ĐỂ THẤY SỐNG LÀ Ý NGHĨA

Vừa giải quyết xong một mớ hỗn độn. Cảm thấy như ngày hôm nay trôi qua thật ý nghĩa. Mọi việc đã được sắp xếp rất chi tiết và mình hi vọng tuần sau sẽ theo đúng tiến độ. Có lẽ sẽ căng thẳng khi tuần sau sẽ làm việc nhiều hơn nhưng nhiều thứ rồi sẽ ổn thôi, rồi sẽ qua hết một tuần... rồi lại bắt đầu một tuần mới... với Ephata.
Nhiều khi mệt đến mức chỉ muốn gục lên bàn ngủ ngay hay chợp mắt 1 tí cũng được... ngay lúc này đây, nhưng nhiều thứ đang ngổn ngang ra đấy, kế hoạch, tiến độ, phân chia,... rồi còn người sẽ thay và phụ mình trong thời gian sắp tới khi mình tham gia E nữa,... Giờ mình chỉ mong đến tháng 12 thật nhanh và dự án kết thúc như điều mình mong muốn thôi.
Hi vọng tháng 6, tháng 7 này mọi thứ điều tốt đẹp. Điều níu kéo mình tiếp tục với E chính là cô. Chính vì sự biết ơn và quý mến cô. Dù không biết cô nghĩ như thế nào, việc mình quyết định tham gia E năm nay có giúp cô được phần nào hay không nhưng mình vẫn mong... mình mong mình có thể làm được điều gì đó ý nghĩa  và trả ơn cô bằng tất cả sự nhiệt huyết của mình (dù là quan hệ chủ-nhân viên đi chăng nữa). Thời gian 2 năm tuy không đủ để gọi là dài nhưng cũng không hề ngắn, nó đủ để mình thấy quý và ngưỡng mộ cô rất nhiều. Ai biết được năm sau rồi sẽ thế nào, dù thế nào đi nữa, mình vẫn rất cần sự ổn định (mặc dù mình vẫn mong được tiếp tục là "nhân viên" của cô). Khi Dự án kết thúc, Ephata kết thúc, 4 năm Đại học kết thúc, mình sẽ có một hướng đi mới... cho riêng mình.
Cô và một vài thầy cô khác mình quý, trường, vài đứa bạn thân, bài vở, thực tập,... kỷ niệm... mình sẽ nhớ mãi.

NGÀY DÀI

Ngày hôm nay hơi đuối sức nhưng mà vui. hihi... Hôm nay nhìn thấy tóc cô ngắn, lại nhớ về hơn 1 năm trước (hinh như thế), lúc đầu năm học cũng thấy mái tóc ngắn kiểu này của cô :) Lại ước gì thời gian đừng trôi nhanh vậy. Thời gian còn được gặp cô, được nhìn thấy cô không còn nhiều, có lẽ mình sẽ rất nhớ cô; nhưng sẽ chấp nhận. Không hiểu sao mỗi lần bước vào nhà cô, mình cảm thấy thật thân thuộc.... Vậy nên, có những thứ chẳng khi nào mình hiểu được.
Hôm nay khi thầy hỏi: nêu 1 việc mà bạn phải làm mỗi ngày, mình đã chọn cf... hihi... không có gì khác lạ; thiếu nó mình sẽ chẳng làm được gì và thật sự như vậy, đó là thói quen. Nhưng mình biết giới hạn của nó và hi vọng mình sẽ giữ bản thân không chạm đến cái giới hạn ấy.
Tối nay đi ăn tối với mọi người ở E, một anh chàng để lại cho mình một ấn tượng không nhỏ về sự cố gắng thể hiện mình. Hơn mình hai tuổi nhưng ở anh chàng ấy không hề có một sự chững chạc và chín chắn của một người đàn ông 25 tuổi. Tệ hơn, anh chàng ấy lại tỏ vẻ xem thường mối tình của mình khi nói rằng: Quen nhau lâu rồi, mất hết cảm giác, thấy như 1 điều bình thường,... Vậy còn cưới nhau làm gì? đâu phải tự nhiên người ta nói "tương kính như tân".
Thật sự, anh chàng này khiến ngày hôm nay của mình lại thêm một màu sắc mới. Cuộc nói chuyện của anh ta với 2 chị giúp mình luyện tập khả năng quan sát và im lặng. Mình cám ơn anh ta vì điều này.
Dù thế nào đi nữa, ngày hôm nay đối với mình như thế là đủ vui :)

...

Rồi mọi thứ sẽ qua... sẽ ổn cả thôi!

ỔN CẢ THÔI!

Mấy hôm nay, mình tự thả lỏng bản thân mình... sau một số chuyện. Mình muốn mọi thứ, từ niềm vui đến nỗi buồn, kết thúc thật nhẹ nhàng và không tì vết. Một tuần cho mọi chuyện.. thật sự quá dài. Mình tự hỏi lòng mình - có đáng không? Mình vẫn vậy, vẫn căng thẳng, vẫn mệt mỏi, vẫn không cảm thấy vui, thấy hài lòng.
Còn nhiều thứ để hoàn thành, nhất là DA. Cũng gần 6 tháng gắn bó - một khoảng thời gian không phải ít. Giai đoạn "nước rút" này mình cần cố gắng hơn. Không thể để những chuyện linh tinh ảnh hưởng đến, không thể. 
RỒI MỌI THỨ SẼ QUA, SẼ ỔN CẢ THÔI!

????????????????????????

Tại sao, tại sao em lại buồn, lại thất vọng vì con người đó hả a? Tại sao? Con người đó có là gì của em đâu chứ! Người ta xúc phạm em bằng những lời lẽ mà có nằm mơ, em cũng không thể nào nghe thấy được. Vậy mà em chỉ biết cầm chiếc điện thoại, sững sờ như tính cách của một đứa con gái yếu đuối. Em không muốn khóc nhưng nước mắt cứ tràn. Là bạn bè mà, đã từng có những khoảng thời gian rất vui vẻ bên nhau, có cần thiết phải dùng những từ làm em đau như vậy!
Em phải làm sao để vượt qua những ngày như thế này đây anh?

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?