Showing posts with label lovethewayyouare. Show all posts
Showing posts with label lovethewayyouare. Show all posts

mỗi lựa chọn tạo nên cuộc đời...

Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để ăn trái, mà chỉ để ngắm nhìn; không ngờ về sau, Puppy cũng nhờ đến những chiếc lá bé nhỏ ấy. Thế nhưng, điều tôi không ngờ đến là những cành bồ ngót lại ra lá mạnh mẽ, xanh tươi; nhưng khổ qua bé nhỏ thì lại dần khô héo.

Giờ đây, dưới cơn mưa rào nặng hạt của màn đêm, những chiếc lá bồ ngót rủ mình đón những hạt mưa, xanh mướt; cành khổ qua nằm im lìm bất động, héo úa. Phải chăng, đó là tự nhiên? Hay do sự hờ hững, vô tâm của lòng người, của chính tôi khi cắm những cành bồ ngót ấy vào chậu. Tôi không biết!... Không thể biết được mọi chuyện sẽ khác đi thế nào khi tôi lựa chọn khác đi. Nhưng có thể nào tôi sẽ lựa chọn khác đi nếu biết được chuyện gì sẽ xảy đến?

Tôi nhớ có lần dạy bài Tự do lựa chọn, tôi có phản hồi với Thầy về Lựa & Chọn chỉ bởi tiêu đề Thầy đặt tên "Tự do Chọn Lựa".

- Nhiều lắm! Lựa đi! Rồi Chọn một cái! hay

- Nhiều cái để Chọn lắm! Lựa đi!... rồi sao nữa? hay

- Chọn Lựa trong số này đi! Lựa Chọn trong số kia đi!... Người đời thích những điều chung chung như thế.

Nhưng cuối cùng, mọi thứ có còn thật sự quan trọng không khi có thể, chúng ta chỉ đang "ảo giác" về chính cuộc đời mình. Nếu thế thì ta chọn tin vào điều gì? Hay niềm tin khi đó chẳng qua chỉ là hiện diện của sự sợ hãi? Chúng ta sợ không có điểm tựa, chúng ta sợ một mình. Khi ta tin vào một điều gì đó, khi đó trong ta đã thấy được mặt trái của nó. Giáo dục không chỉ là khai trí, là con đường dẫn đến Tự do, nó còn là "biểu hiện cái mặt tồi tệ trong bản chất con người" (L.Tolstoi).

Một câu hỏi đôi khi làm tôi mơ hồ, có phải là tôi đã điên.
- (Albert Einstein).

đời có bão giông?

"Đời là bể khổ".
Tham - Sân - Si thì khổ.
Thất vọng về một ai đó, một điều gì đó là Hy vọng, là Tham, là Khổ.
Con người vốn được lập trình sẵn cho những điều như thế. Vậy nên, mới có những người như hành giả TMT.

Tôi thì vẫn đang trong hành trình sống cuộc đời mình được tạo ra, không hướng về một lối sống hay chuẩn mực nào. Nhưng có khi, tôi không biết làm sao với nỗi thất vọng của chính mình, do mình tự nghĩ về, tự tạo ra. Phần lớn mọi thứ tôi làm vì bản thân tôi nhận thức được rằng, đó là tôi, chứ không phải ai khác kỳ vọng/yêu cầu. Hệ quả nay tốt mai xấu hay ngược lại và cứ thế biến đổi cũng đều là lựa chọn của tôi, trách nhiệm thuộc về tôi. Cứ thế, tự nhiên như hơi thở... Nhưng tôi, cũng có khi,

Tôi quên đi hơi thở...

Đó là khi tôi nhận ra, tôi cũng mong chờ rất nhiều sự phản hồi/hành động từ một ai đó mà tôi đã vô tình mưu cầu lúc nào không hay. Và sự vô tâm (có hoặc không chủ đích) từ họ khiến tôi thất vọng (rất nhiều). Và khi những cảm giác như vậy bước vào nội tâm bí ẩn của mình, tôi ý thức được rằng, tôi vẫn đang sống, phần cuộc đời mình được ban tặng. Tất nhiên, điều đó không đồng nghĩa với ý nghĩ rằng, chỉ cuộc đời tôi mới đáng sống, bởi ai cũng đều có cuộc đời của riêng mình, không bao giờ, không bao giờ giống nhau.

Và dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng chưa bao giờ thôi cảm thấy thú vị và tò mò về cuộc sống này...

