lỡ lầm thành nếp

Con người luôn muốn có được nhiều hơn, đó là chính đáng, chỉ là... làm sai cách đến lầm đường lỡ bước, thiếu năng lực tự cảnh tỉnh để ý thức về hệ quả. Đến khi nhận thức được chuyện gì đã xảy ra, là quá muộn màng. 

vấn đề không hẳn là vấn đề

Chỉ là có một vấn đề của ngày hôm nay nên xin mượn tạm một đoạn trong sách để nói về suy nghĩ của mình: "Có một tư duy rất biện chứng của các nhà khoa học mà nhiều khi chúng ta quên đi: Trước một vấn đề mà ta không hiểu thì ta đừng giải thích bừa, vì làm như thế là ta tự dẫn ta vào ngõ cụt. Trong những trường hợp ấy, tốt nhất là ta tự thừa nhận cái chưa biết của mình và cũng đừng cho đó là một sự thật hiển nhiên. Bởi vì, vũ trụ là vô tận, đầy bí mật và mỗi ngày chúng ta chỉ biết thêm một chút trong cái ta chưa biết vô cùng lớn ấy. Nhưng, như con kiến tha lâu đầy tổ, chúng ta cứ chịu khó tìm tòi và biết đâu sẽ tìm ra một quy luật chi phối toàn vũ trụ".

vẫn luôn là thế!



Những ngày gần đây tôi tiếp xúc với nhiều câu chuyện hơn từ những người xung quanh. Có những câu chuyện khiến tôi cảm thấy vui vì có khi nó đơn thuần chỉ là một câu chuyện, một tình huống hài hước thật sự; có khi nó lại thể hiện sự trưởng thành và chín chắn trong suy nghĩ của họ; có khi đơn giản là vì tôi thấy họ đã mở lòng mình hơn... Có những câu chuyện cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều, những số phận, những mảnh đời thật vất vả trong cuộc sống mưu sinh tảo tần... những điều ấy khiến tôi chạnh lòng và dù biết rằng cuộc sống không tránh khỏi những điều như thế nhưng tôi vẫn luôn trăn trở không ngừng với những câu hỏi "tại sao" - cụm từ mà một người thầy trong lớp cao học đã bảo tôi đừng bao giờ hỏi nữa.

Chúng ta luôn có thể làm được nhiều hơn, nhiều hơn nữa những điều mình nghĩ. Và sẽ có những thứ đã qua khiến chúng ta cảm thấy hối tiếc vì mình không làm được nhưng luôn có cách cho mọi vấn đề, luôn có nhiều con đường cho một điểm đến, luôn có nhiều cách để đạt đến một mục tiêu. Hà cớ gì chúng ta tự đánh mất đi tiếng nói của bản thân, tính kỷ luật và lòng tự trọng từ những lý do viện cớ cho những hành động đáng tiếc của mình. Có những thứ càng sửa sẽ càng sai, vậy nên đừng loay hoay trong mớ hỗn độn ấy nữa! Hãy bước ra và bao quát lại vấn đề rồi định hướng bước tiếp. Đừng giải thích cũng đừng chần chừ vì đó chính là sự dễ dãi với bản thân. Hãy cảm thấy có lỗi với chính mình như khi cảm thấy có lỗi với người mà mình sùng bái, yêu thương và kính trọng mỗi khi ta có làm gì đó không tôn trọng hay thất hứa với chính mình.

"Mặt trời luôn mọc từ hướng Đông", "Ba Mẹ luôn yêu thương con cái", đó chính là những chân lý của cuộc đời cũng như việc luôn có lựa chọn cho mọi vấn đề. Và dù có trải qua những cảm xúc gì chăng nữa, bản thân tôi cũng luôn có những lựa chọn để khiến cuộc đời mình trở nên ý nghĩa hơn, ít nhất là đối với người thân, người yêu, bạn bè và những người đã từng đi qua cuộc đời mình.

Sự vỗ về cảm xúc bản thân luôn là phương thuốc hữu hiệu nhất mà bạn có thể làm được trong mọi tình huống.

Send my love: Thank you for always being there for me!

I'm getting old^^

Có những thứ không biết nên bắt đầu thế nào, cũng như việc giờ muốn viết gì đó về những ngày qua, lại không biết bắt đầu từ đâu. Ừ, vậy nên tốt nhất, cái gì không biết thì mình nên thừa nhận rằng không biết, đó xem như một cách bắt đầu.
Mỗi ngày tôi viết là mỗi ngày tôi cảm thấy bản thân mình thoải mái và muốn làm điều gì đó cho riêng mình, nhưng có những bài viết cách nhau 2-3 ngày, không phải vì khi ấy, tôi không cảm thấy thoải mái mà là tôi cảm thấy mình có hơi kể lể nếu như cứ viết như thế :D
Và hôm nay khi viết ra những điều này, tôi nghĩ mình đã ổn rồi, ít nhất từ bởi những niềm vui nhỏ những ngày qua. Tôi cảm thấy may mắn khi bộ não của mình luôn có thể quên đi những gì khiến tôi không vui để rồi sống thoải mái, đơn giản và nhẹ nhàng làm những điều ý nghĩa.
Ngày mai rồi sẽ khác.

CHÚT TẢN MẠN CUỐI NGÀY

Giờ này đang ngồi làm việc nhưng thật khó chịu khi đầu lại cứ tơ tưởng đến chiếc giường phía sau.
Thật khó để không thừa nhận rằng mình yêu cảm giác mỗi khi được đặt lưng xuống giường... thật tuyệt vời như mình đang được nghịch nước vậy. Mình yêu biển, thích nước bao nhiêu thì cảm giác lúc được nằm xuống giường cũng tuyệt vời bấy nhiêu. Đặc biệt là khi những giai điệu dịu êm mỗi khi chuẩn bị vào giấc ngủ được bật lên, như tối nay sẽ là album Couples Romantic Night at Moonlight, album có giai điệu rất đỗi yên bình, có tiếng sóng biển và gió dào dạt khiến người nghe đắm chìm vào đó và bước vào giấc ngủ ngon.

Nói một chút về việc đang làm, càng ngày mình càng cảm thấy thú vị và tò mò nhiều hơn, có nhiều ý tưởng hơn cho nó khi mỗi ngày, mình tiếp xúc với nhiều thông tin và phải đọc những thứ có vẻ khó nhằn với mình một tí, thậm chí 2 hôm nay mình (gọi là phải) đọc một cuốn sách mà nó khiến mình rất buồn ngủ và tất nhiên, mình đã ngủ quên 2 lần :) Tuy vậy, mình vẫn muốn đọc nó, vì mình thấy bộ não này đang bị thách thức rồi đây!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?