2021

Cảm giác chinh phục và hành trình là hai điều mang lại sự phấn khích và hạnh phúc rõ ràng nhất, những kết quả vật chất kèm theo - trước giờ vẫn vậy, không hề thay đổi, là điều đương nhiên sẽ đến.

(Ảnh: Sao chổi Dibiasky khoảnh khắc sắp va vào Trái Đất, Don't Look Up)

[the hours] nhận ra

Tự nhiên là người thầy đích thực, giúp bạn tự nhận ra/tìm thấy chính mình. 
Gần hai tuần trải nghiệm, điều tôi nhận ra rằng 32 tuổi có thể chưa đủ.
Sống cùng, đón nhận và trách nhiệm với chính mình đã không dễ dàng...


trống nhưng không

Có những buổi tối trống không như chiếc hộp rỗng vậy, chẳng lắc kêu, chẳng có gì trong ấy, chỉ là chút không khí tĩnh lặng. 
Rồi chẳng cần làm gì cả, chỉ cần gác 2 chân lên ghế, ừ thì... lên bàn cũng được, cắm tai nghe (chống ồn) vào chiếc điện thoại, mở spotify lên với list nhạc 'liked' hay metal (như của Nighwish chẳng hạn), mở max volume lên, vậy thôi. Rồi đấy sẽ là buổi tối ý nghĩa nhất khoảng thời gian bình thường như mọi ngày ta có.

...

Sự mất mát là một điều gì đó đáng sợ và đau lòng, không phải vì từng sở hữu mà bởi vì từng thuộc về, từng là một phần trong đời nhau, và vì cảm giác của người ở lại.

Ta có quyền lựa chọn để thôi chấp nhận điều gì đó thuộc về mình, là một phần trong đời mình hay không? 

hành trình dài

Đối với tôi, bí ẩn, hồi hộp và cũng đầy bất ngờ, hứng khởi, thậm chí sợ hãi, lo lắng chính là hành trình tôi khám phá chính mình. Bức họa cuộc đời đến giờ cũng dần dà hiện ra, một số chỗ rõ nét giữa ban ngày, một số hòa vào màn đêm và số còn lại hư hư thực thực - đó chính là những nét chấm phá tôi đang muốn làm rõ. Có một số thứ có thể hiện ra ban ngày nhưng cũng có một số thứ cứ nên là màn đêm, thế là cân bằng. Thứ tôi đã cố gắng chấm phá để hiển hiện nhưng không thể thì sẽ không miễn cưỡng.

Trên hành trình ấy là đủ mọi cảm xúc, các bản nhạc, bài hát hòa lẫn vào nhau như list nhạc thân quen tôi hay nghe mỗi khi rối bời, từ nhạc không lời đến có lời hát, từ Tây đến Tàu, từ rock đến pop,...

Và ngày một rõ ràng hơn, tôi phác họa được chính mình ở điều mà trước giờ tôi hoài nghi một cách rõ nét hơn. Chỉ có điều, từ hôm nay, tôi cần học cách đón nhận và hòa mình trong nó để mảng sáng - tối trong bức họa cuộc đời mình cân bằng và tươi đẹp.

2021

Cũng được nửa đời người và tôi nhận ra, điều khiến mình hạnh phúc và vui vẻ nhất cuộc đời là được nghe tin những người thân yêu nhất được bình an. 

Chú tài xế đáng kính của con

Con cám ơn vì Chú đã là một phần tốt đẹp trong cuộc sống của con, cám ơn vì Chú đã luôn ngồi đó đợi con. Con mong rằng mình cũng đã là một phần tốt đẹp trong cuộc đời của Chú.

Con sẽ nhớ Chú, nhớ Chú rất nhiều!



cô bán hàng và cánh cửa

Mỗi ngày mình đều cần mua một thứ tại tiệm tạp hóa của cô. Và giai đoạn dịch hiện nay, mình hoàn toàn yên tâm và tin tưởng khi là "khách hàng thân thiết" của cô vì thật sự cô cẩn thận, chu đáo và luôn thực hiện đúng 5K 😇 Và thế là hôm qua, mình còn phát hiện ra là cô còn một điều nữa rất tuyệt vời - đó là sự tử tế.

