"đừng bận tâm!"

Nỗi khổ và mâu thuẫn nội tâm rất lớn của những người luôn biết mình muốn làm gì là có lúc chẳng biết mình đang làm gì, cố gắng vì điều gì. Tuy nhiên, nó không đáng sợ lắm nếu bạn hiểu chính mình, bạn lắng nghe tiếng nói nội tâm của mình; đừng bỏ rơi, đừng gồng mình. Một trong những điều tốt đẹp chúng ta có thể đối đãi với chính mình là nếu có khi bản thân rơi vào trạng thái ấy, hãy để nó tự nhiên bởi đó là lúc nội tâm được mạnh mẽ lên tiếng. Rồi sẽ có lúc bạn "sẽ biết mình cần làm gì với con người mới của mình".

xa vời

Có những mối quan hệ không thể gọi tên. Lúc mong chờ, không có hồi âm; lúc buông bỏ, lại cố tình tìm đến. Người ta gọi đó là sự phản bội, sự vô tình hay số phận? 

niềm tin

Chúng ta bị lừa dối, không hẳn vì thiếu sáng suốt, mà bởi vì chúng ta tin tưởng. Dẫu vậy, hãy cứ đặt niềm tin, vì so với việc hoài nghi mọi thứ thì niềm tin chính là động lực cho cuộc sống vững vàng hơn.
Hãy cứ tin và đừng lo lắng, vì sự sáng suốt sẽ đến vào thời điểm cần nó xuất hiện. Chỉ cần khi nó xuất hiện, bạn hãy (luôn là vậy) tin tưởng vào nó. Và đây là một vòng lặp, yếu tố chủ đạo chính là niềm tin.

lỡ lầm thành nếp

Con người luôn muốn có được nhiều hơn, đó là chính đáng, chỉ là... làm sai cách đến lầm đường lỡ bước, thiếu năng lực tự cảnh tỉnh để ý thức về hệ quả. Đến khi nhận thức được chuyện gì đã xảy ra, là quá muộn màng. 

vấn đề không hẳn là vấn đề

Chỉ là có một vấn đề của ngày hôm nay nên xin mượn tạm một đoạn trong sách để nói về suy nghĩ của mình: "Có một tư duy rất biện chứng của các nhà khoa học mà nhiều khi chúng ta quên đi: Trước một vấn đề mà ta không hiểu thì ta đừng giải thích bừa, vì làm như thế là ta tự dẫn ta vào ngõ cụt. Trong những trường hợp ấy, tốt nhất là ta tự thừa nhận cái chưa biết của mình và cũng đừng cho đó là một sự thật hiển nhiên. Bởi vì, vũ trụ là vô tận, đầy bí mật và mỗi ngày chúng ta chỉ biết thêm một chút trong cái ta chưa biết vô cùng lớn ấy. Nhưng, như con kiến tha lâu đầy tổ, chúng ta cứ chịu khó tìm tòi và biết đâu sẽ tìm ra một quy luật chi phối toàn vũ trụ".

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?