[the hours] a star

Nhiều lần sau giấc ngủ, tôi luyến tiếc nhiều bởi giấc mơ vừa qua. Có khi, chỉ là có khi thôi, tôi mong cứ ở mãi trong giấc mơ ấy, chỉ đơn giản vì ở đấy, tôi đã gặp những người mà một vài trong họ, tôi không thể gặp lại lần nào nữa trong đời. Và thực tại chỉ có thể là tái hiện trong trí nhớ.

...

Dù không phải người sành cà phê nhưng tôi thích uống cà phê ngon và theo gu cá nhân. Tuy vậy, chưa bao giờ tôi cầu kỳ ở mỗi tách cà phê tôi uống đều cần như thế bởi đơn giản, cái gọi là gu thì khó chiều, cái gọi là ngon thì có chuẩn riêng; lại còn phụ thuộc vào hàng tá những thứ liên quan khác như điều kiện của quán cà phê, loại hình quán, nguồn gốc nguyên liệu, cách rang, cách xay, tay nghề người pha, cách pha, không khí,... Có lần, vào ngồi một quán cà phê ở mảnh đất miền Tây hai năm trước - một nơi mà tôi từng đặt chân đến lần đầu vào kỳ thực tập thời Đại học, theo thói quen, tôi gọi một tách espresso mà không kỳ vọng nhiều vào chất lượng. Sau đó, một tách espresso được mang ra, thật ấn tượng! Đó là một chiếc tách sứ, màu trắng, điều đặc biệt là ký hiệu nho nhỏ được in trên cái tách ấy - cỏ 4 lá (được cách điệu). Trong lúc tôi lục lại cái trí nhớ tồi tàn, cũ kĩ của mình vì hình ảnh quá thân thuộc, chủ quán bước ra với một giọng nói càng thân thuộc hơn: "Lâu rồi không gặp, cô bé cà phê!". Cái tên gọi "cô bé cà phê" ấy không phải chỉ một hay hai người gọi tôi mà mọi người trong Tình yêu nhỏ hay trêu tôi như thế, nhưng cái giọng trầm ấy chỉ có một, đúng là cậu bạn ấy, người mà 03 năm về trước, chúng tôi đã mất liên lạc với nhau vì cậu bạn ấy không cùng chí hướng với đa số thành viên khác trong nhóm. Thật tuyệt vời! Cậu vẫn giữ cái phong cách ấy từ vẻ bên ngoài (của cả cậu lẫn tách cà phê) lẫn bên trong (tách espresso với cách pha riêng biệt, cũng như cá tính dí dỏm, vui tươi nhưng có chút điềm tĩnh của "dân chơi" cà phê).

Thế đấy, có những hồi ức đẹp đã qua, nếu còn cơ hội gặp lại để tiếp tục nghĩa là bạn may mắn. Nếu không, bạn chỉ có thể lục lọi kho báu cũ kĩ và bám bụi trong trí nhớ những vùng ký ức đẹp đẽ mỗi khi bạn chợt nghe một bài hát, vô tình ngửi thấy một mùi hương, một câu nói quen thuộc,... Đó cũng có thể là khoảnh khắc bạn dày vò cuộc đời của mình nếu lỡ như nó xảy đến lúc tinh thần bạn yếu đuối và mỏng manh nhất nhưng có người lại nhờ nó mà vực dậy chính  mình.

Tôi cũng từng nếm trải cái gọi là "một lần và mãi mãi" - điều duy nhất khiến tôi cảm thấy mình tệ hại đến tận bây giờ. Tôi có một cậu bạn rất thân thời tiểu học, chúng tôi ngồi chung bàn với nhau, cậu làm lớp trưởng, còn tôi làm lớp phó. Cậu học rất giỏi và hay chỉ bài cho tôi, tôi còn mê cả cái hình dáng mỗi khi cậu đứng trước lớp hay tham gia các cuộc thi kể chuyện theo sách. Đến giờ, tôi vẫn nhớ như in cái kỷ niệm sâu sắc với cậu năm lớp 4, đó là lúc cả lớp nộp bài kiểm tra toán cho cô, cậu là lớp trưởng nên cậu đi thu bài của cả lớp và cậu thu bài của tôi cuối cùng. Lúc cậu vừa đem bài đến bàn chuẩn bị nộp cho cô, cậu vội vã quay lại giục tôi: "Tại sao không ghi đáp số? Bà ghi đi! Nhanh lên chứ cô trừ điểm đó!". Cái vẻ mặt cậu lúc đó đáng mến gì đâu. Thế là nhờ cậu (có chút thiên vị) lúc đó nên tôi được điểm 10 đỏ chót. Sau này lên cấp 2 cậu học trường khác, tôi cũng học trường khác, chúng tôi không còn gặp nhau nữa (đó là không kể những lần lướt qua nhau ngoài đường) và cho đến kỳ thi học sinh giỏi tỉnh năm lớp 11, tôi và cậu mới có dịp gặp nhau ở điểm thi, cậu thi Toán, còn tôi thi Sử. Chúng tôi đã có dịp kể lể khá nhiều chuyện khi đó, từ áp lực học hành đến định hướng tương lai. 
Năm hai Đại học, cậu có dịp vào Sài Gòn (khi ấy, cậu đang là SV của ĐH FPT) và chúng tôi hẹn gặp nhau. Sau đó, vì có việc đột xuất nên tôi không thể gặp cậu vào dịp đó. Nhưng tôi cũng không ngờ rằng, kỳ thi học sinh giỏi năm ấy chính là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Sau đợt vào SG ấy, cậu đã ra đi mãi mãi vì căn bệnh ung thư máu. Tôi không còn một cơ hội nào để có thể hối hận vì hành động của mình nữa, vì với tôi, hối hận nghĩa là khi tôi có thể làm điều gì đó để khắc phục hậu quả tôi đã gây ra, còn nếu không, hối hận là điều vô nghĩa; và với cậu, tôi đã không thể.
   