Trước ngày hôm qua, cô đã chích vaccine, cô cho mình biết điều đó khi mình hỏi vì thấy cô hơi "xuống sắc" và không xem TV như mọi khi. Và khi chiều qua mình ghé ra mua đồ, cô thấy mình ra đã rất vui và bảo: "Chờ con ra mua đồ xong là cô đóng cửa nghỉ ngơi sớm á. Hôm nay cả người cô uể oải", xong chú là chồng cô hỏi lại: "Là nãy giờ ngồi chờ cô bé này á hả?", rồi cô "Ừ".

...

dù có quay lưng

Những điều đẹp đẽ luôn nở hoa trong những thời khắc đẹp đẽ hoặc thậm chí u tối, chỉ có điều... tâm hồn phải đủ rộng mở để đủ không gian cho bông hoa ấy triển nở trọn vẹn. 
Một ngày dài

nhẫn

Chỉ là dạo này tôi đang bắt đầu một hành trình mới. Nhiều điều trùng hợp xảy ra vẫn cứ như thế, không ai biết trước được. Môi trường này tái hiện lại hồi ức về một nơi mà tôi từng thuộc về bởi cách nó hoạt động, chương trình, con người,... đều mang những nét đặc trưng ấy.

Tại đây, tôi ấn tượng với một cô bé quản lý trẻ tuổi bởi đó là một cô bé thông minh, cầu tiến, có hoài bão và chí hướng. Dù cô bé ấy không phải là chiếc gương phản chiếu bản thân mình nhưng tôi lại thấy nó phản chiếu lại hình ảnh một người tôi quen. (Con người là vậy hay chỉ ít người như tôi không rõ, thường cứ cố tìm sự kết nối trong mọi vật, mọi vấn đề cứ như để vơi đi sự chênh vênh, lưng chừng mà tìm điểm tựa trong cuộc sống này vậy) Nhưng cũng bao nhiêu quản lý trẻ khác, với rất nhiều ưu điểm thì điều mà ai cũng dần phải được mài nhẵn bởi những bài học mà cuộc sống ban tặng. Thời gian gần đây tôi nhận thấy cô bé đang loay hoay với biết bao nhiêu giải pháp để giải những nan đề trong team mình. Càng nhiều nan đề, cô bé càng loay hoay với rất nhiều giải pháp. Và càng loay hoay, mọi người trong team càng mệt mỏi và chênh vênh hơn, bởi họ chỉ vừa chạm tay vào một khúc gỗ trôi nổi trên biển thì lại phải tiếp tục bơi đến những khúc gỗ khác mà không kịp nghỉ ngơi và cũng không đủ thời gian để kiểm nghiệm rằng khúc gỗ họ vừa bám vào biết đâu lại là chóp đá chắn chắn đủ để họ dưỡng sức và bơi tiếp vào bờ.

Bài học của hôm nay: Hãy đủ kiên nhẫn để nhìn thấy hào quang!

biết rằng mình không biết gì cả

Đó là chặng đường rất dài.

Tôi không quen nói về ngày mai, tôi cũng không quen hứa hẹn, tôi chỉ muốn âm thầm làm những gì mình tự nhủ. Có thể vì sợ, có thể vì bất cần... nhưng sao cũng được, chỉ cần hoàn thành.

Hai hôm nay là cơ hội để chầm chậm nhìn lại mình, lắng nghe mình sau một thời gian khá dài đủ để làm và ngủ - một giấc ngủ đủ trong ngày để bắt đầu một ngày mới lại nhộn nhịp. Cảm giác tươi mới và trong lành. Vẫn là những mẩu chuyện nhỏ trong cuộc sống khiến tôi trầm tư chiêm niệm - nguồn nguyên liệu quý giá trong mỗi buổi chia sẻ của tôi; vẫn là những mẩu tin về phim ảnh và nghệ thuật mới lạ - đó là thông tin về một bộ phim dị, độc, lạ, đẹp nhưng không kém bạo lực của một nữ đạo diễn người Pháp đã làm nên lịch sử tại LHP Cannes 2021, mà độc nhất là mối quan hệ tình ái và những khoái cảm mà nữ chính có được với một... chiếc Cadillac; đến những bức tranh rất bản năng của Hom Nguyễn - với tôi, đó là nghệ thuật chân thật nhất, bản năng nhất và cảm xúc nhất bởi hàng trăm nét vẽ tự do, không đầu không cuối nhưng lại phác họa nên cả linh hồn của một con người.

