về một nơi mà tôi từng thuộc về bởi cách nó hoạt động, chương trình, con người,... đều mang những nét đặc trưng ấy.

Tại đây, tôi ấn tượng với một cô bé quản lý trẻ tuổi bởi đó là một cô bé thông minh, cầu tiến, có hoài bão và chí hướng. Dù cô bé ấy không phải là chiếc gương phản chiếu bản thân mình nhưng tôi lại thấy nó phản chiếu lại hình ảnh một người tôi quen. (Con người là vậy hay chỉ ít người như tôi không rõ, thường cứ cố tìm sự kết nối trong mọi vật, mọi vấn đề cứ như để vơi đi sự chênh vênh, lưng chừng mà tìm điểm tựa trong cuộc sống này vậy) Nhưng cũng bao nhiêu quản lý trẻ khác, với rất nhiều ưu điểm thì điều mà ai cũng dần phải được mài nhẵn bởi những bài học mà cuộc sống ban tặng. Thời gian gần đây tôi nhận thấy cô bé đang loay hoay với biết bao nhiêu giải pháp để giải những nan đề trong team mình. Càng nhiều nan đề, cô bé càng loay hoay với rất nhiều giải pháp. Và càng loay hoay, mọi người trong team càng mệt mỏi và chênh vênh hơn, bởi họ chỉ vừa chạm tay vào một khúc gỗ trôi nổi trên biển thì lại phải tiếp tục bơi đến những khúc gỗ khác mà không kịp nghỉ ngơi và cũng không đủ thời gian để kiểm nghiệm rằng khúc gỗ họ vừa bám vào biết đâu lại là chóp đá chắn chắn đủ để họ dưỡng sức và bơi tiếp vào bờ.

Bài học của hôm nay: Hãy đủ kiên nhẫn để nhìn thấy hào quang!

[the hours] a star

Nhiều lần sau giấc ngủ, tôi luyến tiếc nhiều bởi giấc mơ vừa qua. Có khi, chỉ là có khi thôi, tôi mong cứ ở mãi trong giấc mơ ấy, chỉ đơn giản vì ở đấy, tôi đã gặp những người mà một vài trong họ, tôi không thể gặp lại lần nào nữa trong đời. Và thực tại chỉ có thể là tái hiện trong trí nhớ.

...

Dù không phải người sành cà phê nhưng tôi thích uống cà phê ngon và theo gu cá nhân. Tuy vậy, chưa bao giờ tôi cầu kỳ ở mỗi tách cà phê tôi uống đều cần như thế bởi đơn giản, cái gọi là gu thì khó chiều, cái gọi là ngon thì có chuẩn riêng; lại còn phụ thuộc vào hàng tá những thứ liên quan khác như điều kiện của quán cà phê, loại hình quán, nguồn gốc nguyên liệu, cách rang, cách xay, tay nghề người pha, cách pha, không khí,... Có lần, vào ngồi một quán cà phê ở mảnh đất miền Tây hai năm trước - một nơi mà tôi từng đặt chân đến lần đầu vào kỳ thực tập thời Đại học, theo thói quen, tôi gọi một tách espresso mà không kỳ vọng nhiều vào chất lượng. Sau đó, một tách espresso được mang ra, thật ấn tượng! Đó là một chiếc tách sứ, màu trắng, điều đặc biệt là ký hiệu nho nhỏ được in trên cái tách ấy - cỏ 4 lá (được cách điệu). Trong lúc tôi lục lại cái trí nhớ tồi tàn, cũ kĩ của mình vì hình ảnh quá thân thuộc, chủ quán bước ra với một giọng nói càng thân thuộc hơn: "Lâu rồi không gặp, cô bé cà phê!". Cái tên gọi "cô bé cà phê" ấy không phải chỉ một hay hai người gọi tôi mà mọi người trong Tình yêu nhỏ hay trêu tôi như thế, nhưng cái giọng trầm ấy chỉ có một, đúng là cậu bạn ấy, người mà 03 năm về trước, chúng tôi đã mất liên lạc với nhau vì cậu bạn ấy không cùng chí hướng với đa số thành viên khác trong nhóm. Thật tuyệt vời! Cậu vẫn giữ cái phong cách ấy từ vẻ bên ngoài (của cả cậu lẫn tách cà phê) lẫn bên trong (tách espresso với cách pha riêng biệt, cũng như cá tính dí dỏm, vui tươi nhưng có chút điềm tĩnh của "dân chơi" cà phê).

Thế đấy, có những hồi ức đẹp đã qua, nếu còn cơ hội gặp lại để tiếp tục nghĩa là bạn may mắn. Nếu không, bạn chỉ có thể lục lọi kho báu cũ kĩ và bám bụi trong trí nhớ những vùng ký ức đẹp đẽ mỗi khi bạn chợt nghe một bài hát, vô tình ngửi thấy một mùi hương, một câu nói quen thuộc,... Đó cũng có thể là khoảnh khắc bạn dày vò cuộc đời của mình nếu lỡ như nó xảy đến lúc tinh thần bạn yếu đuối và mỏng manh nhất nhưng có người lại nhờ nó mà vực dậy chính  mình.

