HAI NĂM CHO SỰ KHỞI ĐẦU

Hôm nay là kỷ niệm tròn 2 năm chúng tôi gắn bó với công ty. Trong suốt quãng thời gian này, chúng tôi đã làm việc hết mình, làm việc với sự trọn vẹn, sáng tạo và cống hiến. Không ai muốn kết cục là một sự chia ly nhưng rõ ràng đó là việc sớm hay muộn cũng sẽ ra... nhưng.... tôi hoàn toàn không muốn thế.
Tôi và anh cùng 2 người bạn nữa cùng bước vào nơi này vào ngày này 2 năm trước. Tôi vẫn còn nhớ như in hành trình tôi đến công ty vào ngày hôm đó, anh mặc áo gì vào ngày hôm đó, chúng tôi gặp phải sự kiện gì ngày hôm đó... Suốt quãng thời gian dài sau đó, tôi và anh làm việc cùng nhau, hờn giận có mà niềm vui thì nhiều hơn. Tôi nhận thấy rõ ở chúng tôi điều là những người sống trọn tình vẹn nghĩa, chính vì vậy, chúng tôi luôn hiểu và nghĩ cho nhau, cùng tiến cùng lùi trong mọi việc. Những gì tôi nói không thích, anh không làm; những gì tôi nói tin, anh tìm hiểu và cùng tôi trao đổi dù sẽ xảy ra "tranh chấp" này nọ là điều khó tránh khỏi. Bây giờ anh đi...
Một sự trống vắng rất lớn... Một lổ hổng khó ai bù đắp.

..........

Năm nào cũng vậy, đây có lẽ là đêm khiến mình trầm tư và suy nghĩ, nhớ nhung rất nhiều. Mình nhớ nhà.....
Mình nhớ tới mức sợ về nhà, sợ đón tết cùng gia đình, sợ ăn tối cùng cả nhà, sợ chơi đùa với mấy nhỏ, sợ đánh bài thâu đêm với 2 cu Bi và anh ba, sợ đi lòng vòng quanh xóm; sợ đến nỗi không dám ngoái nhìn khi lên xe. Lẽ ra mình phải quen với sự chia ly - đó là điều mà mình phải va chạm từ nhỏ nhưng không... đó không bao giờ là lựa chọn của mình dù thế nào chăng nữa. Mình sợ nó, rất sợ! Nỗi sợ này mình chỉ biết chôn chặt trong lòng, càng chôn càng chặt, càng đầy theo năm tháng...

có phải là đã buông tay

Dù chấp nhận buông tay, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó, em bất giác mình vừa đánh rơi gì đó, như tan vào khoảng không, em không ý thức được tình cảnh hiện tại; em mải mê tìm kiếm thứ mình vừa đánh rơi. Đã 17 ngày rồi... em vẫn rất nhớ ánh mắt anh nhìn em mỗi khi em vô tình quay lại nhìn anh, ánh mắt ấy ấm áp, cười nhưng lại đăm chiêu như đang nghĩ gì đó, một cảm giác không yên lòng. Ngay từ lúc bắt đầu lựa chọn, em đã sai, lẽ ra em không nên bước vào một mối tình.
Những ngày vừa qua, dù thời gian nghỉ ngơi không nhiều nhưng em cảm thấy cô đơn vì những lúc mệt mỏi hay tĩnh lặng một mình, em vẫn rất nhớ, rất nhớ anh. Sự mạnh mẽ ấy lại bị bẽ gãy mỗi khi em nhìn những cảnh vật cũ. Em không hiểu, dù nghĩ thế nào em cũng vẫn không hiểu, tại sao lại thành ra thế này. Sự kiêu hãnh đã khiến em chủ động buông tay. Đó có phải là điều anh muốn không? Điều này có làm anh vui? Em thà rằng hối hận, thà rằng chán ghét, em cũng vẫn muốn biết sự thật, tại sao anh làm vậy? Em chỉ ghét bản thân mình không giỏi quan sát, không đủ tinh tường với những thứ xung quanh để rồi sự vô tình trong em cứ diễn ra mà em không hề biết rằng em đang quá hời hợt.
Đừng biến em thành một đứa vô tình, được không!

RỒI SẼ QUA!

Một người bạn hôm nay chúc em "Tìm được ai đó mà mỗi ngày đều muốn trò chuyện cùng họ, cùng họ sẻ chia, cùng họ vui đùa, cùng họ đi trong thế gian này là một phúc phận.. Chúc Anh có được phúc phận ấy để thấy mỗi ngày luôn ấm áp dù mùa đông có lạnh".
Khoảng thời gian hơn 2 năm, trong mắt em, anh luôn là người như thế và em cảm giác, mình thật "phúc phận"... Đến thời điểm hiện giờ và một khoảng thời gian dài hơn nữa, với em mà nói, sẽ rất khó khăn... Em không thể làm bạn anh được, em cũng không đủ dũng khí để nhìn anh nữa - những điều mà trước đây em vô tư nghĩ rằng, em sẽ làm được khi kết thúc một mối tình. Không còn là một cô nhóc lởn vởn, lèm bèm với anh nữa, cũng không còn cảm giác mong chờ vào mỗi cuối tuần được đi chơi với anh... cuộc sống thật trống vắng... Nhưng không sao! Em tin là em sẽ ổn thôi, chỉ cần không gặp anh nữa, em sẽ quên anh thôi...
Giáng sinh năm nay với em thật lạnh. Cũng may còn có Tình yêu nhỏ để em bận rộn, để em cười; cũng may còn có "người lạ thân thương"....

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?