Đó là Puppy (của hàng xóm) của tôi, không hiểu sao cô bé vẫn "mê" =)))) tôi nhiều đến như thế, kiểu một ngày dài đầy buồn bã của Py đều sẽ xua tan mỗi khi cô bé được chủ dắt qua phòng tôi và được gặp tôi;
Mỗi ngày trên đường đi làm, ngang qua công viên nhỏ của một khu phố, hình ảnh của 2 chú lớn tuổi ngồi đu đưa trên 2 cái xích đu với nụ cười thật sảng khoái, có chút hồn nhiên của tuổi ấu thơ trở lại cũng làm tôi bất giác nhoẻn miệng cười; bị chính mình phát giác điều đó, tôi lại cười thêm không dứt;
Trên chuyến xe từ BD trở về, tôi có cuộc trò chuyện cởi mở với một anh tài xế trung niên. Dù là người thích yên tĩnh để có không gian cho riêng mình trên mỗi chuyến xe, nhưng tôi dễ dàng trò chuyện và muốn nghe thêm nhiều hơn về anh tài xế ấy, bởi tôi nghe anh ấy nhắc đến "vợ". Anh bảo rằng, anh chạy xe để kiếm thêm, nhưng vợ anh lại lo lắng nên anh nói với vợ: "Vợ cho chồng chạy thử xem thế nào, không được thì cũng không sao mà!". Chỉ một câu nói ấy thôi, đã biết bao nhiêu tình cảm, phẩm chất của hôn nhân được thể hiện qua nó. Đó là sự yêu thương, tôn trọng, trách nhiệm và dễ thương. Anh ấy còn có một đứa con nhỏ học lớp 4, mỗi ngày đều chờ ba trở về rồi chạy ùa ra cửa, rồi đu lên cổ ba mà mừng rỡ; một người vợ luôn dặn chồng: "nếu chồng có mệt thì dừng lại nghỉ ngơi, có đói thì phải kiếm gì đó ăn, không được tiết kiệm mà nhịn đói"... Thế đấy! Đời người qua nhiều lần mộng mị, có người, có khi chỉ cần một cuộc sống giản dị như thế.

Tuổi mới năm nay của tôi cũng thật ấm áp bởi những người bạn, người đồng nghiệp, người anh, người chị, người thân yêu... những người khiến cho cuộc sống của tôi đầy bất ngờ, nhiều màu sắc và trên hết, tôi biết ơn thật nhiều vì chính họ đã góp phần khiến cuộc đời tôi được ban tặng trở nên đủ đầy và ý nghĩa hơn.

C'est la vie!

vùng an toàn

Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm
Có những cảm xúc thật kỳ lạ.
Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng an toàn.

Và vùng an toàn ấy có thật sự tốt hay không, có khi... lại chẳng cần hỏi. Bởi nếu thật sự để ý, ta sẽ nhận ra rằng, nhu cầu của con người là rất cơ bản, không cầu kỳ, phức tạp như ta vẫn nghĩ. Và làm gì để kiểm chứng? Câu trả lời lại càng đơn giản hơn, chỉ cần ta thật sự muốn tìm, mọi thư đều sẽ ở ngay trước mắt. Vậy nên không cần toan tính, chỉ cần sống tự do với chính mình.

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" của tôi là ngồi mê mẩn ngắm nhìn người tôi thương chăm chú làm việc hay có lúc vô tình ngủ quên mà có lần tôi đã lưu giữ được trong một khung hình. Tôi bị thu hút bởi những sự tĩnh lặng như thế. Rồi không biết từ đâu, những dòng suy nghĩ, những ký ức xưa cũ ùa về, đến nỗi nếu hiện tại có một ai ngồi kế bên, chắc có lẽ, tôi sẽ "biến" thành "Bà Sáu" rồi kể về chuyện "ngày xưa..."

"Ngày xưa" - hai từ tưởng đơn giản, ấy vậy mà, những ký ức đẹp đẽ của cuộc đời tôi được gói trọn vào đó. Và Thời Gian, một thứ vô hình nhưng lại đầy quyền năng, có thể trong tích tắc khiến mọi thứ trôi qua, trôi qua, lại trôi qua... Đến nỗi, có những ký ức chỉ còn lại là một mùi hương, một thanh âm hay chỉ là một dáng hình thoáng qua. Càng muốn nhớ thì chỉ càng tự trách chính mình. Sau rốt, “hiện tại thuần túy là một bước tiến không thể nắm bắt của quá khứ gặm nhấm tương lai. Thực ra, mọi cảm giác đã là ký ức”.

Mối quan hệ giữa người với người tưởng chừng bền chặt nhưng rồi sẽ lại đứt gãy theo Thời Gian. Vì cuối cùng cũng chỉ còn lại Ta làm bạn với Chính Mình, cùng kho tàng ký ức - có người thì đồ sộ, có người lại "nghèo nàn"; có những niềm vui như nụ cười của một ai đó, nhưng cũng có những nỗi buồn của những lần vô tình hay hữu ý làm tổn thương nhau... 

Suy cho cùng, Sống là một hành trình tiến dần đến Cái Chết. Ta không thể lựa chọn điểm bắt đầu nhưng may mắn thay, ta lại có thể được chọn cách mình sống. Mỗi người là mỗi cách sống. Và, không một ai có quyền phán xét về cuộc đời của người khác; bản thân họ chỉ có thể tự phán xét chính mình. 

Nhưng, hành trình sống là gian nan, bởi những lựa chọn cứ đến, nối tiếp nhau, như những lớp sóng, không điểm bắt đầu cũng chẳng điểm kết thúc. Mỗi lựa chọn dù là nhỏ (sự bồi đắp) hay lớn (là những điểm nút mà dù có quay ngược thời gian với bao lần sửa đổi thì cũng chẳng thể nào làm kết quả khác đi) đều phải đặt trong sự tương quan (bởi không ai là một hòn đảo), tự chủ và tự chịu trách nhiệm với mọi hệ quả, mà sẽ hình thành nên con người ta - ta là ai, ta làm gì trong cuộc sống này!