Tôi cũng từng nếm trải cái gọi là "một lần và mãi mãi" - điều duy nhất khiến tôi cảm thấy mình tệ hại đến tận bây giờ. Tôi có một cậu bạn rất thân thời tiểu học, chúng tôi ngồi chung bàn với nhau, cậu làm lớp trưởng, còn tôi làm lớp phó. Cậu học rất giỏi và hay chỉ bài cho tôi, tôi còn mê cả cái hình dáng mỗi khi cậu đứng trước lớp hay tham gia các cuộc thi kể chuyện theo sách. Đến giờ, tôi vẫn nhớ như in cái kỷ niệm sâu sắc với cậu năm lớp 4, đó là lúc cả lớp nộp bài kiểm tra toán cho cô, cậu là lớp trưởng nên cậu đi thu bài của cả lớp và cậu thu bài của tôi cuối cùng. Lúc cậu vừa đem bài đến bàn chuẩn bị nộp cho cô, cậu vội vã quay lại giục tôi: "Tại sao không ghi đáp số? Bà ghi đi! Nhanh lên chứ cô trừ điểm đó!". Cái vẻ mặt cậu lúc đó đáng mến gì đâu. Thế là nhờ cậu (có chút thiên vị) lúc đó nên tôi được điểm 10 đỏ chót. Sau này lên cấp 2 cậu học trường khác, tôi cũng học trường khác, chúng tôi không còn gặp nhau nữa (đó là không kể những lần lướt qua nhau ngoài đường) và cho đến kỳ thi học sinh giỏi tỉnh năm lớp 11, tôi và cậu mới có dịp gặp nhau ở điểm thi, cậu thi Toán, còn tôi thi Sử. Chúng tôi đã có dịp kể lể khá nhiều chuyện khi đó, từ áp lực học hành đến định hướng tương lai. 
Năm hai Đại học, cậu có dịp vào Sài Gòn (khi ấy, cậu đang là SV của ĐH FPT) và chúng tôi hẹn gặp nhau. Sau đó, vì có việc đột xuất nên tôi không thể gặp cậu vào dịp đó. Nhưng tôi cũng không ngờ rằng, kỳ thi học sinh giỏi năm ấy chính là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Sau đợt vào SG ấy, cậu đã ra đi mãi mãi vì căn bệnh ung thư máu. Tôi không còn một cơ hội nào để có thể hối hận vì hành động của mình nữa, vì với tôi, hối hận nghĩa là khi tôi có thể làm điều gì đó để khắc phục hậu quả tôi đã gây ra, còn nếu không, hối hận là điều vô nghĩa; và với cậu, tôi đã không thể.
   
Cho dù mỗi lần mất mát trong đời có xảy đến, tôi luôn tự nhủ với mình: "Nothing's Gone Forever, Only Out of Place" nhưng cũng chẳng có ích gì cả, mất mát vẫn cứ là mất mát thôi. Nhưng điều tôi có thể làm được sau sự việc ấy chính là trân trọng từng cuộc hẹn, trân trọng từng mối quan hệ mà tôi có, ít càng tốt, tôi càng đầu tư cho nó tốt hơn, nhiều hơn; thà rằng trễ hẹn, dù thời gian gặp sẽ bị ít hơn một chút... nhưng chỉ cần gặp nhau thôi là tốt rồi.

 
Trên đỉnh Chứa Chan (Nov 29, 2020)

Tôi lựa chọn ưu tiên ghi nhớ mọi thứ, mọi điều quan trọng trong cuộc đời bằng mùi hương, bằng âm thanh bởi đơn giản những điều ấy men theo không gian, men theo hơi thở vào tận trái tim và khối óc một cách dễ dàng.

chấp nhận = kết thúc

"Một nửa sự thật vẫn có thể là sự thật", đó là điều mà nhiều người đã phủ nhận nhưng mình tôn trọng điều đó, vì ít nhất có thể, sự thật (bằng một cách nào đó) vẫn khiến người ta không thể nào phớt lờ nó đi trong cái môi trường giả dối được tạo dựng công phu và bài bản.

Và mình cũng yêu luôn chuyến leo núi hàng năm của gia đình mình vào sáng ngày mai <3. Tối nay hãy ngủ thật ngon thôi!



hi november :)

