Showing posts with label books. Show all posts
Showing posts with label books. Show all posts

heart talk

 
Heart Talk: Poetic Wisdom for a Better Life
My rating: 5 of 5 stars

"Có tập thơ Con đường chưa đi của Emily Dickinson không chị?", tôi hỏi.
Rồi chị dẫn tôi đến kệ sách thơ, chỉ cho tôi 2 cuốn, một của Pushkin và một của Cleo Wade.

"Ồ, Pushkin!"^^, tôi nhớ đến Tôi yêu em mà tôi từng học trong chương trình phổ thông. Tôi rất thích bài thơ đó.

Rồi tôi lật từng trang sách của Heart Talk. Khi đó, tôi hồi tưởng về cuốn Đúng, mình có thể làm được (Nhã Hoàng tuyển chọn, 2006) mà tôi biết ơn vì một duyên lành nào đó mà tôi đã được đọc khi 18. Cuốn sách là một trong 2 cột mốc rõ ràng đã làm thay đổi những suy nghĩ trong tôi. Tôi mỉm cười với chính mình như vừa gặp tôi tuổi 18.

... Suy cho cùng,

Trong cái cuộc đời đôi khi với ta thật giống một vùng đất rộng lớn hoang vu không biển chỉ đường này, ở giữa tất tật những đường hội tụ ảo và những chân trời đã mất, ta những muốn tìm các điểm mốc, dựng ra một dạng sơ đồ để không còn cảm giác mình phải lèo lái vô hướng nữa. Thế nên, ta dệt những kết nối, ta cố biến những gặp gỡ chẳng may trở nên vững chắc hơn. (Patrick Modiano, Ở Quán Cà phê của tuổi trẻ lạc lối, 2007)

Tôi không định rò rỉ về nội dung của Heart Talk. Chỉ biết rằng nếu bạn trẻ nào may mắn đọc được nó, bạn sẽ biết cần bắt đầu từ đâu, dù bạn đang ở bất kỳ thời điểm nào của cuộc đời.

Bởi đơn giản, chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu.


View all my reviews

"dọn sạch bàn"

Con chó mùa xuânCon chó mùa xuân by Patrick Modiano
My rating: 4 of 5 stars

Vẫn là một câu chuyện về một ai đó, một người nào đó đã từng neo đậu lại cuộc đời P, rồi sẽ lại đặt vào đó, trong tâm hồn, những điều có thể "tạo nên sự liền mạch trong cuộc đời" ông. Và lần này là Francis Jansen - một nhiếp ảnh gia diễn đạt sự im lặng, một phẩm chất mà ông sở hữu trong nghệ thuật cũng như trong cuộc đời; một người cố đưa mình vào "sự lãng quên do chính ông tạo ra và chủ tâm tìm kiếm"; người mà "sẵn sàng làm mọi điều để người ta quên ông đi". Không quá nhiều nhân vật, không dùng nhiều câu từ, bấy nhiêu thôi đã đủ để khắc họa những phẩm chất tạo nên cả hai con người.
Cuộc đời ta cũng vậy, bao nhiêu người đến rồi đi. Có những người cứ ngang nhiên bước vào cuộc đời ta rồi cứ thế mà rời đi, không một lời tạm biệt. Có chăng chỉ là những hoạt động, lời nói, cử chỉ,... khác một chút với mọi ngày, để rồi khi họ đã biến mất, ta mới ngồi cô đơn nơi chốn cũ, lặng lẽ mà nghiệm ra. Không có gì đáng trách, vì đó cũng là lẽ tự nhiên.
Cũng có khi, đến cuối cùng rồi ta cũng nhận ra, "tôi chẳng còn là gì nữa" sau một cơn buồn ngủ thiu thiu như Patrick, hoặc "chẳng còn biết mình là ai nữa" như Jansen... Nếu thật sự như thế, nỗi buồn nào rồi cũng vơi.
Chuông rung, tay buông thõng, chẳng ai đến đây đâu,
Chuông rung, những cửa mở, nỗi cuồng được tan biến.
Mọi con chó đều buồn chán
Những lúc chủ chúng bỏ đi.
- Paul Éluard
View all my reviews

"một giọt nước mắt lăn trên má"

