CÁI HẸN VỚI SÁNG NGÀY MAI

Nhân vật ngày hôm nay của tôi chính là "sự thay đổi". Và nếu để nói với nó một điều gì đó, tôi sẽ gửi đến lời cảm ơn, cảm ơn vì khiến tôi trưởng thành hơn, chín chắn hơn, học được và làm được nhiều điều mới hơn mỗi ngày.

Tôi không phải tuýp người đam mê hay thách thức sự thay đổi, thậm chí mỗi lần đối diện với nó, tôi còn có chút cảm giác lúng túng và sợ hãi. Tôi lúng túng vì không biết phải làm sao, không biết phải bắt đầu từ đâu, và sợ hãi vì nó như một bóng đêm vô hình khiến tôi khó có thể tìm được lối ra. Dù vậy nhưng một khi nó đến hoặc cần phải xảy đến, tôi không ngại mà đón nhận nó, bởi tôi hiểu đấy là quy luật sống, là điều cần xảy ra. Khi đó, dù sợ hãi hay lúng túng thì tôi hãy cứ thế đi, nhưng sau đó là tiếp nhận nó, tìm cách thích ứng một cách tốt nhất có thể. Nếu bóng đêm là điều hiển nhiên thì  tập thích ứng và bước đi không sợ hãi trong nó là lựa chọn tốt nhất. Như sáng nay tôi nhận được thông tin thay đổi chương trình theo yêu cầu của khách hàng trước giờ G, nếu nói không khó chịu thì chắc tôi là Thánh mất, nhưng rồi thôi, khách hàng vẫn là Thượng Đế và tôi nhận thấy đó là sự thay đổi khôn ngoan với họ, và trong khả năng của mình, chúng tôi vẫn có thể đáp ứng kịp với điều này. Vậy nên, chương trình vẫn chạy và thành công.
Kinh nghiệm qua nhiều lần tiếp nhận sự thay đổi, tôi biết cảm xúc ban đầu của mình như khó chịu, lúng túng, sợ hãi,... luôn xảy đến và tôi không tìm cách khắc chế nó, tôi cứ để thế vì tôi biết về những gì tôi sẽ làm sau đó và thành quả có thể mang đến. Trong một số việc, kiềm chế bản thân không phải là một sự lựa chọn khôn ngoan để thể hiện mình yêu thương và tôn trọng chính bản thân mình. Tất nhiên, có những thay đổi như ý muốn làm tôi rất vui, thở phào nhẹ nhõm hay la hét như vừa trúng độc đắc - lần duy nhất trong đời cho đến nay :D. Như sự thay đổi của Cún con ngày hôm nay khiến tôi rất tự hào về anh chàng. Tôi thừa nhận nhiều khi mình quá nghiêm khắc là không đúng nhưng khi thấy anh chàng nói với Nị: "Cám ơn Nị, nhưng Cún không ăn đâu, Cún no rồi!" tôi bất ngờ và vui rạng rỡ. Hai ngày gần đây Nị tự giác học bài và mỗi khi học bài xong lại lấy giấy ra vẽ, sau đó còn trình bày, phân tích tranh cho tôi nghe như cái cách tôi vẫn hay hướng dẫn mọi ngày, điều đó khiến cả nhà đều rất vui, cô bé được khen lại còn cười híp mắt. Bà Ngoại - Tình yêu to bự của tôi thì cả tuần nay đã đi ngủ sớm hơn rồi, sau khi tôi với chị K hát mãi điệp khúc tắt điện thoại và ngủ sớm mấy ngày liền. Đó! Chúng ta đều cố gắng thay đổi từng ngày theo hướng tích cực hơn như đó là lẽ đương nhiên vậy, chứ ai lại tự hào về việc mình thay đổi tiêu cực hơn bao giờ :)

Đến hôm nay tôi cũng đi được 75% một khóa học về Viral Marketing - đây là một trong những thay đổi quan trọng của tôi vì tôi đang tự "đầu tư" cho mình một lĩnh vực mới theo cách chỉnh chu và bài bản hơn trước kia nhằm phục vụ sâu cho công việc hiện tại và sắp tới.
Tôi luôn cố thủ một niềm tin rằng, chỉ cần muốn thì luôn có cách cho mọi vấn đề.