Cuộc sống luôn có những điều mình thích/không thích/không cảm xúc. Ranh giới giữa chúng không bao giờ như bạn nghĩ, chúng thay đổi bất ngờ và chóng vánh nhưng hiển nhiên không thể thiếu thuyền trưởng là bạn được. Đừng cho rằng có điều gì đó đến một cách tự nhiên vì ngay cả "một tiếng khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới".
"Wake me up when September ends" được lẩm nhẩm trong đầu khi tháng 9 năm nay trôi qua không bình lặng và rồi cuối tháng 10 đầy hy vọng cũng vừa qua, mình vừa kết thúc một ngày đầu tháng 11 đầy tươi đẹp. Hôm nay cả nhà 4 người vừa ngồi ăn cả một con cá (tên gì không nhớ) to và mũm mĩm, (chắc tầm) 2kg bún tươi, cọng thịt ba chỉ béo và thơm, 1 rổ rau sống mẹ làm tuyệt vời và tất nhiên không thể thiếu món mắm chính hiệu anh B làm. Một phần ăn như thế bạn có thể dễ dàng bắt gặp ở bất cứ đâu, từ quán ăn đường phố đến nhà hàng bình dân, thậm chí nhà hàng đắt tiền một chút cũng có; nhưng để có cái hương vị Mẹ nấu và không khí gia đình quây quần bên nhau thì chỉ có thể là ở nhà mà thôi. Vậy nên, dù làm gì cũng được, nhưng hãy yêu thương bản thân, yêu thương những người yêu thương, mong chờ bạn bằng nhiều cách mà về nhà là một cảm giác tuyệt vời vô tận.
Và nếu Mẹ bạn hay cuộc đời này còn quá yêu chiều bạn, bạn cũng đừng vì thế mà "bơ" đi hay để bản thân mình "chết giẫm" nhé! Hãy luôn nỗ lực tự nhận thức, khai phá và phát triển bản thân. À, đơn giản nhất như là ăn khổ qua thôi cũng được :D Và hôm nay tự mình cũng có chút tự hào nho nhỏ: Yay! Mình đã ăn được khổ qua - chỉ mỗi khổ qua được nấu chín nhé! Chỉ vì trước giờ mình toàn nổi danh là "sát thủ diệt thịt" khi đến cả món khổ qua dồn thịt, mỗi lần mỗi thành viên trong gia đình mình mà nhìn vào tô canh hay trong nồi canh, chỉ cần thấy một cục khổ qua rỗng ruột (thịt) thì cũng thừa biết mình là thủ phạm rồi trêu chọc "chuột đen đầu" các kiểu :D. Mình không ăn được khổ qua nhưng không đến nỗi tệ khi canh khổ qua mình có thể húp nước, ăn thịt/tôm..., khổ qua xào trứng thì mình có thể ăn trứng,... Tự mình nhận thấy mình cũng khá!!! vì rõ ràng mình đã tự "khổ luyện" để ăn được những thức ăn được nấu cùng với "cái thứ đắng ngắt" ấy mà <3 Rồi chiều nay, sau khi ăn cơm xong, mình thử 1/3 chén canh có cả khổ qua trong ấy (chưa ăn đã cảm thấy ớn :(( )... Sau khi ăn thật nhanh, cảm giác "Ồ! không tệ", rất hí hửng và có chút thành tựu đấy nhé!
Ai cũng có ưu/khuyết điểm, cũng có những lỗi lầm/thành công riêng nhưng đối với mình mà nói, điều quan trọng chính là nhìn nhận của mỗi người về nó, về chính bản thân mình như thế nào bởi nó chi phối/quyết định cách bạn đối xử với bản thân, với thế giới quanh bạn.
"Vạn hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ
Tất cả những người ta gặp, không người nào là ngẫu nhiên"

nguyên tắc và giới hạn

Giới hạn hay nguyên tắc là những thứ chúng ta tạo ra để làm cơ sở trong giao tiếp và những quyết định của cuộc đời mình.
Sẽ có những khi bạn tự hỏi tại sao chúng ta tạo nó rồi tự cười vào mặt mình một cách ngớ ngẩn như thể nó chẳng liên quan gì đến cuộc đời mình. Cảm xúc đó, khoảnh khắc đó là không sai nhưng chỉ là vào lúc ấy mà thôi. Kỷ luật và nguyên tắc khiến cuộc sống của bạn dễ dàng hơn, chỉ có điều đừng cứng nhắc. Bạn thậm chí có thể phá bỏ những nguyên tắc và giới hạn nếu muốn nhưng hãy thay nó bằng những điều phù hợp hơn. 
Đừng bao giờ vỗ ngực rằng bạn tự do và không hề cứng nhắc bởi những nguyên tắc vì khi bạn làm thế, đó chính là nguyên tắc bạn chọn. 
..... 
(Ngày hôm nay, giới hạn của mình đã bị đụng chạm) 

niềm tin

Chúng ta bị lừa dối, không hẳn vì thiếu sáng suốt, mà bởi vì chúng ta tin tưởng. Dẫu vậy, hãy cứ đặt niềm tin, vì so với việc hoài nghi mọi thứ thì niềm tin chính là động lực cho cuộc sống vững vàng hơn.
Hãy cứ tin và đừng lo lắng, vì sự sáng suốt sẽ đến vào thời điểm cần nó xuất hiện. Chỉ cần khi nó xuất hiện, bạn hãy (luôn là vậy) tin tưởng vào nó. Và đây là một vòng lặp, yếu tố chủ đạo chính là niềm tin.

vẫn luôn là thế!