Kho đựng nỗi đauKho đựng nỗi đau by Patrick Modiano
My rating: 5 of 5 stars

Đọc xong Kho đựng nỗi đau trong một buổi chiều mưa Sài Gòn, cảm giác như ấy là cơn mưa dài, không dứt...
Một chút gì đó ấm áp vì cuối cùng, Patoche bé nhỏ vẫn còn đó, đã cảm thấy được "sự hiện diện của Annie" từ một cuộc gặp gỡ tình cờ với một người đàn ông ở quán cà phê, qua cái "kho đựng nỗi đau" (tôi nghĩ vậy) mà Annie đã tặng Patrick từ bé, thứ mà "đã trung thành với tôi" mặc cho "một số đồ vật biến mất đi khỏi cuộc đời ta".
Vẫn như vậy, vẫn là Patrick Modiano với những kết sách lưng chừng, bí ẩn, như những khu phố, những đại lộ, hai hàng cây xanh bên đường, những cuộc gặp gỡ, cuộc trò chuyện bí ẩn... đến cuối cùng là những sự biến mất, lần lượt, từng người...
Đồ vật cuối cùng để chúng ta neo đậu hy vọng mỏng manh vào sự tồn tại của ai đó hay thậm chí là cái cớ để tự lừa dối mình, cũng biến mất, như chiếc 4CV của Annie.
Tôi cảm nhận được, đó là một khoảng tuổi thơ bất định, nhưng cũng có phần hạnh phúc, vui tươi, tò mò, ngây thơ mà Annie, Hélène nhỏ xinh, Mathilde, Bạch Tuyết cùng những vị khách của họ đã mang đến. Cuộc đời mỗi người luôn có những cuộc gặp gỡ với những người, những kỷ niệm, những hồi ức, những câu nói khắc sâu vào tâm trí ta mãi mãi. Chỉ có điều, sự hữu hình của một thứ gì đó không bao giờ là mãi mãi. Mọi thứ, chỉ còn đọng lại trong tâm trí, trong những hồi ức cũ kỹ mà chúng ta tưởng chừng như nó sẽ luôn ở đó nhưng có khi lại giật mình thảng thốt vì không tìm thấy.
Một lâu đài tàn phế, một đồng cỏ mọc cao nơi chúng tôi từng cùng nhau thả diều, những di chuyển đi về của những người đàn bà kì lạ,… Những kỉ niệm êm đềm của tôi cùng người em của mình “vừa thoáng qua lại vừa đều khắp”, “vừa kín đáo lại vừa tinh tế hé mở” khắc đều, loang dần lên những trang sách và in hằn trong trái tim người đọc.

View all my reviews


alice của thêm 10 năm nữa sẽ là...

 
Alice in Wonderland in Vietnamese (Alice in Wonderland in Vietnamese by Lewis Carroll
My rating: 5 of 5 stars

Vẫn là cuốn sách này nhưng là tôi ở một thời điểm khác - thời điểm của hiện tại với hơn 30 năm cuộc đời. Những cảm nhận mới, góc nhìn mới mà tôi của thời điểm mười năm về trước chưa thể nào chạm đến.
Tìm về Alice cũng là một cách để mỗi người tự nhắc nhở bản thân rằng chúng ta cũng từng là những đứa trẻ, đầy sự thuần khiết, bao dung, yêu thương, sợ hãi, nhiệt huyết và sáng tạo... đến nhường nào.

" Và rồi thời gian qua đi, Alice bé bỏng trong cô sẽ trở thành một phụ nữ. Liệu trong suốt quãng đời sau đó, cô có còn giữ được tâm hồn thuần khiết tràn đầy yêu thương của tuổi ấu thơ, liêu cô có thể khiến cho bọn trẻ vây quanh cô, ngước đôi mắt trong sáng và háo hức nghe cô kể những câu chuyện thần tiên, thậm chí cả giấc mơ về xứ sở diệu kỳ của ngày xưa và liệu cô có thể cảm nhận được những nỗi buồn vẩn vơ, dại khờ, những niềm vui nho nhỏ giản đơn của bọn trẻ hay không, để vẫn luôn nhớ tới thời thơ ấu của chính mình và những ngày hè ngập tràn hạnh phúc."

View all my reviews

những vị khách không mời cũng đến

Chẳng biết từ bao giờ nữa, mà không, rõ nhất là từ đầu năm nay, tôi được cảm nhận rõ ràng và sâu sắc hơn về cái gọi là duyên số, là lưng chừng cuộc sống. Rằng, bạn có thể có rất nhiều, nhưng sau một quyết định, hoặc một ngày, hoặc một giờ,... bạn dường như đã mất đi cũng rất nhiều.