Một buổi sáng trái cây, cà phê từng giọt có vần, có nhịp, cùng kích cỡ hẳn hoi đua nhau chảy xuống. "Cô Vi" đã khiến Mẹ Tự Nhiên được nghỉ ngơi và tái tạo sau hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm mệt nhoài bao bọc những đứa con chưa biết bao giờ là đủ. Hòa quyện với buổi sáng thong dong cùng những tách cà phê thế này khiến tôi biết ơn cuộc sống nhiều hơn, rằng mọi thứ đều không miễn phí và tôi cũng chẳng có gì cả ngoài việc chơi đúng loại nhạc cụ của mình, không nhòm ngó hay ao ước loại nhạc cụ của người khác.

người lạ

Khi chúng ta sẵn lòng để nói về quá khứ, nghĩa là quá khứ ấy không còn ám ảnh chúng ta nữa.

Khi chúng ta sẵn lòng nói về một ai đó, nghĩa là chúng ta đã sẵn sàng để người ấy rời đi.

Góc cũ


lặng lẽ

Sáng nay thức dậy cảm thấy mệt mỏi, trống rỗng, chẳng muốn dậy, cũng chẳng muốn nghĩ đến động lực để dậy. Tự hỏi đang có chuyện gì xảy ra với cơ thể và não bộ của mình thế nhỉ?!
...
Dậy rồi lại không biết cần làm gì, không biết phải bắt đầu từ đâu. Cứ như trong giấc ngủ tối qua đã bị con vật gì đó ăn mất tâm trí rồi vậy!
Vì không biết làm gì cả nên bắt đầu với viết, với kể lể vào đây. Chắc rồi sẽ biết cần làm gì và bắt đầu từ đâu. À mà không, đã có bắt đầu rồi này! :)
Chào mong ngày mới bình yên!

những vị khách không mời cũng đến

Chẳng biết từ bao giờ nữa, mà không, rõ nhất là từ đầu năm nay, tôi được cảm nhận rõ ràng và sâu sắc hơn về cái gọi là duyên số, là lưng chừng cuộc sống. Rằng, bạn có thể có rất nhiều, nhưng sau một quyết định, hoặc một ngày, hoặc một giờ,... bạn dường như đã mất đi cũng rất nhiều.

Tôi chưa, và cũng không mặn mà với những điều tồi tệ đã xảy ra trong đời, thậm chí có khi tôi còn chẳng nhớ rằng tôi thật sự đã "kinh" qua nó, trừ khi tôi thật sự kiểu nghiêm túc chống cằm, vẻ mặt suy tư suy nghĩ về điều có liên quan. Tuy nhiên, tôi lại rút cạn mỗi cái ý nghĩa mà sự việc tồi tệ ấy mang lại trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, vì càng trưởng thành, quan niệm, góc nhìn của tôi về mọi việc lại khác nhau. Và tất nhiên, tôi không bao giờ quở trách, xem thường cái con bé Tí Anh trẻ người, non dạ xưa kia khi nó làm hay nghĩ về sự việc đó, mà tôi chỉ tủm tỉm tự cười chính mình mà thôi: Thật trẩu tre! Thật già chát chua! vân vân và mây mây.