Những ngày gần đây tôi tiếp xúc với nhiều câu chuyện hơn từ những người xung quanh. Có những câu chuyện khiến tôi cảm thấy vui vì có khi nó đơn thuần chỉ là một câu chuyện, một tình huống hài hước thật sự; có khi nó lại thể hiện sự trưởng thành và chín chắn trong suy nghĩ của họ; có khi đơn giản là vì tôi thấy họ đã mở lòng mình hơn... Có những câu chuyện cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều, những số phận, những mảnh đời thật vất vả trong cuộc sống mưu sinh tảo tần... những điều ấy khiến tôi chạnh lòng và dù biết rằng cuộc sống không tránh khỏi những điều như thế nhưng tôi vẫn luôn trăn trở không ngừng với những câu hỏi "tại sao" - cụm từ mà một người thầy trong lớp cao học đã bảo tôi đừng bao giờ hỏi nữa.

Chúng ta luôn có thể làm được nhiều hơn, nhiều hơn nữa những điều mình nghĩ. Và sẽ có những thứ đã qua khiến chúng ta cảm thấy hối tiếc vì mình không làm được nhưng luôn có cách cho mọi vấn đề, luôn có nhiều con đường cho một điểm đến, luôn có nhiều cách để đạt đến một mục tiêu. Hà cớ gì chúng ta tự đánh mất đi tiếng nói của bản thân, tính kỷ luật và lòng tự trọng từ những lý do viện cớ cho những hành động đáng tiếc của mình. Có những thứ càng sửa sẽ càng sai, vậy nên đừng loay hoay trong mớ hỗn độn ấy nữa! Hãy bước ra và bao quát lại vấn đề rồi định hướng bước tiếp. Đừng giải thích cũng đừng chần chừ vì đó chính là sự dễ dãi với bản thân. Hãy cảm thấy có lỗi với chính mình như khi cảm thấy có lỗi với người mà mình sùng bái, yêu thương và kính trọng mỗi khi ta có làm gì đó không tôn trọng hay thất hứa với chính mình.

"Mặt trời luôn mọc từ hướng Đông", "Ba Mẹ luôn yêu thương con cái", đó chính là những chân lý của cuộc đời cũng như việc luôn có lựa chọn cho mọi vấn đề. Và dù có trải qua những cảm xúc gì chăng nữa, bản thân tôi cũng luôn có những lựa chọn để khiến cuộc đời mình trở nên ý nghĩa hơn, ít nhất là đối với người thân, người yêu, bạn bè và những người đã từng đi qua cuộc đời mình.

Sự vỗ về cảm xúc bản thân luôn là phương thuốc hữu hiệu nhất mà bạn có thể làm được trong mọi tình huống.

Send my love: Thank you for always being there for me!

CÁI HẸN VỚI SÁNG NGÀY MAI

Nhân vật ngày hôm nay của tôi chính là "sự thay đổi". Và nếu để nói với nó một điều gì đó, tôi sẽ gửi đến lời cảm ơn, cảm ơn vì khiến tôi trưởng thành hơn, chín chắn hơn, học được và làm được nhiều điều mới hơn mỗi ngày.

Tôi không phải tuýp người đam mê hay thách thức sự thay đổi, thậm chí mỗi lần đối diện với nó, tôi còn có chút cảm giác lúng túng và sợ hãi. Tôi lúng túng vì không biết phải làm sao, không biết phải bắt đầu từ đâu, và sợ hãi vì nó như một bóng đêm vô hình khiến tôi khó có thể tìm được lối ra. Dù vậy nhưng một khi nó đến hoặc cần phải xảy đến, tôi không ngại mà đón nhận nó, bởi tôi hiểu đấy là quy luật sống, là điều cần xảy ra. Khi đó, dù sợ hãi hay lúng túng thì tôi hãy cứ thế đi, nhưng sau đó là tiếp nhận nó, tìm cách thích ứng một cách tốt nhất có thể. Nếu bóng đêm là điều hiển nhiên thì  tập thích ứng và bước đi không sợ hãi trong nó là lựa chọn tốt nhất. Như sáng nay tôi nhận được thông tin thay đổi chương trình theo yêu cầu của khách hàng trước giờ G, nếu nói không khó chịu thì chắc tôi là Thánh mất, nhưng rồi thôi, khách hàng vẫn là Thượng Đế và tôi nhận thấy đó là sự thay đổi khôn ngoan với họ, và trong khả năng của mình, chúng tôi vẫn có thể đáp ứng kịp với điều này. Vậy nên, chương trình vẫn chạy và thành công.
Kinh nghiệm qua nhiều lần tiếp nhận sự thay đổi, tôi biết cảm xúc ban đầu của mình như khó chịu, lúng túng, sợ hãi,... luôn xảy đến và tôi không tìm cách khắc chế nó, tôi cứ để thế vì tôi biết về những gì tôi sẽ làm sau đó và thành quả có thể mang đến. Trong một số việc, kiềm chế bản thân không phải là một sự lựa chọn khôn ngoan để thể hiện mình yêu thương và tôn trọng chính bản thân mình. Tất nhiên, có những thay đổi như ý muốn làm tôi rất vui, thở phào nhẹ nhõm hay la hét như vừa trúng độc đắc - lần duy nhất trong đời cho đến nay :D. Như sự thay đổi của Cún con ngày hôm nay khiến tôi rất tự hào về anh chàng. Tôi thừa nhận nhiều khi mình quá nghiêm khắc là không đúng nhưng khi thấy anh chàng nói với Nị: "Cám ơn Nị, nhưng Cún không ăn đâu, Cún no rồi!" tôi bất ngờ và vui rạng rỡ. Hai ngày gần đây Nị tự giác học bài và mỗi khi học bài xong lại lấy giấy ra vẽ, sau đó còn trình bày, phân tích tranh cho tôi nghe như cái cách tôi vẫn hay hướng dẫn mọi ngày, điều đó khiến cả nhà đều rất vui, cô bé được khen lại còn cười híp mắt. Bà Ngoại - Tình yêu to bự của tôi thì cả tuần nay đã đi ngủ sớm hơn rồi, sau khi tôi với chị K hát mãi điệp khúc tắt điện thoại và ngủ sớm mấy ngày liền. Đó! Chúng ta đều cố gắng thay đổi từng ngày theo hướng tích cực hơn như đó là lẽ đương nhiên vậy, chứ ai lại tự hào về việc mình thay đổi tiêu cực hơn bao giờ :)