Tôi chưa, và cũng không mặn mà với những điều tồi tệ đã xảy ra trong đời, thậm chí có khi tôi còn chẳng nhớ rằng tôi thật sự đã "kinh" qua nó, trừ khi tôi thật sự kiểu nghiêm túc chống cằm, vẻ mặt suy tư suy nghĩ về điều có liên quan. Tuy nhiên, tôi lại rút cạn mỗi cái ý nghĩa mà sự việc tồi tệ ấy mang lại trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, vì càng trưởng thành, quan niệm, góc nhìn của tôi về mọi việc lại khác nhau. Và tất nhiên, tôi không bao giờ quở trách, xem thường cái con bé Tí Anh trẻ người, non dạ xưa kia khi nó làm hay nghĩ về sự việc đó, mà tôi chỉ tủm tỉm tự cười chính mình mà thôi: Thật trẩu tre! Thật già chát chua! vân vân và mây mây.

Năm nay cũng vậy, thật nhiều, rất nhiều, bằng một cách nào đó, một số tình huống xấu xí cứ thích rủ nhau đánh úp tôi, cứ như thể chúng vừa thực hiện một chuyến hành hương từ những nơi xa xôi trong vũ trụ rồi thật trùng hợp, chúng tụ họp trước cửa cuộc đời tôi cùng một lúc rồi cứ như thế, ngang nhiên và lỗ mãng ập vào khi tôi chỉ mới vừa mở cửa với khuôn mặt ngơ ngác còn chẳng biết chúng là gì, từ đâu tới, với mục đích gì. Chúng còn chẳng thèm đợi tôi mời vào, mà cũng có thể tôi chẳng muốn cho chúng vào, hoặc có khi là phải vào từng đứa một chứ. Ấy thế mà!!! Chúng đã và đang ở chung với tôi, ngót nghét cũng gần tròn 6 tháng rồi còn gì, đã vậy còn chẳng có dấu hiệu chịu rời đi, và tất nhiên, tôi cũng chẳng biết khi nào chúng sẽ đi 😞

Ban đầu, khi chúng vừa tới và cùng nhau gây ra một mớ hỗn loạn trong cuộc đời tôi, tôi đã vô cùng bất ngờ, tôi phát rồ, phát điên lên vì chúng; tôi la hét, giận dữ, bực tức và không ngừng hỏi: Sao lại là tôi? Sao lại là lúc này? Sao lại ở đây?... vẫn là vân vân và mây mây. Tôi không ngừng xâu chuỗi lại mọi thứ và đi tìm lí do cho những phiền toái này....

Cuối cùng, cũng đến lúc tôi có được câu trả lời, câu trả lời chính trong tôi, không cần đào bới gì nhiều cũng tự thấy. Chỉ vì mọi thứ cứ ngang nhiên ập đến khiến tôi cảm thấy lòng tự tôn của bản thân bị tổn thương nghiêm trọng, sự an toàn bị đe dọa và lãnh thổ bị xâm chiếm, thế nên, tôi cứ quây cuồng, vùng vẫy trong chính cái "tập thể" bất trị và vô tổ chức kia. Và câu trả lời chính là làm gì có lý do cho việc chúng đến hay đi, và cũng làm gì có cái mốc thời gian nào rõ ràng cho việc chúng sẽ ở lại bao lâu hay đối xử như thế nào với cuộc đời tôi. Vậy nên, việc của tôi cần làm là thích nghi và làm quen với chúng, với việc không thể kiểm soát được điều gì cả. Cũng giống như một chương nhỏ trong cuốn sách tôi đọc - "không có gì là tai nạn cả". BINGO! "Nếu đã đến lúc vận xấu đuổi kịp bạn thì nó sẽ bắt được bạn thôi. Nếu bạn đã hết thời gian, chính là bạn hết thời gian, nếu không, bạn vẫn còn thời gian, vậy đấy".

Và tất nhiên, không phải cứ lúc nào "vận xấu" ấy cũng đeo đuổi bạn đâu, có một vài khi chúng đột nhiên từ bi hỉ xả để cho những người bạn tốt lành bước vào, điển hình là tôi đã có những tin vui trước khi đại dịch bùng phát ở TPHCM tuần này; tôi có một Người Mẹ tuyệt vời quá đỗi khi luôn che chở và yêu thương tôi "to the moon and beyond" 💝💝.