Năm nay cũng vậy, thật nhiều, rất nhiều, bằng một cách nào đó, một số tình huống xấu xí cứ thích rủ nhau đánh úp tôi, cứ như thể chúng vừa thực hiện một chuyến hành hương từ những nơi xa xôi trong vũ trụ rồi thật trùng hợp, chúng tụ họp trước cửa cuộc đời tôi cùng một lúc rồi cứ như thế, ngang nhiên và lỗ mãng ập vào khi tôi chỉ mới vừa mở cửa với khuôn mặt ngơ ngác còn chẳng biết chúng là gì, từ đâu tới, với mục đích gì. Chúng còn chẳng thèm đợi tôi mời vào, mà cũng có thể tôi chẳng muốn cho chúng vào, hoặc có khi là phải vào từng đứa một chứ. Ấy thế mà!!! Chúng đã và đang ở chung với tôi, ngót nghét cũng gần tròn 6 tháng rồi còn gì, đã vậy còn chẳng có dấu hiệu chịu rời đi, và tất nhiên, tôi cũng chẳng biết khi nào chúng sẽ đi 😞

Ban đầu, khi chúng vừa tới và cùng nhau gây ra một mớ hỗn loạn trong cuộc đời tôi, tôi đã vô cùng bất ngờ, tôi phát rồ, phát điên lên vì chúng; tôi la hét, giận dữ, bực tức và không ngừng hỏi: Sao lại là tôi? Sao lại là lúc này? Sao lại ở đây?... vẫn là vân vân và mây mây. Tôi không ngừng xâu chuỗi lại mọi thứ và đi tìm lí do cho những phiền toái này....

Cuối cùng, cũng đến lúc tôi có được câu trả lời, câu trả lời chính trong tôi, không cần đào bới gì nhiều cũng tự thấy. Chỉ vì mọi thứ cứ ngang nhiên ập đến khiến tôi cảm thấy lòng tự tôn của bản thân bị tổn thương nghiêm trọng, sự an toàn bị đe dọa và lãnh thổ bị xâm chiếm, thế nên, tôi cứ quây cuồng, vùng vẫy trong chính cái "tập thể" bất trị và vô tổ chức kia. Và câu trả lời chính là làm gì có lý do cho việc chúng đến hay đi, và cũng làm gì có cái mốc thời gian nào rõ ràng cho việc chúng sẽ ở lại bao lâu hay đối xử như thế nào với cuộc đời tôi. Vậy nên, việc của tôi cần làm là thích nghi và làm quen với chúng, với việc không thể kiểm soát được điều gì cả. Cũng giống như một chương nhỏ trong cuốn sách tôi đọc - "không có gì là tai nạn cả". BINGO! "Nếu đã đến lúc vận xấu đuổi kịp bạn thì nó sẽ bắt được bạn thôi. Nếu bạn đã hết thời gian, chính là bạn hết thời gian, nếu không, bạn vẫn còn thời gian, vậy đấy".

Và tất nhiên, không phải cứ lúc nào "vận xấu" ấy cũng đeo đuổi bạn đâu, có một vài khi chúng đột nhiên từ bi hỉ xả để cho những người bạn tốt lành bước vào, điển hình là tôi đã có những tin vui trước khi đại dịch bùng phát ở TPHCM tuần này; tôi có một Người Mẹ tuyệt vời quá đỗi khi luôn che chở và yêu thương tôi "to the moon and beyond" 💝💝.

Dù sao thì, dù có lạc quan hay tin tưởng vào bất cứ điều gì chăng nữa, tôi cũng mong rằng, "thời điểm" của những điều tốt đẹp hơn sẽ đến!

xa xa

Tối nay ngồi nghe tâm sự của một đứa em bạn kể về một một dòng sông nhỏ mãi đổ ra biển lớn nhưng không ngoái đầu nhìn lại, rằng còn có một dòng sông nhỏ khác mãi đổ về mình. Tôi nghe và dù có chút chạnh lòng cho em nhưng cũng động viên vì em vừa góp nhặt vào cuộc đời mình một mảnh ghép.
Suy cho cùng, cuộc đời của em hay của tôi hay của tất cả chúng ta đều sẽ có lúc như thế, nhớ nhung nhưng không được phản hồi, quan tâm nhưng nhận lại thờ ơ,... Quan trọng là sau những cái mà chúng ta coi là sự tổn thương ấy là dũng khí để chúng ta can đảm đương đầu với những điều phía trước. 