Đến hôm nay tôi cũng đi được 75% một khóa học về Viral Marketing - đây là một trong những thay đổi quan trọng của tôi vì tôi đang tự "đầu tư" cho mình một lĩnh vực mới theo cách chỉnh chu và bài bản hơn trước kia nhằm phục vụ sâu cho công việc hiện tại và sắp tới.
Tôi luôn cố thủ một niềm tin rằng, chỉ cần muốn thì luôn có cách cho mọi vấn đề.

Hôm nay tới đây thôi! Hy vọng một ngày gần sắp tới, tôi sẽ làm được điều tôi tự nhủ cũng lâu rồi nhưng chưa làm được, là viết về 2 cuốn Từ Thăm Thẳm Lãng Quên và Ở Quán Cà Phê của Tuổi Trẻ Lạc Lối của Patrick Modiano mà tôi đã nghiền ngẫm nhiều lần. Đến giờ tôi chưa viết một phần vì tôi lại để nó qua lâu rồi, một phần vì còn những thứ dang dở tôi chưa hiểu được như chính cái kết của tiểu thuyết này vậy (với tôi là thế).
Bây giờ sẽ đi ngủ sớm để thực hiện cái hẹn vào sáng mai là nấu ăn sáng cho ba bà cháu :)

* Le Conde (Những con sóng) là một trong những địa danh trong Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối

DẤU CHẤM HẾT CỦA TÌNH YÊU

Sau vài ngày nắng gắt, chiều hôm nay trời cũng chịu đổ cơn mưa tưới mát cuộc đời. Tôi thích mưa đơn giản vì với tôi, đó là tiếng hát của Mẹ Thiên Nhiên, và cũng vì cơn mưa, vạn vật lại được sinh sôi nảy nở. Ngồi nhìn cơn mưa tôi nghĩ đến câu hỏi của một người rằng: "Khi nào ta hết yêu nhau?". Ừ... nhịp thở chậm lại, tim đập chậm vài nhịp, im lặng vài mươi giây, tôi không giận vì câu hỏi ấy, tôi chỉ nghĩ rằng sao mình lại quên đi điều ấy! Không có gì là mãi mãi, nhưng tôi không nghĩ là nó biến mất đi hoàn toàn, nó chỉ chuyển đổi thành một điều gì đấy khác mà thôi, "nothing's gone forever, only out of place". Tôi suy nghĩ thật cẩn thận và nói: "Khi một trong chúng ta không còn quan tâm gì đến cảm xúc của nhau nữa... là 'của nhau', không phải 'của đối phương'".

Nếu còn yêu, mỗi một hơi thở dài dù là thói quen cũng khiến ta bất giác nhìn về phía đối phương xem họ có bị khó chịu bởi điều đó không; mỗi một cái nắm tay dù bản thân cảm thấy ấm áp nhưng cũng sợ quá lực làm đối phương bị đau; chỉ một chiếc áo sơ mi màu xám mà mình thích cũng khiến bản thân băn khoăn không biết đối phương có "bị dị ứng" với màu này hay không; mỗi khi lén nhìn vào đồng hồ vì sợ trễ lịch hẹn cũng sợ đối phương nhìn thấy thì nghĩ vì lí do nào khác; món ăn lỡ tay để "chị gánh muối" tự đổ vào thêm một tí cũng lo đối phương vì mặn hơn thường lệ mà không ăn canh; vì kẹt xe nên đến đón trễ nhưng cũng lo đối phương phải nóng lòng chờ đợi; một tin nhắn lỡ tay (dù không cố ý ghi vắn tắt như vậy) cũng sợ đối phương hiểu nhầm;
Nếu còn yêu, mỗi một màu sắc mà mình lựa chọn cũng dung hòa được sở thích của cả hai, thậm chí chỉ cần theo sở thích của đối phương là đủ; mỗi một hành động nhỏ mình làm như rửa chén, tưới hoa, nấu ăn,... cũng là tự nguyện và chân thành, thậm chí có khi là chiều chuộng hay dỗ dành; mỗi một bản nhạc cũng vì đối phương mà được mở dù đó không phải là lựa chọn ưu tiên; mỗi một hành động nhỏ khi biết đó là điều tối kị hoặc đối phương không muốn/thích cũng cố gắng thuyết phục; mỗi một lựa chọn hay quyết định đều cân nhắc và tôn trọng, lắng nghe ý kiến của đối phương và tin tưởng; những hành động hay biểu hiện vui, buồn, khác lạ của đối phương đều để tâm và tìm hiểu, hoặc có khi chỉ cần đơn giản là "im lặng và lắng nghe" mà thôi; mỗi một hành động dù tự thấy hơi ngớ ngẩn, trẻ con và "sến" hoặc có thể tự thấy đây không phải là mình nhưng cũng vì đối phương vui vẻ mà chân thành làm lấy...