Dù sao thì, dù có lạc quan hay tin tưởng vào bất cứ điều gì chăng nữa, tôi cũng mong rằng, "thời điểm" của những điều tốt đẹp hơn sẽ đến!

mùi xưa cũ

Khoảng thời gian yên bình là khi nhẹ nhàng lật mở từng trang sách, vừa đọc, vừa hoài niệm linh tinh về những chuyện đời thường dù nhỏ nhặt; vì biết rằng mình đã không đánh mất mình ở quá khứ nhưng vẫn gắn kết với hiện tại.
Chút hoài niệm nhỏ mình nhớ cách đây vài ngày ngồi trong thư viện, khi cô lao công lau sàn, mùi hương sàn gỗ kết hợp với nước lau sàn... chính xác là cái mùi hương khi 2 thứ ấy tiếp xúc nhau, làm vô thức mình nhớ lại khoảng thời gian cách đây 8 - 6 năm về trước. Đó là khoảng thời gian mình va chạm với công việc lần đầu, những buổi đầu đứng lớp với rất nhiều điều đẹp đẽ đến mức nó trở thành một trong những dấu ấn đẹp đẽ nhất cuộc đời mình.
Thật trùng hợp vì cũng đã bước sang tháng 5, chắc E cũng đang gấp rút chuẩn bị cho một khóa hè sắp tới (mong rằng tình hình dịch sẽ dịu lại). Nếu có cơ hội, mình vẫn muốn "tắm" lại trên dòng sông ấy một lần nữa.

Hơn bất kỳ điều gì khác, mùi hương là thứ khó quên nhất ngoài tình yêu. Bạn có thể bịt tai nếu không muốn nghe, che mắt nếu không muốn thấy. Với mùi hương bạn không thể chối từ trừ khi bạn ngừng… thở. Mỗi mùi hương là một cuộc hành trình. Chúng lặn sâu vào quá khứ, dạo chơi trong kí ức. Chúng khám phá những chân trời đầy cảm hứng và chưa được biết tới, và sẵn sàng cho những cuộc phiêu lưu mới.

Con Chó Mùa Xuân - Patrick Modiano
Mùi Hương - Patrick Süskind

con chó mùa xuân

Ngày hôm nay cũng sẽ không có gì đặc biệt với những công việc mỗi ngày để rồi kết thúc nó trên chuyến xe về nhà lúc trời bên ngoài đang mưa (tôi tưởng tượng vậy vì dạo này trời SG hay than thở và làm mưa mỗi chiều) nhưng thực tế thì thường lệch đi không nhiều, chỉ 60% thôi :D Tôi thẩn thờ ngồi trên xe rồi ngủ khi nào không hay vì cái tiết trời hay làm người ta mệt mỏi. Cũng may, trước lúc về nhà, tôi đã kịp đưa ra một quyết định mà tôi tự nghĩ khá hay ho - đi nhà sách, chí ít vì buổi sáng lúc ngồi xe đến Cty, tôi đã nghĩ thú vui trên đời không hẳn là sở hữu một cái thư viện bự chảng trong nhà riêng mà là nhà ở kế bên nhà sách :)) Tôi không thích sở hữu, càng không muốn ràng buộc bất cứ điều gì.

Vào nhà sách cũng không phải ý định ngẫu hứng mà tôi đã có dự định từ tuần trước vì chỉ ở FHS mới có cuốn sách ấy, tôi tính mua nó tặng cho một người bạn. Vì sách chỉ có khi đặt online nên tôi hơi một chút thất vọng lướt qua vài vòng. Với tôi, trước khi đi nhà sách mà không biết mình muốn cuốn sách nào hay thể loại gì thì nhà sách sẽ trở thành một mê cung đầy thách thức với chiếc bụng rỗng, cái mũi sụt sùi mãi và một bộ não còn đang lơ lửng. Patrick Modiano, thế rồi cái tên ấy hiện ra ngay trước mặt tôi, chặn đứng những bước đi lơ đễnh, trước mắt tôi là những cuốn tiểu thuyết mới được xuất bản năm nay của ông. Văn chương của Patrick Modiano là văn chương của ký ức, của những bất định, thể hiện rõ từ cái tên của tác phẩm như: Hoa của phế tích, Kho đựng nỗi đau... Nhưng tôi thích văn chương của ông bởi mỗi tác phẩm đều rất "kiệm" chữ, phong cách rất riêng và tinh tế phác họa từng cảnh, từng góc nhìn từ mọi thứ; và có lẽ, vì tôi tìm thấy mình đâu đó, trong những con người "bohème" ấy. Mà đọc một lần cũng chưa đủ thấm hết, phải đọc thêm nhiều lần nữa để hiểu trọn cái bối cảnh, tâm tư, cảm xúc, góc nhìn,... của nhân vật; nếu bạn cảm được văn chương của ông, chỉ cần bạn mở cuốn sách ra là sẽ bị cuốn ngay vào từng con chữ cho đến hết mà không cam.