Hôm nay tới đây thôi! Hy vọng một ngày gần sắp tới, tôi sẽ làm được điều tôi tự nhủ cũng lâu rồi nhưng chưa làm được, là viết về 2 cuốn Từ Thăm Thẳm Lãng Quên và Ở Quán Cà Phê của Tuổi Trẻ Lạc Lối của Patrick Modiano mà tôi đã nghiền ngẫm nhiều lần. Đến giờ tôi chưa viết một phần vì tôi lại để nó qua lâu rồi, một phần vì còn những thứ dang dở tôi chưa hiểu được như chính cái kết của tiểu thuyết này vậy (với tôi là thế).
Bây giờ sẽ đi ngủ sớm để thực hiện cái hẹn vào sáng mai là nấu ăn sáng cho ba bà cháu :)

* Le Conde (Những con sóng) là một trong những địa danh trong Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối

VẾT XƯỚC



Le Conde (Những con sóng)
Định luật Murphy như soi rọi cả nhân loại, dù không cần nhưng luôn tự tìm đến. C'est lavie! Mọi việc xảy đến hôm nay cũng chỉ là vết xước trên cửa kính ngày mưa.

DẤU CHẤM HẾT CỦA TÌNH YÊU

Sau vài ngày nắng gắt, chiều hôm nay trời cũng chịu đổ cơn mưa tưới mát cuộc đời. Tôi thích mưa đơn giản vì với tôi, đó là tiếng hát của Mẹ Thiên Nhiên, và cũng vì cơn mưa, vạn vật lại được sinh sôi nảy nở. Ngồi nhìn cơn mưa tôi nghĩ đến câu hỏi của một người rằng: "Khi nào ta hết yêu nhau?". Ừ... nhịp thở chậm lại, tim đập chậm vài nhịp, im lặng vài mươi giây, tôi không giận vì câu hỏi ấy, tôi chỉ nghĩ rằng sao mình lại quên đi điều ấy! Không có gì là mãi mãi, nhưng tôi không nghĩ là nó biến mất đi hoàn toàn, nó chỉ chuyển đổi thành một điều gì đấy khác mà thôi, "nothing's gone forever, only out of place". Tôi suy nghĩ thật cẩn thận và nói: "Khi một trong chúng ta không còn quan tâm gì đến cảm xúc của nhau nữa... là 'của nhau', không phải 'của đối phương'".

Nếu còn yêu, mỗi một hơi thở dài dù là thói quen cũng khiến ta bất giác nhìn về phía đối phương xem họ có bị khó chịu bởi điều đó không; mỗi một cái nắm tay dù bản thân cảm thấy ấm áp nhưng cũng sợ quá lực làm đối phương bị đau; chỉ một chiếc áo sơ mi màu xám mà mình thích cũng khiến bản thân băn khoăn không biết đối phương có "bị dị ứng" với màu này hay không; mỗi khi lén nhìn vào đồng hồ vì sợ trễ lịch hẹn cũng sợ đối phương nhìn thấy thì nghĩ vì lí do nào khác; món ăn lỡ tay để "chị gánh muối" tự đổ vào thêm một tí cũng lo đối phương vì mặn hơn thường lệ mà không ăn canh; vì kẹt xe nên đến đón trễ nhưng cũng lo đối phương phải nóng lòng chờ đợi; một tin nhắn lỡ tay (dù không cố ý ghi vắn tắt như vậy) cũng sợ đối phương hiểu nhầm;
Nếu còn yêu, mỗi một màu sắc mà mình lựa chọn cũng dung hòa được sở thích của cả hai, thậm chí chỉ cần theo sở thích của đối phương là đủ; mỗi một hành động nhỏ mình làm như rửa chén, tưới hoa, nấu ăn,... cũng là tự nguyện và chân thành, thậm chí có khi là chiều chuộng hay dỗ dành; mỗi một bản nhạc cũng vì đối phương mà được mở dù đó không phải là lựa chọn ưu tiên; mỗi một hành động nhỏ khi biết đó là điều tối kị hoặc đối phương không muốn/thích cũng cố gắng thuyết phục; mỗi một lựa chọn hay quyết định đều cân nhắc và tôn trọng, lắng nghe ý kiến của đối phương và tin tưởng; những hành động hay biểu hiện vui, buồn, khác lạ của đối phương đều để tâm và tìm hiểu, hoặc có khi chỉ cần đơn giản là "im lặng và lắng nghe" mà thôi; mỗi một hành động dù tự thấy hơi ngớ ngẩn, trẻ con và "sến" hoặc có thể tự thấy đây không phải là mình nhưng cũng vì đối phương vui vẻ mà chân thành làm lấy...

Nếu còn yêu, mọi thứ chúng ta có, từ hơi thở đến những cảm xúc vui, buồn đều được để tâm đến, đều từ đó mà thể hiện những câu nói, những hành động yêu thương và ngược lại, nếu không bắt nguồn từ những nền tảng ấy, mọi thứ chúng ta làm rất dễ bị lầm tưởng là tình yêu mà có khi chúng ta lại không biết. Điều đó khiến cho cuộc đời ngắn ngủi của chúng ta trở nên phí hoài và tình yêu lại biến thành sự chịu đựng.