Nếu còn yêu, mọi thứ chúng ta có, từ hơi thở đến những cảm xúc vui, buồn đều được để tâm đến, đều từ đó mà thể hiện những câu nói, những hành động yêu thương và ngược lại, nếu không bắt nguồn từ những nền tảng ấy, mọi thứ chúng ta làm rất dễ bị lầm tưởng là tình yêu mà có khi chúng ta lại không biết. Điều đó khiến cho cuộc đời ngắn ngủi của chúng ta trở nên phí hoài và tình yêu lại biến thành sự chịu đựng.

NỖ LỰC KHÔNG KHÓ

Ba hôm nay có nhiều việc, cảm giác như một ngày 24 tiếng là trêu người vậy! Thứ 7 mà cứ nghĩ là thứ 6, ngày thứ 8 cũng không hề có cảm giác thoải mái khi tự cho mình nghỉ ngơi một chút, nên cũng đành tiếp tục.

Điều này hay những khoảnh khắc tương tự thế là những khoảng thời gian bình thường trong cuộc sống của tôi. Dù tự do, lắm khi ra vẻ bất cần đời, chẳng sợ ai nghĩ gì, nói gì về mình... nhưng vấn đề lớn nhất chính là tôi không chấp nhận được điều không tốt mà tôi nghĩ về hay tự nói về chính bản thân mình. Vậy nên, tôi luôn tự nhủ mình nỗ lực, bởi vì tôi luôn biết rằng, chỉ cần tôi muốn, tôi đều có thể làm được.

Và điều tôi cần làm tốt chính là biết tự chăm sóc và rèn luyện sức khỏe tốt để thể chất không bao giờ là giới hạn cho mọi nỗ lực của tôi. Và đó cũng chính là nguyên tắc tôi rút ra và cần bản thân nghiêm khắc thực hiện từ 6 năm về trước, đó là khoảng thời gian dài tôi chán ghét bản thân và cảm thấy mình vô dụng, bất lực trước quá nhiều thứ chỉ vì tôi không chú ý đến tiếng nói cơ thể mình.
Cuộc đời con người có rất nhiều thứ mất đi thì sẽ không bao giờ lấy lại được, với tôi, đó chính là niềm tin, niềm tin vào bản thân mình và niềm tin vào người khác. Vậy nên, hãy tiếp tục...

HÃY HOÀN TẤT MỌI THỨ BẠN BẮT ĐẦU

Nhiều khi nhìn những đứa nhóc bây giờ, tôi không tài nào hiểu được khi xưa, lúc còn nhỏ, làm sao tôi có thể tự giác học hành, tự giác hoàn thành tất cả những nhiệm vụ của mình nữa. Chỉ có điều, tôi nhớ là mỗi lúc tự giác làm những việc đó, tôi thấy tự do và hài lòng. Dù không nhớ nhưng tôi vẫn nghĩ nó là thành quả từ giáo dục gia đình. Vì vậy, tính tự giác, chủ động, kiên trì bền bỉ không phải tự nhiên mà có hay duy trì.

Gần đây, nhờ nhiều thứ tác động, tôi đã năng viết hơn. Điều này thật tốt vì tôi nhận thấy thói quen viết lách đã rèn luyện tôi nhiều điều và đặc biệt là ổn định tâm trí hơn.
Một phần công việc hiện tại yêu cầu tôi phải đọc sách nhiều hơn để tổng hợp thông tin nhưng do bản tính cầu kì và tham kiến thức nên chỉ cần đọc tới đoạn này hay hay là tôi lại bị đắm chìm vào nó bởi sự tò mò và khám phá cho đến tận gốc rễ của vấn đề. Vì thế, một cuốn sách hiếm khi tôi có thể đọc xong một cách nhanh chóng. Vậy nên, tôi nghĩ mình cần nhanh chóng thay đổi điểm này, sâu cũng tốt nhưng phải sâu lúc nào mới phù hợp. Cũng giống như sự thật (cái chúng ta hay gọi cho một điều ta nghĩ đó đúng là thế) không phải cứ lúc nào cũng nói ra mới là tốt, mà còn tùy thuộc vào trường hợp, hoàn cảnh và có khi chỉ vì che giấu đi là cần thiết nên mãi cũng đừng nói ra. Bạn nói ra có thể khiến tâm hồn mông lung, khó chịu của bạn trở nên thoải mái nhưng nó lại mang đến nỗi đau cho tất cả (trừ bạn), vậy thì, ý nghĩa của cái bạn gọi sự thật ấy là gì?