Cho dù mỗi lần mất mát trong đời có xảy đến, tôi luôn tự nhủ với mình: "Nothing's Gone Forever, Only Out of Place" nhưng cũng chẳng có ích gì cả, mất mát vẫn cứ là mất mát thôi. Nhưng điều tôi có thể làm được sau sự việc ấy chính là trân trọng từng cuộc hẹn, trân trọng từng mối quan hệ mà tôi có, ít càng tốt, tôi càng đầu tư cho nó tốt hơn, nhiều hơn; thà rằng trễ hẹn, dù thời gian gặp sẽ bị ít hơn một chút... nhưng chỉ cần gặp nhau thôi là tốt rồi.

 
Trên đỉnh Chứa Chan (Nov 29, 2020)

Tôi lựa chọn ưu tiên ghi nhớ mọi thứ, mọi điều quan trọng trong cuộc đời bằng mùi hương, bằng âm thanh bởi đơn giản những điều ấy men theo không gian, men theo hơi thở vào tận trái tim và khối óc một cách dễ dàng.

chấp nhận = kết thúc

"Một nửa sự thật vẫn có thể là sự thật", đó là điều mà nhiều người đã phủ nhận nhưng mình tôn trọng điều đó, vì ít nhất có thể, sự thật (bằng một cách nào đó) vẫn khiến người ta không thể nào phớt lờ nó đi trong cái môi trường giả dối được tạo dựng công phu và bài bản.

Và mình cũng yêu luôn chuyến leo núi hàng năm của gia đình mình vào sáng ngày mai <3. Tối nay hãy ngủ thật ngon thôi!



yêu chiều bản thân

 Có những ngày bạn cảm thấy mệt mỏi kiểu cái gọi là động lực trong tinh thần bạn như một giọt nước cuối cùng trong một chiếc ly, dù bạn nghiêng chiếc ly đến nỗi dựng thẳng đứng lên, giọt nước cũng chẳng đủ thấm đến miệng ly huống gì để chảy ra ngoài. Tôi hôm nay là như vậy, chẳng hiểu lý do tại sao. Và với kiểu người luôn tìm lí do cho mọi vấn đề như tôi thì thật sự là đau đầu :D Vậy nên tôi mặc kệ, tôi vẫn nằm oài, tôi chấp nhận để mình như thế cho đến khi nó sẵn sàng ngồi dậy. Đó chẳng phải giải pháp hay ho gì cả! Thêm cơ thể lại vẫn còn ngứa rát, khó chịu, có chỗ bị tôi gãi cho muốn chảy máu chỉ bởi quên việc mình (trước kia hoàn toàn không hề bị vấn đề gì cả) tự nhiên vài tháng gần đây lại bị dị ứng với mấy miếng thịt bò mềm mềm, thơm phức và ngọt lịm (mà hôm qua lỡ ăn).

Đi tắm luôn là giải pháp hữu hiệu nhất khi tôi muốn cứu vớt cái động lực tinh thần tự nhiên lang thang ở đâu đó mà bỏ rơi mình. Buổi chiều, may mắn thay, nó đã chịu trở lại! Giờ đó, tôi mới kịp cảm nhận được hương tinh dầu thoang thoảng dễ chịu và thoải mái. Tôi dành thời gian để sắp xếp và phân loại lại những cuốn sách. Những cuốn sách không còn dùng đến nữa, tôi cất đi; những cuốn đã đọc nhưng thấy hay, tôi xếp gọn một chỗ; những cuốn chưa đọc, tôi để ở bàn. Tôi cũng sắp xếp lại mớ kỷ vật quan trọng, những cuốn nhật ký từ thời còn là học sinh (giờ đọc lại thấy thiệt ngu ngơ và rất chân thật). Những cuốn nhật ký xếp chồng lên nhau đại diện cho mớ cảm xúc hỗn độn của tôi cũng ngần ấy! Tôi thầm than nhẹ: Nhiều thật ấy! :D Nhưng biết sao được, với riêng tôi, cho người khác biết được cảm xúc của mình chưa bao giờ được xem là sự ưu tiên, quan trọng. 