NỖ LỰC KHÔNG KHÓ

Ba hôm nay có nhiều việc, cảm giác như một ngày 24 tiếng là trêu người vậy! Thứ 7 mà cứ nghĩ là thứ 6, ngày thứ 8 cũng không hề có cảm giác thoải mái khi tự cho mình nghỉ ngơi một chút, nên cũng đành tiếp tục.

Điều này hay những khoảnh khắc tương tự thế là những khoảng thời gian bình thường trong cuộc sống của tôi. Dù tự do, lắm khi ra vẻ bất cần đời, chẳng sợ ai nghĩ gì, nói gì về mình... nhưng vấn đề lớn nhất chính là tôi không chấp nhận được điều không tốt mà tôi nghĩ về hay tự nói về chính bản thân mình. Vậy nên, tôi luôn tự nhủ mình nỗ lực, bởi vì tôi luôn biết rằng, chỉ cần tôi muốn, tôi đều có thể làm được.

Và điều tôi cần làm tốt chính là biết tự chăm sóc và rèn luyện sức khỏe tốt để thể chất không bao giờ là giới hạn cho mọi nỗ lực của tôi. Và đó cũng chính là nguyên tắc tôi rút ra và cần bản thân nghiêm khắc thực hiện từ 6 năm về trước, đó là khoảng thời gian dài tôi chán ghét bản thân và cảm thấy mình vô dụng, bất lực trước quá nhiều thứ chỉ vì tôi không chú ý đến tiếng nói cơ thể mình.
Cuộc đời con người có rất nhiều thứ mất đi thì sẽ không bao giờ lấy lại được, với tôi, đó chính là niềm tin, niềm tin vào bản thân mình và niềm tin vào người khác. Vậy nên, hãy tiếp tục...

HÃY HOÀN TẤT MỌI THỨ BẠN BẮT ĐẦU

Nhiều khi nhìn những đứa nhóc bây giờ, tôi không tài nào hiểu được khi xưa, lúc còn nhỏ, làm sao tôi có thể tự giác học hành, tự giác hoàn thành tất cả những nhiệm vụ của mình nữa. Chỉ có điều, tôi nhớ là mỗi lúc tự giác làm những việc đó, tôi thấy tự do và hài lòng. Dù không nhớ nhưng tôi vẫn nghĩ nó là thành quả từ giáo dục gia đình. Vì vậy, tính tự giác, chủ động, kiên trì bền bỉ không phải tự nhiên mà có hay duy trì.

Gần đây, nhờ nhiều thứ tác động, tôi đã năng viết hơn. Điều này thật tốt vì tôi nhận thấy thói quen viết lách đã rèn luyện tôi nhiều điều và đặc biệt là ổn định tâm trí hơn.
Một phần công việc hiện tại yêu cầu tôi phải đọc sách nhiều hơn để tổng hợp thông tin nhưng do bản tính cầu kì và tham kiến thức nên chỉ cần đọc tới đoạn này hay hay là tôi lại bị đắm chìm vào nó bởi sự tò mò và khám phá cho đến tận gốc rễ của vấn đề. Vì thế, một cuốn sách hiếm khi tôi có thể đọc xong một cách nhanh chóng. Vậy nên, tôi nghĩ mình cần nhanh chóng thay đổi điểm này, sâu cũng tốt nhưng phải sâu lúc nào mới phù hợp. Cũng giống như sự thật (cái chúng ta hay gọi cho một điều ta nghĩ đó đúng là thế) không phải cứ lúc nào cũng nói ra mới là tốt, mà còn tùy thuộc vào trường hợp, hoàn cảnh và có khi chỉ vì che giấu đi là cần thiết nên mãi cũng đừng nói ra. Bạn nói ra có thể khiến tâm hồn mông lung, khó chịu của bạn trở nên thoải mái nhưng nó lại mang đến nỗi đau cho tất cả (trừ bạn), vậy thì, ý nghĩa của cái bạn gọi sự thật ấy là gì?

Những ngày dịch, một trong những việc tôi muốn làm nhất là rà soát lại toàn bộ và hoàn tất tốt những việc tôi còn dang dở (nếu còn cơ hội). Cuộc đời bản chất của nó đã quá dang dở khi chúng ta không biết rằng còn có ngày mai để có thể mở mắt và tiếp tục vay mượn khí trời nữa hay không rồi, vậy hà cớ gì lại dung túng để bản thân trở nên càng hối tiếc!
Việc thứ (không rõ) là hoàn tất những cuốn sách mới tinh này :)

My library


LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?