Những ngày dịch, một trong những việc tôi muốn làm nhất là rà soát lại toàn bộ và hoàn tất tốt những việc tôi còn dang dở (nếu còn cơ hội). Cuộc đời bản chất của nó đã quá dang dở khi chúng ta không biết rằng còn có ngày mai để có thể mở mắt và tiếp tục vay mượn khí trời nữa hay không rồi, vậy hà cớ gì lại dung túng để bản thân trở nên càng hối tiếc!
Việc thứ (không rõ) là hoàn tất những cuốn sách mới tinh này :)

My library


bong bóng xà phòng

Hà...... Vì một số lí do mà có những câu chuyện không thể tiếp tục...
Nhưng nó dừng lại để bắt đầu một câu chuyện khác...
Tôi muốn mọi thứ bắt đầu từ những cảm xúc chân thật nhất của mình, từ tận trong tim mà đi ra những câu từ, lời nói, thái độ và hành động. Con người cũng thật nhiều mâu thuẫn, họ muốn biết người khác nghĩ thế nào về mình nhưng lại không muốn người khác biết những gì mình nghĩ về họ. Có hay không họ nhận thức được điều đó là không thể, bởi tai chỉ nghe những gì chúng muốn/người khác muốn chúng nghe, mắt chỉ nhìn thấy những gì chúng/người khác muốn chúng thấy. Hàng ngày có biết bao nhiêu chuyện xảy ra, từ những vui buồn hờn giận đến những biến cố lớn trong cuộc đời, không phải cứ nói cho qua thì cho qua, quên là quên, yêu là yêu, bởi lòng còn đắn đo và vô vàn câu hỏi.
Có những mối quan hệ thật chóng vánh và vụ lợi, và điều đau lòng là khi chúng ta nhận thức được sự thật đó. Điều đó không chắc chắn rằng ai là "nạn nhân", ai là "thủ phạm" vì ở mỗi góc nhìn khác nhau, mỗi quan điểm khác nhau, sự nhìn nhận đúng - sai, phải - trái cũng khác nhau, chẳng phải có những "sát nhân" cũng trên danh nghĩa "thay trời hành đạo" đó sao! Nhưng xét trên cùng một quan điểm, mỗi một mối quan hệ, mỗi một sự việc diễn ra điều cần hai điều, sự chân thành và tin tưởng, chúng ta không thể ích kỉ đòi hỏi sự chân thành và niềm tin từ đối phương nếu bản thân chúng ta không tồn tại điều đó.
Trải qua một vài mối quan hệ, nếu nói đủ thấu thì không nhưng cũng đủ để biết ai là người có thể cùng ta đi đoạn đường dài, bạn thân, người yêu, ngay cả người thân.Trên đời này không có gì là mãi mãi, vì vậy, đi cùng nhau được ngày nào đã là may mắn và đáng trân quý. Có những mối quan hệ có lẽ đủ dài nên họ đã hết chân thành với ta, họ chỉ liên lạc với ta khi họ cần. Có lẽ với họ, tình cảm này chẳng nghĩa lý gì, rằng ta đủ bao dung cho mọi việc họ làm kể cả sự thờ ơ, nhưng họ không biết rằng, mọi thứ đâu phải lúc nào cũng dễ dàng, rằng xe muốn chạy cũng phải có xăng, cây muốn tươi tốt phải có nước, có nắng và một mối quan hệ muốn tốt đẹp phải xuất phát từ hai phía một cách tự nguyện và tự nhiên chứ không phải chỉ là sự vụ lợi về tinh thần hay vật chất.
Tôi ước rằng mình đủ mạnh mẽ và dứt khoác để giữ anh, giữ mối quan hệ này lại, nhưng... được gì cho anh chứ, trong khi ra đi sẽ là sự lựa chọn tốt nhất cho tương lai của anh sau này, và vì tiền đồ của anh quá sáng lạng. Có lẽ như bạn tôi nói, vì tình yêu của tôi chưa đủ lớn nên tôi đã không thể... Và có thể, hai năm sẽ là sự thử thách cho chúng tôi. Tôi sẽ rất nhớ!......

NGÀY MAI SẼ RA SAO?