VP 20/10/2024
Tôi chỉ chủ ý chụp cảnh chiều tàn, và rồi thật ngạc nhiên khi xem lại ảnh, một vị khách đáng kính cũng trong khung ảnh ấy!
Có lẽ đó là sự đồng điệu giữa cảnh và người. Và cũng có lẽ, một ngày nào đó, tôi cũng chỉ ước mình như thế!
Tôi cũng tự hỏi: vì sao bà không nhìn về hướng mặt trời, như tôi?

Một mình. Ai cũng một mình. Nhưng không ai, không ai có thể một mình thoát khỏi vòng xoáy cuộc đời. (Maya Angelou)

240624_hỗn loạn

“When we are happy, we are always good, but when we are good, we are not always happy.” ―Oscar Wilde Cảm xúc luôn là thứ không bền vững, sẽ qua đi theo một cách gì đó, giữa những bộn bề của cuộc sống, những ngổn ngang của ký ức hay sự lưng chừng của tương lai. Sau tất cả, nó lại định hình nên tình cảm mỗi con người. Dù muốn hay không, ta không có quyền lựa chọn loại xúc cảm nào sẽ đến, sẽ diễn ra trong nội tâm bí ẩn của chính mình. Bởi lẽ, chúng đến không gõ cửa, đi không tạm biệt. Đó là những điều tự nhiên nhất, như cái cách ta chẳng hiểu vì sao lại rối bời vẩn vơ khi bầu trời vẫn đang thoáng đãng; cảm thấy lưng chừng trước thực tại yên bình, và luôn cảm thấy trống rỗng dù đủ đầy sự yêu thương... Có lẽ, sẽ có người nói rằng: vậy, ta nên xem lại chính mình, xem lại mình cần gì, muốn gì! Và, phải chăng những gì ta đang có không hẳn là những gì ta đang cảm nhận?! Với tôi mà nói, những điều đó chẳng quan trọng. Cho dù bạn nói tôi cố thủ, cố chấp, cố hữu,... tôi đều nhận. Rồi sao nữa?... Tôi chỉ cần biết, bản thân đang đầy ắp những nỗi niềm như thế. Và điều tôi có thể làm là rộng lòng đón nhận, vỗ về và xoa dịu nó. Cho đến khi có một điều gì đó, một tín hiệu gì đó xuất hiện. Càng "có tuổi", tôi càng bất ngờ với những cảm xúc của chính mình. Dù biết chỉ có sự thay đổi là vĩnh hằng nhưng tôi không thích sự thay đổi (về mọi thứ, cả tốt/chưa tốt); dù ngại sự thay đổi nhưng tôi lại luôn thấy háo hức và đầy sự bất ngờ trước những điều sắp đến. Ví như một buổi sáng mở cửa phòng, tôi thấy Puppy yêu dấu vắt hai tai ra sau, ngoắc ngoắc chiếc đuôi xinh xắn để chào tôi ngày mới đầy phấn khởi; rồi điều đó biến thành thường hằng khi mỗi ngày, cô nhóc điều dành tình cảm cho tôi như thế... Nhưng điều đó sẽ không bao giờ là vĩnh hằng, dù là trong tâm trí của chính tôi. Chính vì vậy, điều tôi có thể tự ban cho chính mình ngay ở đây, lúc này là sự tách rời của tâm trí và lòng-biết-ơn. Tôi biết ơn một cơ thể khỏe mạnh của chính tôi hiện tại; biết ơn những con người hàng ngày tôi gặp; những món quà tôi được dành tặng nhân ngày sinh nhật; biết ơn những sự sắp xếp diệu kỳ của số phận để tôi bắt đầu, gắn bó với những công việc tôi đang làm; biết ơn Tình yêu nhỏ, Tình yêu to bự, "MyCon" của tôi,... Và còn vô số những điều hiển nhiên thường ngày để tạo nên tôi ở hiện tại. Với tôi, lòng-biết-ơn không phải một cụm từ dễ nói hay sáo rỗng, nó sẽ luôn là quá khứ, hiện tại và tương lai mà tôi hướng đến. Cuộc đời này, tôi chỉ cần có thế! Để "happy".

24623

Tuổi mới năm nay là một điều gì đó khá dễ thương với những MQH đã và mới đến trong hành trình cuộc đời mình... Biết ơn thật nhiều vì đã không tấp nập, ồn ào nhưng đầy sự trân trọng và quý mến!
Ảnh: KẾ BÊN ĐƯỜNG CHÂN TRỜI
(Như là 2 "đứa nhỏ" trong hình :) )

"nhận ra" đã là tốt, và...