Tối nay, tôi vừa xem review về Rocco & His Brothers với nội dung khá hay, tôi sẽ sắp xếp thời gian để xem nó. Phim Israel cũng chưa bao giờ làm tôi thất vọng, vậy nên, tôi cũng rất mong chờ buổi công chiếu Bữa tiệc chia tay & Và khi em đến vào cuối tuần. À, thêm một làn gió mới với bản nhạc tuyệt vời mới được nghe hôm nay -Take my hand (Omar Akram) chắc chắn cũng sẽ là khởi đầu cho những điều mới mẻ đang chờ đợi. 


những nụ cười của Thiên thần

Yya! Thế là lại kết thúc một tuần nữa rồi, nhanh ghê! Mình chỉ muốn nói lời cám ơn, cám ơn một tuần vừa qua với nhiều niềm vui và bất ngờ với những người bạn cũ, người những bạn mới, và một người bác truyền cảm hứng tuyệt vời!

Đến giờ mình vẫn xem việc Tình yêu nhỏ vượt qua được đại dịch vừa qua đối với tụi mình là sự may mắn, may mắn vì những nỗ lực mà tụi mình chuẩn bị từ vài năm trước khi đa dạng hóa nguồn cung, nguồn thu; đa dạng hóa các hoạt động,... để rồi khi có biến cố, tụi mình vẫn vượt qua được và vẫn có thể mỉm cười. Đời mà, còn gì may mắn hơn khi vẫn có thể vương nụ cười trên môi. Thứ 5 vừa rồi, cũng tại Tình yêu nhỏ, mình may mắn được gặp lại "người bạn già" (bác ấy hay dùng từ này với mình) đáng kính, nói may mắn là tại vì mình cứ lông bông suốt, không phải lúc nào cũng đến Tình yêu nhỏ nên hiếm khi gặp Bác ấy, ngồi trò chuyện với Bác trong lúc chờ những mẻ rang cà phê, mình lại được soi sáng và dẫn lối bởi cái thế giới nhỏ bé nhưng đầy ắp những trăn trở của mình lâu rồi đã trở nên chằng chịt vì những tất bật thường ngày đã thành công khiến mình "mù tịt" và có khi mình mặc kệ mà chẳng muốn làm gì. Bác vẫn vui vẻ, sảng khoái và tràn đầy sức sống mà những nếp nhăn trên mặt hay bệnh người già (Bác kể) cũng đâu có ngăn được tinh thần khẳng khái mãnh liệt như một cây cổ thụ to lớn luôn mạnh mẽ vươn dài những tán cây đón nắng, tắm gió, hứng nước và hít khí trời; đồng thời, chia sẻ và chở che cho những thế hệ sau. Nói chuyện với Bác, mình ngộ ra một điều: mọi sự ép buộc, dù có thành công mĩ mãn đến đâu, về bản chất vẫn là sự bất công vì ngay từ đầu, ta đã tước đi sự lựa chọn của đối phương. 

Cũng chiều hôm ấy, mình cũng gặp lại cô - người mà mình luôn dành trọn vẹn sự tôn trọng và quý mến. Mình tặng cô một chiếc cài áo, không biết nói gì nhưng mình tin là với sự tinh tế vốn có, cô sẽ hiểu được sự biết ơn từ tận đáy lòng. Mình mong cô luôn mạnh khỏe, bình an để có thể làm được nhiều hơn nữa và chắc chắn là cô làm được vì cô là một trong những người sáng tạo, mới mẻ, tự tin, quyết đoán và không ngại thay đổi nhất mà mình gặp. Đó cũng là lí do mà trước đây mình rất mong muốn cô hướng dẫn đề tài của mình.

20.11 là sinh nhật tròn 5 tuổi của Tí Nị. Cũng không biết diễn tả thế nào! Tí Nị càng lớn càng hiểu chuyện, luôn biết thấu cảm với mọi thứ xung quanh; lanh lợi nhưng rất lém, suốt ngày phải "gia pháp" mới chịu. Mới đầu ngày sinh nhật, Nị đã hỏi tứ lung tung mọi thứ từ quà tặng, ăn món gì, làm gì, khi nào mua bánh kem,... nhìn mà buồn cười không chịu được. Nhìn Nị cuối tiệc sinh nhật cầm một bịch kẹo đi phát cho mọi người xung quanh từ trẻ nít tới người lớn mà cứ ngỡ Nị mang văn hóa Ấn đậm chất luôn và đang ở nhầm quốc gia nữa :D :D Không khí sinh nhật Nị năm nay mình sẽ nhớ mãi. Mình chỉ ước Nị cứ sẽ lớn lên khỏe mạnh, thông minh và hồn nhiên, vui vẻ như bây giờ.

sacred night - secret garden, cathrine iversen

Nếu lỡ yêu thích Secret Garden thì sẽ không bỏ lỡ Sacred Night, vẫn sự hòa hợp nhẹ nhàng, tinh tế giữa giọng hát an lành (của Cathrine Iversen) và tiếng đàn du dương quen thuộc. Mong được một lần xem live concert của họ!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?