Chẳng biết từ bao giờ nữa, mà không, rõ nhất là từ đầu năm nay, tôi được cảm nhận rõ ràng và sâu sắc hơn về cái gọi là duyên số, là lưng chừng cuộc sống. Rằng, bạn có thể có rất nhiều, nhưng sau một quyết định, hoặc một ngày, hoặc một giờ,... bạn dường như đã mất đi cũng rất nhiều.
Tôi chưa, và cũng không mặn mà với những điều tồi tệ đã xảy ra trong đời, thậm chí có khi tôi còn chẳng nhớ rằng tôi thật sự đã "kinh" qua nó, trừ khi tôi thật sự kiểu nghiêm túc chống cằm, vẻ mặt suy tư suy nghĩ về điều có liên quan. Tuy nhiên, tôi lại rút cạn mỗi cái ý nghĩa mà sự việc tồi tệ ấy mang lại trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, vì càng trưởng thành, quan niệm, góc nhìn của tôi về mọi việc lại khác nhau. Và tất nhiên, tôi không bao giờ quở trách, xem thường cái con bé Tí Anh trẻ người, non dạ xưa kia khi nó làm hay nghĩ về sự việc đó, mà tôi chỉ tủm tỉm tự cười chính mình mà thôi: Thật trẩu tre! Thật già chát chua! vân vân và mây mây.
Năm nay cũng vậy, thật nhiều, rất nhiều, bằng một cách nào đó, một số tình huống xấu xí cứ thích rủ nhau đánh úp tôi, cứ như thể chúng vừa thực hiện một chuyến hành hương từ những nơi xa xôi trong vũ trụ rồi thật trùng hợp, chúng tụ họp trước cửa cuộc đời tôi cùng một lúc rồi cứ như thế, ngang nhiên và lỗ mãng ập vào khi tôi chỉ mới vừa mở cửa với khuôn mặt ngơ ngác còn chẳng biết chúng là gì, từ đâu tới, với mục đích gì. Chúng còn chẳng thèm đợi tôi mời vào, mà cũng có thể tôi chẳng muốn cho chúng vào, hoặc có khi là phải vào từng đứa một chứ. Ấy thế mà!!! Chúng đã và đang ở chung với tôi, ngót nghét cũng gần tròn 6 tháng rồi còn gì, đã vậy còn chẳng có dấu hiệu chịu rời đi, và tất nhiên, tôi cũng chẳng biết khi nào chúng sẽ đi 😞
Ban đầu, khi chúng vừa tới và cùng nhau gây ra một mớ hỗn loạn trong cuộc đời tôi, tôi đã vô cùng bất ngờ, tôi phát rồ, phát điên lên vì chúng; tôi la hét, giận dữ, bực tức và không ngừng hỏi: Sao lại là tôi? Sao lại là lúc này? Sao lại ở đây?... vẫn là vân vân và mây mây. Tôi không ngừng xâu chuỗi lại mọi thứ và đi tìm lí do cho những phiền toái này....
Cuối cùng, cũng đến lúc tôi có được câu trả lời, câu trả lời chính trong tôi, không cần đào bới gì nhiều cũng tự thấy. Chỉ vì mọi thứ cứ ngang nhiên ập đến khiến tôi cảm thấy lòng tự tôn của bản thân bị tổn thương nghiêm trọng, sự an toàn bị đe dọa và lãnh thổ bị xâm chiếm, thế nên, tôi cứ quây cuồng, vùng vẫy trong chính cái "tập thể" bất trị và vô tổ chức kia. Và câu trả lời chính là làm gì có lý do cho việc chúng đến hay đi, và cũng làm gì có cái mốc thời gian nào rõ ràng cho việc chúng sẽ ở lại bao lâu hay đối xử như thế nào với cuộc đời tôi. Vậy nên, việc của tôi cần làm là thích nghi và làm quen với chúng, với việc không thể kiểm soát được điều gì cả. Cũng giống như một chương nhỏ trong cuốn sách tôi đọc - "không có gì là tai nạn cả". BINGO! "Nếu đã đến lúc vận xấu đuổi kịp bạn thì nó sẽ bắt được bạn thôi. Nếu bạn đã hết thời gian, chính là bạn hết thời gian, nếu không, bạn vẫn còn thời gian, vậy đấy".
Và tất nhiên, không phải cứ lúc nào "vận xấu" ấy cũng đeo đuổi bạn đâu, có một vài khi chúng đột nhiên từ bi hỉ xả để cho những người bạn tốt lành bước vào, điển hình là tôi đã có những tin vui trước khi đại dịch bùng phát ở TPHCM tuần này; tôi có một Người Mẹ tuyệt vời quá đỗi khi luôn che chở và yêu thương tôi "to the moon and beyond" 💝💝.
Dù sao thì, dù có lạc quan hay tin tưởng vào bất cứ điều gì chăng nữa, tôi cũng mong rằng, "thời điểm" của những điều tốt đẹp hơn sẽ đến!