Mình thường hay mua đá. Và mình xem nó là niềm vui mỗi ngày bởi vì cùng với việc nấu ăn, rửa chén, giặt đồ thì nó cũng là khoảng thời gian mình được nghỉ ngơi, thư giãn, gặp gỡ những anh, chị, cô, chú, ông bà... xung quanh. Những cuộc gặp gỡ với những con người bình dị như vậy luôn khiến mình cảm thấy ấm áp và đầy bất ngờ. Anh, chị bán đá là người Miền Tây, có những món ăn và cách ăn rất lạ mà mình thấy rất ngon và vui. Đôi khi có những món khác lạ lắm, hình như của người Chăm, mình vui vì được nếm thử nhưng lại cảm thấy áp lực khi anh chị ấy cho rất nhiều để mang về :)) Có ông, bà ở kế bên nhà của anh, chị, hầu như mỗi ngày ông bà đều ngồi hóng mát trước nhà, thấy mình ra lúc nào ông bà cũng bảo là: "Hết đá rồi!" xong cười tít mắt. Có khi ông bà còn bảo, con tự lấy, lấy nhiều lên :)) hahaha... 
Rồi những ngày qua, anh, chị ấy về quê, mình ghé qua chỗ một cô lớn tuổi khác (điều đó luôn khó khăn với mình vì trái tim kỳ lạ của mình, khi bắt đầu một cuộc gặp gỡ tốt đẹp khác, nó sẽ luôn khiến mình bối rối mỗi khi ra quyết định sau này). Mình ấn tượng với cô vì nụ cười hiền hòa lần đầu gặp gỡ. Ngày hôm sau gặp, cô vẫn cười hiền hòa như thế; cô lại còn bất ngờ vì việc mình tự đem theo túi đựng đá :)), kiểu bất ngờ trân trọng chứ không phải bất ngờ quái dị như những người khác, và đó luôn là điều mình thích khi tiếp xúc với các cô, chú, bác... lớn tuổi bởi sự tinh ý và sâu sắc của họ. 
...

 
Cuộc sống luôn đầy sự bất ngờ theo cách mà nó xảy ra. Và mình cũng không tin được mình đã can đảm mở lòng để làm quen với họ.
Mình không gặp khó khăn trong tương quan với người khác. Với mình, việc đó chỉ là nên hay không nên, cần thiết hay không cần thiết, muốn hay không muốn mà thôi. Vậy nên, không phải vì mình không thích họ hay không có khả năng, chỉ vì mình không đủ can đảm, vì mình biết mối quan hệ nào, dù khắng khít, dù vui vẻ đến đâu cũng không bao giờ là mãi mãi. Và mỗi lần có biến cố xảy đến, mình không chịu được, mình không chịu được cảm giác khó chịu đó, rằng mình đã vừa mất đi một điều gì đó rất quý hay mình đã làm gì đó có lỗi với họ. Mình bị thu hút bởi sự vui vẻ và sâu sắc về vốn sống, truyền thống và những câu chuyện xưa đến nay đầy bất ngờ; bởi sự chân thật mà không hề giả tạo ở họ (bởi mình hoàn toàn không có gì để họ phải giả tạo); không giáo điều sáo rỗng, không khoa học mù quáng. Mình thấy vui vẻ, thoải mái và an toàn khi tiếp xúc với họ. 

Vì tất cả điều đó, đối với mình, những người như anh, chị, cô, chú, ông, bà... ấy không phải chỉ là những người qua đường bình thường, họ là rất nhiều sự quý mến và trân trọng từ mình. Dù mình biết những việc đúng cần làm, hay chỉ cần sống trọn với từng khoảnh khắc ấy, từng con người ấy, và, mình đã và đang làm thế nhưng... việc chấp nhận một điều gì đó ngoài sự mong đợi chưa bao giờ là dễ dàng.

[the hours] "người ta hỏi để lớn lên"

Con người trưởng thành theo nhiều khía cạnh, còn tôi, có lẽ là bắt nguồn từ những câu hỏi.

Tôi còn nhớ khi còn nhỏ, chắc có lẽ rất nhỏ, tôi tò mò về nhiều thứ lắm. Tôi tò mò đến mức bao nhiêu bài hát của chị tôi (cách tôi 4 tuổi) được chép trong tập - lúc ấy chị là lớp phó văn thể mỹ của lớp, tôi đều lén lấy ra hát sau mỗi lần nhớ giai điệu mà chị tôi đã ngân nga tập hát; bao nhiêu cuốn sách văn học, cuốn truyện của của chị, tôi đều lén lấy ra đọc hết, đến nỗi vì tính chị tôi không thích sự xáo trộn từ người khác nên chị tôi tuyên bố "cách ly" tôi khỏi mớ sách vở của chị... Tất cả không phải vì tôi thông minh hay giỏi giang gì cả, chỉ bởi vì tôi quá tò mò bởi rất nhiều câu hỏi không có người giải đáp, và tôi khó chịu bởi điều đó.
Ai rồi cũng có những cột cốc đánh dấu sự trưởng thành trong một số lĩnh vực gì đó. Cột mốc của tôi về sự tò mò thì không-son-lắm :))

Hồi cấp hai, lớp tôi có một cô bạn học giỏi toán hơn tôi. Tôi còn nhớ buổi trưa hôm ấy, tan trường, trên đường về (nhóm tôi hay về nhà chung với nhau), tôi mở lời hỏi cô bạn ấy hướng giải của tôi về bài toán Cô giao về nhà. Cô bạn ấy đã ném cho tôi ánh nhìn đầy thất vọng kèm câu nói: "Bà bị sao vậy?". Rồi tôi cũng chẳng nhận được câu trả lời.
Rồi cũng tương tự như thế, ở lớp cao học, khi tôi đặt ra một vài câu hỏi kiểu: "Tại sao...?", "Tại sao không...?", Thầy dạy tôi không trả lời và bảo với tôi rằng: "Sau này đừng hỏi 'tại sao' nữa nhé!"