Trên bàn có 4 cuốn sách và Con Chó Mùa Xuân (Chien de printemps, 1993) tạo cho tôi sự tò mò vì cái tên, vì "con chó", vì "mùa xuân". Bìa sách vẫn vậy, không một chút cầu kỳ nhưng tôi vẫn thấy luôn hài lòng. Trên bìa sách còn có... "Ồ, một chiếc máy ảnh cổ!", tôi kiểu tò mò: Con chó, mùa xuân, máy ảnh và cố gắng tìm ra mối liên kết của chúng với nhau (đây là thú vui cố hữu). Rồi với sự tò mò và thích thú, tôi đã mua nó cùng một cuốn sách khác.

Nếu một ngày trôi qua mà chưa có điều gì khiến bạn thích thú, không sao cả, hãy đứng dậy, nhấc chân lên và đi tìm nó thôi!^^

CÁI HẸN VỚI SÁNG NGÀY MAI

Nhân vật ngày hôm nay của tôi chính là "sự thay đổi". Và nếu để nói với nó một điều gì đó, tôi sẽ gửi đến lời cảm ơn, cảm ơn vì khiến tôi trưởng thành hơn, chín chắn hơn, học được và làm được nhiều điều mới hơn mỗi ngày.

Tôi không phải tuýp người đam mê hay thách thức sự thay đổi, thậm chí mỗi lần đối diện với nó, tôi còn có chút cảm giác lúng túng và sợ hãi. Tôi lúng túng vì không biết phải làm sao, không biết phải bắt đầu từ đâu, và sợ hãi vì nó như một bóng đêm vô hình khiến tôi khó có thể tìm được lối ra. Dù vậy nhưng một khi nó đến hoặc cần phải xảy đến, tôi không ngại mà đón nhận nó, bởi tôi hiểu đấy là quy luật sống, là điều cần xảy ra. Khi đó, dù sợ hãi hay lúng túng thì tôi hãy cứ thế đi, nhưng sau đó là tiếp nhận nó, tìm cách thích ứng một cách tốt nhất có thể. Nếu bóng đêm là điều hiển nhiên thì  tập thích ứng và bước đi không sợ hãi trong nó là lựa chọn tốt nhất. Như sáng nay tôi nhận được thông tin thay đổi chương trình theo yêu cầu của khách hàng trước giờ G, nếu nói không khó chịu thì chắc tôi là Thánh mất, nhưng rồi thôi, khách hàng vẫn là Thượng Đế và tôi nhận thấy đó là sự thay đổi khôn ngoan với họ, và trong khả năng của mình, chúng tôi vẫn có thể đáp ứng kịp với điều này. Vậy nên, chương trình vẫn chạy và thành công.
Kinh nghiệm qua nhiều lần tiếp nhận sự thay đổi, tôi biết cảm xúc ban đầu của mình như khó chịu, lúng túng, sợ hãi,... luôn xảy đến và tôi không tìm cách khắc chế nó, tôi cứ để thế vì tôi biết về những gì tôi sẽ làm sau đó và thành quả có thể mang đến. Trong một số việc, kiềm chế bản thân không phải là một sự lựa chọn khôn ngoan để thể hiện mình yêu thương và tôn trọng chính bản thân mình. Tất nhiên, có những thay đổi như ý muốn làm tôi rất vui, thở phào nhẹ nhõm hay la hét như vừa trúng độc đắc - lần duy nhất trong đời cho đến nay :D. Như sự thay đổi của Cún con ngày hôm nay khiến tôi rất tự hào về anh chàng. Tôi thừa nhận nhiều khi mình quá nghiêm khắc là không đúng nhưng khi thấy anh chàng nói với Nị: "Cám ơn Nị, nhưng Cún không ăn đâu, Cún no rồi!" tôi bất ngờ và vui rạng rỡ. Hai ngày gần đây Nị tự giác học bài và mỗi khi học bài xong lại lấy giấy ra vẽ, sau đó còn trình bày, phân tích tranh cho tôi nghe như cái cách tôi vẫn hay hướng dẫn mọi ngày, điều đó khiến cả nhà đều rất vui, cô bé được khen lại còn cười híp mắt. Bà Ngoại - Tình yêu to bự của tôi thì cả tuần nay đã đi ngủ sớm hơn rồi, sau khi tôi với chị K hát mãi điệp khúc tắt điện thoại và ngủ sớm mấy ngày liền. Đó! Chúng ta đều cố gắng thay đổi từng ngày theo hướng tích cực hơn như đó là lẽ đương nhiên vậy, chứ ai lại tự hào về việc mình thay đổi tiêu cực hơn bao giờ :)