Rằng khi cuộc sống quá nhiều bộn bề, vẫn là cần một bờ vai để tựa vào...
La Maritza vang lên cũng là lúc những chông chênh trong lòng như hiện ra rõ rệt. Nhiều khi tôi tự hỏi ngu ngơ, tại sao người ta lại sống trên đời này? Có khi tôi hổ thẹn vì bản thân mình, vì có khoảng thời gian tôi sống một cách héo mòn, không định hướng, không mục tiêu; tôi chẳng biết những thứ mình đang làm là vì sao; cuối cùng, tôi là ai trong cuộc đời này? Những câu hỏi cứ lờn vờn trong đời.
Những mối quan hệ, có rồi mất, mất rồi lại có. Những lúc buồn, tôi rất muốn được tựa vào; nhưng vì đã từng tựa vào, cũng đã từng đẩy ra khiến tôi không đủ can đảm để tựa vào lần nữa. Người ta chơi trò đuổi hình bắt bóng và tôi cũng vậy. Thật ra, người ta không thể làm tôi tổn thương nếu không phải vì tôi cam tâm tình nguyện. Tại sao tôi lại thành ra thế này? Tại sao? Tôi là gì mà khiến người khác phải vì tôi mà im lặng, mà chỉ đứng phía sau nhìn tôi vui. Tôi giận và tự ti về chính bản thân mình, về tình cảm và những phán đoán của mình. Ba người chúng tôi làm nhau hạnh phúc như vậy, tổn thương vậy đã đủ quá rồi...

QUÁ KHỨ CỦA TƯƠNG LAI

Gần đây, tôi dành khá nhiều thời gian để suy nghĩ về mọi thứ, về quãng đường đã qua, những gì đã làm được, những gì còn dang dở, những người đã gặp, những người bạn, người quý và người yêu,... xem như tạo cơ hội cho đầu óc được thảnh thơi và nạp thêm năng lượng để tiếp tục hành trình và bắt đầu những hành trình mới; cũng xem như "chạy theo" trào lưu của giới trẻ :)) bây giờ để hạn chế sự già cỗi của tâm hồn :D.
Những việc đã qua, tôi không hối hận nhưng tiếc nuối. (Có thể xem như một sự viện cớ) Vì khá nhiều việc nên thời gian này, cơ chế tự vệ của tôi cao hơn mức trước đây. Tính bướng bỉnh dù tần số xuất hiện ít nhưng lúc xuất hiện thì cường độ vẫn "mạnh mẽ" như xưa dù trong lòng đã khoan dung, đã tha thứ nhưng không hiểu sao cứ thể hiện như rằng tôi chẳng cần quan tâm. Những thành tựu đã đạt được trong công việc luôn là thứ đáng để tôi tự hào nhất về năng lực (còn hạn chế) và đặc biệt là những giá trị nơi bản thân mình. Tôi vẫn là tôi, tôi vẫn như trước đây, vẫn trách nhiệm, trung thực, vẫn yêu thương và bao dung mọi người, vẫn sống đúng với giá trị của chính tôi. Nhưng cũng có trường hợp khiến tôi cảm thấy khó có thể bao dung được, đó là sự lừa dối của người khác. Sự không bản lĩnh của họ khiến tôi cảm thấy họ thật... Và khi đó, sự bao dung với tôi thật khó khăn. Tôi cố gắng suy nghĩ về những khoảng thời gian đã xảy ra, những việc (tôi nghĩ là) tốt cho người khác, cho công việc mà họ đã làm để đón nhận con người họ, con người của hiện tại. Tôi hy vọng rằng, mình sẽ làm được, sẽ cố gắng để làm được điều đó.
Đối với TASL, mối quan hệ giữa tôi với anh chị em vô cùng tốt đẹp. Chúng tôi đã đoàn kết và tôn trọng nhau hơn. Và điều đó đã tạo nên những thành quả đáng để chúng tôi tự hào về TASL. Tôi biết, rồi sẽ có một ngày nào đó, gần hay xa tôi không chắc, chúng tôi cũng sẽ có những sự nghiệp riêng cho niềm say mê cà phê của mình; nhưng tôi mong rằng, chúng tôi, trong sâu thẳm tâm hồn vẫn luôn nhớ về TASL, vẫn giữ tình yêu cho nó như cho đứa con đã trưởng thành và lập gia đình cho riêng nó. Tôi yêu TASL, yêu TASL rất nhiều. Và tôi mong rằng, mọi người sẽ yêu thương và phát triển TASL như đang nuôi một đứa con ruột của mình; không phải bằng sự xa hoa, hô hào bên ngoài mà bằng trái tim.
Đối với gia đình, tôi cảm thấy mình luôn là một đứa con hạnh phúc; hạnh phúc từ nơi Mẹ, từ bữa cơm gia đình; từ anh chị và những đứa cháu dễ thương; và... tôi hạnh phúc vì sự cảm nhận luôn có Người ở bên :)
Đối với bạn bè cũng vậy, dù có những chuyện phiền lòng xảy ra nhưng tôi tin, chỉ cần chúng tôi tôn trọng lẫn nhau và quý mến nhau thật sự thì chuyện gì xảy ra cũng chỉ làm chúng tôi thêm yêu quý nhau hơn.
Còn với anh... tôi và anh vẫn thế, vẫn là hai người lạ thân quen. Tôi thích vậy và tôi biết, anh cũng vì tôi mà chấp nhận điều đó. Tôi tin rằng, chúng tôi sẽ thoải mái với nhau chừng nào còn bên cạnh nhau như thế này. Vì nếu không phải thế này, chúng tôi đã không còn là... hai người lạ thân quen :)

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?