Rõ thật là hai cột mốc không "son" tí nào :))
Lúc nhỏ dù đám bạn không ai động viên nhưng ở lớp cao học thì các chị chung lớp theo sau động viên tôi và bảo: "Em cứ hỏi liên tục như thế cho chị! Những điều em hỏi chị rất thích!". Chắc các chị sợ tôi buồn, sợ tôi cảm thấy mất mặt nên nói thế. Nhưng thật sự với những đứa trẻ như tôi thì tôi cảm thấy không đáng buồn, không đáng để nản lòng, để sợ mất mặt hay thu nhỏ mình lại, dù là lúc nhỏ hay khi lớn hơn vẫn thế. 
2203_Những chú cá bé nhỏ của tôi
Sau mốc-không-son đầu tiên, dù có chút chạnh lòng nhưng tôi lại quyết tâm là sau này có ai hỏi tôi điều gì, tôi cũng sẽ không bao giờ đối xử với họ như cái cách mà tôi được đối xử. Và điều đó ngày càng mạnh mẽ hơn nữa khi tôi trưởng thành hơn, rằng nếu người khác không trả lời/chế giễu câu hỏi của tôi thì tự tôi sẽ có cách tìm ra câu trả lời.

Còn mốc son thật sự của tôi là từ Thầy Tuyên - người đầu tiên đã bắt tay với tôi bằng tay trái với nụ cười đầy trìu mến. Trong một bài giảng, Thầy bảo: "Người ta hỏi để lớn lên." Và đó cũng là niềm tin đầy kiêu hãnh của tôi vào cuộc sống đầy những bất cập nhưng cũng không kém phần cân bằng này.

"Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi".

nhỏ bé

Chúng ta còn biết bao nhiêu sự khiếm khuyết trong hình hài này để rồi tự nhận thấy mình nhỏ bé và có khi đơn độc; để rồi tiếng bước chân mình nhẹ tênh giữa ồn ào, tấp nập như chẳng hề tạo nên tiếng động nào.

Ánh bình minh
Hương gió mới
Khảy móng tay
Vô lượng địa cầu.

(Nhỏ Bé, 220310)

[the hours] hiện tại

Mỗi thời khắc chúng ta đang sống, chúng ta đều không biết một giây hoặc mili giây sau đó sẽ xảy ra chuyện gì - tôi thường ương bướng mà nói với mẹ điều này mỗi khi mẹ nói về dự định lập gia đình muộn của tôi, để rồi ta không cần phải bận tâm quá nhiều về ngày mai, về tương lai, về cuộc sống mà quên đi hiện tại, rằng chúng ta cũng đang vay mượn chút khí trời để thở, những nắm đất linh thiêng để sinh sống và vun trồng, chút ánh sáng để ngắm nhìn những điều đẹp đẽ... Tôi càng yêu và biết ơn những điều này hơn sau đỉnh điểm trận dịch hồi tháng 08 vừa qua, tôi càng biết ơn hơn về sự bình an mà Mẹ, gia đình tôi và những người xung quanh tôi đang có. Vậy nên, với tôi mà nói, nếu đã không mong cầu thêm thì việc gì phải chạy đua cho có thêm, cho vừa với người ta hay cho tương lai chưa biết trước được điều gì trong khi yêu thương, biết ơn và đền đáp cho những điều hiện tại đã là chưa đủ!

Nên... sống nhẹ nhàng thôi, đơn giản thôi mà hạnh phúc tròn đầy <3

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương

(Kahlil Gibran)

lời xin lỗi vụng về

Một lời xin lỗi đối với những điều đơn giản thường ngày không khó nói, đó là khi chúng ta trễ hẹn, nhỡ giẫm lên chân một ai đó, mua nhầm đồ,... nhưng chúng ta hiếm khi đủ dũng khí để nói lời xin lỗi với những sự việc/hành động tạo nên những vết nứt lớn hơn. Vì sao vậy? Vì ta sợ mình bị thua thiệt, vì ta sợ mình bị phán xét, vì ta sợ người khác nghĩ mình làm sai,... Nhưng ta nào biết, cái ác của Nữ hoàng đỏ căn nguyên là từ lời nói dối của Nữ hoàng trắng mà ra, và chỉ cần một lời xin lỗi giản đơn thì mọi thứ đều được giải quyết. Tất nhiên, dù có lý do nhưng bản chất cái ác vẫn là cái ác, việc xảy ra đều đã xảy ra nên không một lý do nào có thể bao biện được. Và vì con người là động vật phi lý trí, nếu chỉ cần một lời nói có thể hóa giải mọi vấn đề thì tại sao không?!