Đến hôm nay tôi cũng đi được 75% một khóa học về Viral Marketing - đây là một trong những thay đổi quan trọng của tôi vì tôi đang tự "đầu tư" cho mình một lĩnh vực mới theo cách chỉnh chu và bài bản hơn trước kia nhằm phục vụ sâu cho công việc hiện tại và sắp tới.
Tôi luôn cố thủ một niềm tin rằng, chỉ cần muốn thì luôn có cách cho mọi vấn đề.

Hôm nay tới đây thôi! Hy vọng một ngày gần sắp tới, tôi sẽ làm được điều tôi tự nhủ cũng lâu rồi nhưng chưa làm được, là viết về 2 cuốn Từ Thăm Thẳm Lãng Quên và Ở Quán Cà Phê của Tuổi Trẻ Lạc Lối của Patrick Modiano mà tôi đã nghiền ngẫm nhiều lần. Đến giờ tôi chưa viết một phần vì tôi lại để nó qua lâu rồi, một phần vì còn những thứ dang dở tôi chưa hiểu được như chính cái kết của tiểu thuyết này vậy (với tôi là thế).
Bây giờ sẽ đi ngủ sớm để thực hiện cái hẹn vào sáng mai là nấu ăn sáng cho ba bà cháu :)

* Le Conde (Những con sóng) là một trong những địa danh trong Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối

HÃY HOÀN TẤT MỌI THỨ BẠN BẮT ĐẦU

Nhiều khi nhìn những đứa nhóc bây giờ, tôi không tài nào hiểu được khi xưa, lúc còn nhỏ, làm sao tôi có thể tự giác học hành, tự giác hoàn thành tất cả những nhiệm vụ của mình nữa. Chỉ có điều, tôi nhớ là mỗi lúc tự giác làm những việc đó, tôi thấy tự do và hài lòng. Dù không nhớ nhưng tôi vẫn nghĩ nó là thành quả từ giáo dục gia đình. Vì vậy, tính tự giác, chủ động, kiên trì bền bỉ không phải tự nhiên mà có hay duy trì.

Gần đây, nhờ nhiều thứ tác động, tôi đã năng viết hơn. Điều này thật tốt vì tôi nhận thấy thói quen viết lách đã rèn luyện tôi nhiều điều và đặc biệt là ổn định tâm trí hơn.
Một phần công việc hiện tại yêu cầu tôi phải đọc sách nhiều hơn để tổng hợp thông tin nhưng do bản tính cầu kì và tham kiến thức nên chỉ cần đọc tới đoạn này hay hay là tôi lại bị đắm chìm vào nó bởi sự tò mò và khám phá cho đến tận gốc rễ của vấn đề. Vì thế, một cuốn sách hiếm khi tôi có thể đọc xong một cách nhanh chóng. Vậy nên, tôi nghĩ mình cần nhanh chóng thay đổi điểm này, sâu cũng tốt nhưng phải sâu lúc nào mới phù hợp. Cũng giống như sự thật (cái chúng ta hay gọi cho một điều ta nghĩ đó đúng là thế) không phải cứ lúc nào cũng nói ra mới là tốt, mà còn tùy thuộc vào trường hợp, hoàn cảnh và có khi chỉ vì che giấu đi là cần thiết nên mãi cũng đừng nói ra. Bạn nói ra có thể khiến tâm hồn mông lung, khó chịu của bạn trở nên thoải mái nhưng nó lại mang đến nỗi đau cho tất cả (trừ bạn), vậy thì, ý nghĩa của cái bạn gọi sự thật ấy là gì?

Những ngày dịch, một trong những việc tôi muốn làm nhất là rà soát lại toàn bộ và hoàn tất tốt những việc tôi còn dang dở (nếu còn cơ hội). Cuộc đời bản chất của nó đã quá dang dở khi chúng ta không biết rằng còn có ngày mai để có thể mở mắt và tiếp tục vay mượn khí trời nữa hay không rồi, vậy hà cớ gì lại dung túng để bản thân trở nên càng hối tiếc!
Việc thứ (không rõ) là hoàn tất những cuốn sách mới tinh này :)

My library


LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?