Cây con mà bạn yêu quý, hãy cứ chăm đi, sẽ có ngày nó đơm hoa kết trái; nhưng dù nó không đơm hoa kết trái được như bạn muốn thì có sao đâu, bạn lại thêm kinh nghiệm để chăm một cây con khác mà bạn thích, chỉ cần kiên trì học hỏi và theo đuổi. 

"Không ai tắm hai lần trên một dòng sông" - một câu nói nổi tiếng hầu như ai cũng biết nhưng nếu hồi cấp hai bạn từng học về vòng tuần hoàn của nước bạn sẽ thấy câu nói ấy không đúng khi đứng ở một khía cạnh khác.

mùi xưa cũ

Khoảng thời gian yên bình là khi nhẹ nhàng lật mở từng trang sách, vừa đọc, vừa hoài niệm linh tinh về những chuyện đời thường dù nhỏ nhặt; vì biết rằng mình đã không đánh mất mình ở quá khứ nhưng vẫn gắn kết với hiện tại.
Chút hoài niệm nhỏ mình nhớ cách đây vài ngày ngồi trong thư viện, khi cô lao công lau sàn, mùi hương sàn gỗ kết hợp với nước lau sàn... chính xác là cái mùi hương khi 2 thứ ấy tiếp xúc nhau, làm vô thức mình nhớ lại khoảng thời gian cách đây 8 - 6 năm về trước. Đó là khoảng thời gian mình va chạm với công việc lần đầu, những buổi đầu đứng lớp với rất nhiều điều đẹp đẽ đến mức nó trở thành một trong những dấu ấn đẹp đẽ nhất cuộc đời mình.
Thật trùng hợp vì cũng đã bước sang tháng 5, chắc E cũng đang gấp rút chuẩn bị cho một khóa hè sắp tới (mong rằng tình hình dịch sẽ dịu lại). Nếu có cơ hội, mình vẫn muốn "tắm" lại trên dòng sông ấy một lần nữa.

Hơn bất kỳ điều gì khác, mùi hương là thứ khó quên nhất ngoài tình yêu. Bạn có thể bịt tai nếu không muốn nghe, che mắt nếu không muốn thấy. Với mùi hương bạn không thể chối từ trừ khi bạn ngừng… thở. Mỗi mùi hương là một cuộc hành trình. Chúng lặn sâu vào quá khứ, dạo chơi trong kí ức. Chúng khám phá những chân trời đầy cảm hứng và chưa được biết tới, và sẵn sàng cho những cuộc phiêu lưu mới.

Con Chó Mùa Xuân - Patrick Modiano
Mùi Hương - Patrick Süskind

nửa đêm

Chỉ vì một cơn mưa đầy nặng hạt lúc nửa đêm mà giờ đây ngồi giữa nhà với một cây đèn cầy, một tách cà phê, một cuốn sách đang đọc dở, với headphones và những bài hát cố đế cùng những cánh cửa mở toang (mong là không có dị vật xuất hiện như mấy bộ phim horror đã xem 🤨). 
Ông Trời ơi! Nghỉ được rồi!!! 🥺🥺🥺
Hoa vườn nhà ngày tết

những cơn mưa đầu mùa

Rất nhiều điều xảy ra trong cuộc sống khiến chúng ta chệch khỏi quỹ đạo của chính mình nhưng cũng không thể trốn tránh, dằn vặt hay oán trách dù chúng ta cần phải thừa nhận trong thoáng chốc, tinh thần khỏe mạnh thường ngày sẽ tồn tại những cảm xúc ấy vì đó là những phản ứng, những cảm xúc bình thường như có ngày thì sẽ có đêm, có nắng thì sẽ có mưa vậy. Vậy nên cứ để nó đến rồi đi. 

Chuyện gì đến cũng phải đến và mọi thứ đều sẽ qua dù có ổn hay không. Lần nào tôi cũng tự đặt tay lên ngực trái và tự nhủ mình như vậy, và thế là trái tim bình an hơn, mọi thứ đến một cách nhẹ nhàng và đi cũng lặng lẽ, chỉ cần thời gian mà thôi. 

P/s: Cuộc sống tại quê nhà là một giấc mơ và Sài Gòn hay những nơi xa lạ khác chính là thực tại.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?