Hôm nay vì một việc xảy ra với người đồng nghiệp, trong lúc tự nghĩ chỉ cần một lời xin lỗi nhẹ nhàng từ họ là đủ bộ não yếu mềm của tôi nhảy cẫng lên như chưa hề có chuyện gì xảy ra (mọi lần trước tôi cũng đã mong như vậy) thì tôi nhớ đến một người mà tôi đã vô tình tổn thương đến họ chỉ bởi sự im lặng của mình khi lặng lẽ bước qua mối quan hệ ấy (dù rằng tôi luôn nghĩ khi ấy, đó là cách giải quyết vấn đề tốt nhất). Tôi quyết định gửi lời xin lỗi đến người đó, dù rằng, mối quan hệ hiện tại giữa chúng tôi vẫn tốt nhưng vẫn còn một khoảng trống nào đó, một khoảng trống mà chỉ cần lời xin lỗi của tôi là đủ để lấp đầy. Người ấy đã nhẹ nhõm thả mặt 😊 và tôi... cũng nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy mình hoàn thiện thêm một chút nữa khi lựa chọn nói lời xin lỗi, vì tôi coi trọng mối quan hệ này chứ không còn quan trọng đúng/sai, căn nguyên là từ ai nữa.

2021

Cảm giác chinh phục và hành trình là hai điều mang lại sự phấn khích và hạnh phúc rõ ràng nhất, những kết quả vật chất kèm theo - trước giờ vẫn vậy, không hề thay đổi, là điều đương nhiên sẽ đến.

(Ảnh: Sao chổi Dibiasky khoảnh khắc sắp va vào Trái Đất, Don't Look Up)

trống nhưng không

Có những buổi tối trống không như chiếc hộp rỗng vậy, chẳng lắc kêu, chẳng có gì trong ấy, chỉ là chút không khí tĩnh lặng. 
Rồi chẳng cần làm gì cả, chỉ cần gác 2 chân lên ghế, ừ thì... lên bàn cũng được, cắm tai nghe (chống ồn) vào chiếc điện thoại, mở spotify lên với list nhạc 'liked' hay metal (như của Nighwish chẳng hạn), mở max volume lên, vậy thôi. Rồi đấy sẽ là buổi tối ý nghĩa nhất khoảng thời gian bình thường như mọi ngày ta có.

lặng lẽ

Sáng nay thức dậy cảm thấy mệt mỏi, trống rỗng, chẳng muốn dậy, cũng chẳng muốn nghĩ đến động lực để dậy. Tự hỏi đang có chuyện gì xảy ra với cơ thể và não bộ của mình thế nhỉ?!
...
Dậy rồi lại không biết cần làm gì, không biết phải bắt đầu từ đâu. Cứ như trong giấc ngủ tối qua đã bị con vật gì đó ăn mất tâm trí rồi vậy!
Vì không biết làm gì cả nên bắt đầu với viết, với kể lể vào đây. Chắc rồi sẽ biết cần làm gì và bắt đầu từ đâu. À mà không, đã có bắt đầu rồi này! :)
Chào mong ngày mới bình yên!

những vị khách không mời cũng đến

Chẳng biết từ bao giờ nữa, mà không, rõ nhất là từ đầu năm nay, tôi được cảm nhận rõ ràng và sâu sắc hơn về cái gọi là duyên số, là lưng chừng cuộc sống. Rằng, bạn có thể có rất nhiều, nhưng sau một quyết định, hoặc một ngày, hoặc một giờ,... bạn dường như đã mất đi cũng rất nhiều.

Tôi chưa, và cũng không mặn mà với những điều tồi tệ đã xảy ra trong đời, thậm chí có khi tôi còn chẳng nhớ rằng tôi thật sự đã "kinh" qua nó, trừ khi tôi thật sự kiểu nghiêm túc chống cằm, vẻ mặt suy tư suy nghĩ về điều có liên quan. Tuy nhiên, tôi lại rút cạn mỗi cái ý nghĩa mà sự việc tồi tệ ấy mang lại trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, vì càng trưởng thành, quan niệm, góc nhìn của tôi về mọi việc lại khác nhau. Và tất nhiên, tôi không bao giờ quở trách, xem thường cái con bé Tí Anh trẻ người, non dạ xưa kia khi nó làm hay nghĩ về sự việc đó, mà tôi chỉ tủm tỉm tự cười chính mình mà thôi: Thật trẩu tre! Thật già chát chua! vân vân và mây mây.

Năm nay cũng vậy, thật nhiều, rất nhiều, bằng một cách nào đó, một số tình huống xấu xí cứ thích rủ nhau đánh úp tôi, cứ như thể chúng vừa thực hiện một chuyến hành hương từ những nơi xa xôi trong vũ trụ rồi thật trùng hợp, chúng tụ họp trước cửa cuộc đời tôi cùng một lúc rồi cứ như thế, ngang nhiên và lỗ mãng ập vào khi tôi chỉ mới vừa mở cửa với khuôn mặt ngơ ngác còn chẳng biết chúng là gì, từ đâu tới, với mục đích gì. Chúng còn chẳng thèm đợi tôi mời vào, mà cũng có thể tôi chẳng muốn cho chúng vào, hoặc có khi là phải vào từng đứa một chứ. Ấy thế mà!!! Chúng đã và đang ở chung với tôi, ngót nghét cũng gần tròn 6 tháng rồi còn gì, đã vậy còn chẳng có dấu hiệu chịu rời đi, và tất nhiên, tôi cũng chẳng biết khi nào chúng sẽ đi 😞

Ban đầu, khi chúng vừa tới và cùng nhau gây ra một mớ hỗn loạn trong cuộc đời tôi, tôi đã vô cùng bất ngờ, tôi phát rồ, phát điên lên vì chúng; tôi la hét, giận dữ, bực tức và không ngừng hỏi: Sao lại là tôi? Sao lại là lúc này? Sao lại ở đây?... vẫn là vân vân và mây mây. Tôi không ngừng xâu chuỗi lại mọi thứ và đi tìm lí do cho những phiền toái này....

Cuối cùng, cũng đến lúc tôi có được câu trả lời, câu trả lời chính trong tôi, không cần đào bới gì nhiều cũng tự thấy. Chỉ vì mọi thứ cứ ngang nhiên ập đến khiến tôi cảm thấy lòng tự tôn của bản thân bị tổn thương nghiêm trọng, sự an toàn bị đe dọa và lãnh thổ bị xâm chiếm, thế nên, tôi cứ quây cuồng, vùng vẫy trong chính cái "tập thể" bất trị và vô tổ chức kia. Và câu trả lời chính là làm gì có lý do cho việc chúng đến hay đi, và cũng làm gì có cái mốc thời gian nào rõ ràng cho việc chúng sẽ ở lại bao lâu hay đối xử như thế nào với cuộc đời tôi. Vậy nên, việc của tôi cần làm là thích nghi và làm quen với chúng, với việc không thể kiểm soát được điều gì cả. Cũng giống như một chương nhỏ trong cuốn sách tôi đọc - "không có gì là tai nạn cả". BINGO! "Nếu đã đến lúc vận xấu đuổi kịp bạn thì nó sẽ bắt được bạn thôi. Nếu bạn đã hết thời gian, chính là bạn hết thời gian, nếu không, bạn vẫn còn thời gian, vậy đấy".

Và tất nhiên, không phải cứ lúc nào "vận xấu" ấy cũng đeo đuổi bạn đâu, có một vài khi chúng đột nhiên từ bi hỉ xả để cho những người bạn tốt lành bước vào, điển hình là tôi đã có những tin vui trước khi đại dịch bùng phát ở TPHCM tuần này; tôi có một Người Mẹ tuyệt vời quá đỗi khi luôn che chở và yêu thương tôi "to the moon and beyond" 💝💝.

Dù sao thì, dù có lạc quan hay tin tưởng vào bất cứ điều gì chăng nữa, tôi cũng mong rằng, "thời điểm" của những điều tốt đẹp hơn sẽ đến!

xa xa

Tối nay ngồi nghe tâm sự của một đứa em bạn kể về một một dòng sông nhỏ mãi đổ ra biển lớn nhưng không ngoái đầu nhìn lại, rằng còn có một dòng sông nhỏ khác mãi đổ về mình. Tôi nghe và dù có chút chạnh lòng cho em nhưng cũng động viên vì em vừa góp nhặt vào cuộc đời mình một mảnh ghép.
Suy cho cùng, cuộc đời của em hay của tôi hay của tất cả chúng ta đều sẽ có lúc như thế, nhớ nhung nhưng không được phản hồi, quan tâm nhưng nhận lại thờ ơ,... Quan trọng là sau những cái mà chúng ta coi là sự tổn thương ấy là dũng khí để chúng ta can đảm đương đầu với những điều phía trước. 

Cây con mà bạn yêu quý, hãy cứ chăm đi, sẽ có ngày nó đơm hoa kết trái; nhưng dù nó không đơm hoa kết trái được như bạn muốn thì có sao đâu, bạn lại thêm kinh nghiệm để chăm một cây con khác mà bạn thích, chỉ cần kiên trì học hỏi và theo đuổi. 

"Không ai tắm hai lần trên một dòng sông" - một câu nói nổi tiếng hầu như ai cũng biết nhưng nếu hồi cấp hai bạn từng học về vòng tuần hoàn của nước bạn sẽ thấy câu nói ấy không đúng khi đứng ở một khía cạnh khác.

những cơn mưa đầu mùa

Rất nhiều điều xảy ra trong cuộc sống khiến chúng ta chệch khỏi quỹ đạo của chính mình nhưng cũng không thể trốn tránh, dằn vặt hay oán trách dù chúng ta cần phải thừa nhận trong thoáng chốc, tinh thần khỏe mạnh thường ngày sẽ tồn tại những cảm xúc ấy vì đó là những phản ứng, những cảm xúc bình thường như có ngày thì sẽ có đêm, có nắng thì sẽ có mưa vậy. Vậy nên cứ để nó đến rồi đi. 

Chuyện gì đến cũng phải đến và mọi thứ đều sẽ qua dù có ổn hay không. Lần nào tôi cũng tự đặt tay lên ngực trái và tự nhủ mình như vậy, và thế là trái tim bình an hơn, mọi thứ đến một cách nhẹ nhàng và đi cũng lặng lẽ, chỉ cần thời gian mà thôi. 

P/s: Cuộc sống tại quê nhà là một giấc mơ và Sài Gòn hay những nơi xa lạ khác chính là thực tại.

thằn lằn nhỏ ăn đêm

Yay! Xong rồi! Ôm trọn cuộc sống vui vẻ và nhẹ nhõm này vào lòng thật chặt thôi.

Dù chẳng biết ngày mai đáng sợ đến thế nào đâu. Nhưng có đáng sợ thế nào thì cũng vẫn tiếp tục, vẫn đâu cứ phải nhắm mắt hay đưa đầu núp sau tấm tường là điều đáng sợ chẳng thấy mình như chú voi nhỏ đáng yêu ăn trộm mía bị dân làng bắt gặp đâu (mà vì đáng yêu quá nên chắc dân làng cũng sẽ tha lỗi cho chú voi nhỏ ấy thôi! <3)

Vậy nên cứ phải tận hưởng, hít thật đầy, thật trọn vẹn những gì mình đang có.

P/s: Hôm nay nghe lại bài hát này, hay ghê!

cho những điều cần đổi thay

 "Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già"

Bạn mong chờ một điều gì đó đến đồng nghĩa với việc bạn phải chấp nhận đánh đổi, đánh đổi cái mà bạn không hề biết, dù vô hình hay hữu hình, và dù bạn có là chuyên gia phân tích và đánh giá rủi ro đi chăng nữa. Vũ trụ cân bằng, người được mất cái họ mất, người mất được cái họ được, từ đó, hạnh phúc (điều mà nhân loại tìm kiếm) có lẽ nằm ngay trong chính cái nhân sinh quan của mỗi người về được và mất, về chính bản thân mình.

Chiều hôm nay trong lúc chờ buýt về lại SG, tôi có gặp hai người phụ nữ (có lẽ là mẹ con) hỏi tôi chuyến xe về BXMĐ. Vì lúc đó cũng chưa có ai trên xe, tôi tính ngồi chờ một lúc cho thoáng mới lên xe nhưng tôi đã nói họ lên xe cùng luôn vì nếu họ ngồi ở ngoài chờ như tôi thì có lẽ lát lên xe sẽ không có ghế ngồi thoải mái, vả lại, nhìn mặt người phụ nữ lớn tuổi hơn có vẻ mệt, đôi mắt hơi đỏ, họ lại lần đầu đi chuyến xe này. Lên xe ngồi được một lúc, tôi muốn hỏi xem hai người phụ nữ ấy đến bến xe sẽ đi đâu tiếp theo, tôi nghĩ mình có thể giúp gì đó cho họ. Vài giây sau câu hỏi của tôi, người phụ nữ lớn tuổi hơn với giọng yếu ớt trả lời tôi nhưng chưa ngước mặt lên, đến vài từ cuối cùng, cô mới ngước lên nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ và đang bắt đầu trào ra.

Suốt chuyến xe, tôi không hỏi gì thêm, cũng không dám nhìn thêm người phụ nữ ấy lần nào nữa, vì cô ấy liên tục lấy tay áo lau nước mắt. Tôi không biết có chuyện gì xảy ra với cô ấy, có thể đó là sau một hồi cãi nhau với chồng, có thể vì cô ấy vừa nghe tin dữ từ gia đình ở quê... Cũng từ lúc ấy, tôi bắt đầu nghĩ về những giọt nước mắt của những người phụ nữ quanh mình, những người phụ nữ tôi yêu quý, không nhiều nhưng phần lớn là những giọt nước mắt lặng thầm, không thành tiếng. Tôi cũng suy nghĩ về bình luận của một người chị trong group facebook về album mới của Secret Garden mà tôi đăng: "Mỗi khi nghe SG chị luôn luôn nhớ cái ngày xưa ấy. Cái ngày mà đêm nào chị cũng dìm mình trong âm nhạc của SG và tears ! Mãi chẳng bao giờ quên". Tôi tự hỏi sao phụ nữ lại lặng thầm đến thế, đến cả nỗi đau họ cũng từ từ nuốt trọn nó vào trong? Nước mắt của họ có chăng chỉ nên đủ để tưới mát cho cửa sổ tâm hồn họ, làm nó trở nên long lanh, thu hút và chứa chan niềm hạnh phúc chứ không phải để làm nhòe đi niềm vui và luôn hiện hữu nét u buồn. 

Tôi luôn dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho những người phụ nữ bên cạnh mình, những người phụ nữ biết cách chu toàn cho gia đình nhưng vẫn biết nâng niu chính bản thân họ, nhưng có bao người phụ nữ làm được/có cơ hội làm được điều ấy. Hôn nhân không phải sự hi sinh mà là sự hòa hợp và sâu xa hơn, cách chúng ta đối xử với vạn vật cũng thế, là hòa hợp để cùng chung sống và phát triển bền vững chứ không nhất thiết phải đánh đổi bằng mọi giá.

Và không phải mọi sự hi sinh đều là cao thượng và có ý nghĩa.

chấp nhận = kết thúc

"Một nửa sự thật vẫn có thể là sự thật", đó là điều mà nhiều người đã phủ nhận nhưng mình tôn trọng điều đó, vì ít nhất có thể, sự thật (bằng một cách nào đó) vẫn khiến người ta không thể nào phớt lờ nó đi trong cái môi trường giả dối được tạo dựng công phu và bài bản.

Và mình cũng yêu luôn chuyến leo núi hàng năm của gia đình mình vào sáng ngày mai <3. Tối nay hãy ngủ thật ngon thôi!



LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?