xa xa

Tối nay ngồi nghe tâm sự của một đứa em bạn kể về một một dòng sông nhỏ mãi đổ ra biển lớn nhưng không ngoái đầu nhìn lại, rằng còn có một dòng sông nhỏ khác mãi đổ về mình. Tôi nghe và dù có chút chạnh lòng cho em nhưng cũng động viên vì em vừa góp nhặt vào cuộc đời mình một mảnh ghép.
Suy cho cùng, cuộc đời của em hay của tôi hay của tất cả chúng ta đều sẽ có lúc như thế, nhớ nhung nhưng không được phản hồi, quan tâm nhưng nhận lại thờ ơ,... Quan trọng là sau những cái mà chúng ta coi là sự tổn thương ấy là dũng khí để chúng ta can đảm đương đầu với những điều phía trước. 

Cây con mà bạn yêu quý, hãy cứ chăm đi, sẽ có ngày nó đơm hoa kết trái; nhưng dù nó không đơm hoa kết trái được như bạn muốn thì có sao đâu, bạn lại thêm kinh nghiệm để chăm một cây con khác mà bạn thích, chỉ cần kiên trì học hỏi và theo đuổi. 

"Không ai tắm hai lần trên một dòng sông" - một câu nói nổi tiếng hầu như ai cũng biết nhưng nếu hồi cấp hai bạn từng học về vòng tuần hoàn của nước bạn sẽ thấy câu nói ấy không đúng khi đứng ở một khía cạnh khác.

mùi xưa cũ

Khoảng thời gian yên bình là khi nhẹ nhàng lật mở từng trang sách, vừa đọc, vừa hoài niệm linh tinh về những chuyện đời thường dù nhỏ nhặt; vì biết rằng mình đã không đánh mất mình ở quá khứ nhưng vẫn gắn kết với hiện tại.
Chút hoài niệm nhỏ mình nhớ cách đây vài ngày ngồi trong thư viện, khi cô lao công lau sàn, mùi hương sàn gỗ kết hợp với nước lau sàn... chính xác là cái mùi hương khi 2 thứ ấy tiếp xúc nhau, làm vô thức mình nhớ lại khoảng thời gian cách đây 8 - 6 năm về trước. Đó là khoảng thời gian mình va chạm với công việc lần đầu, những buổi đầu đứng lớp với rất nhiều điều đẹp đẽ đến mức nó trở thành một trong những dấu ấn đẹp đẽ nhất cuộc đời mình.
Thật trùng hợp vì cũng đã bước sang tháng 5, chắc E cũng đang gấp rút chuẩn bị cho một khóa hè sắp tới (mong rằng tình hình dịch sẽ dịu lại). Nếu có cơ hội, mình vẫn muốn "tắm" lại trên dòng sông ấy một lần nữa.

Hơn bất kỳ điều gì khác, mùi hương là thứ khó quên nhất ngoài tình yêu. Bạn có thể bịt tai nếu không muốn nghe, che mắt nếu không muốn thấy. Với mùi hương bạn không thể chối từ trừ khi bạn ngừng… thở. Mỗi mùi hương là một cuộc hành trình. Chúng lặn sâu vào quá khứ, dạo chơi trong kí ức. Chúng khám phá những chân trời đầy cảm hứng và chưa được biết tới, và sẵn sàng cho những cuộc phiêu lưu mới.

Con Chó Mùa Xuân - Patrick Modiano
Mùi Hương - Patrick Süskind

nửa đêm

Chỉ vì một cơn mưa đầy nặng hạt lúc nửa đêm mà giờ đây ngồi giữa nhà với một cây đèn cầy, một tách cà phê, một cuốn sách đang đọc dở, với headphones và những bài hát cố đế cùng những cánh cửa mở toang (mong là không có dị vật xuất hiện như mấy bộ phim horror đã xem 🤨). 
Ông Trời ơi! Nghỉ được rồi!!! 🥺🥺🥺
Hoa vườn nhà ngày tết

những cơn mưa đầu mùa

Rất nhiều điều xảy ra trong cuộc sống khiến chúng ta chệch khỏi quỹ đạo của chính mình nhưng cũng không thể trốn tránh, dằn vặt hay oán trách dù chúng ta cần phải thừa nhận trong thoáng chốc, tinh thần khỏe mạnh thường ngày sẽ tồn tại những cảm xúc ấy vì đó là những phản ứng, những cảm xúc bình thường như có ngày thì sẽ có đêm, có nắng thì sẽ có mưa vậy. Vậy nên cứ để nó đến rồi đi. 

Chuyện gì đến cũng phải đến và mọi thứ đều sẽ qua dù có ổn hay không. Lần nào tôi cũng tự đặt tay lên ngực trái và tự nhủ mình như vậy, và thế là trái tim bình an hơn, mọi thứ đến một cách nhẹ nhàng và đi cũng lặng lẽ, chỉ cần thời gian mà thôi. 

P/s: Cuộc sống tại quê nhà là một giấc mơ và Sài Gòn hay những nơi xa lạ khác chính là thực tại.

[the hours] kỷ niệm

Khi bạn nói đã sẵn sàng cho một thời điểm/sự việc/tình huống nào đó, thì đấy là cũng thời khắc bạn hoang mang và yếu đuối ở một nơi nào đó trong con tim đầy mạnh mẽ nhưng cũng yếu mềm của bạn. Bạn ra sức níu giữ, bạn tìm cách in hằn mọi thứ vào trái tim, vào trí nhớ của bạn để trở nên mạnh mẽ và sẵn sàng hơn.
Sau nhiều lần hẹn hò "lên bờ xuống ruộng" thì tối hôm nay, năm anh em từ thuở vươn mình đổi mới của VS đến nay, dù mỗi người sau đó đã trải qua nhiều vị trí, nhiều nơi làm việc khác nhau nhưng tình bạn này đến nay cũng tròn 5 tuổi. Dù mối quan hệ này chưa biết đặt tên như thế nào, có phải là những người lạ hoàn hảo (perfect strangers) hay chân thực đơn thuần thì đó cũng là những người bạn mình trân quý nhất:  Một người anh cả "biết tuốt" mọi thứ và chân thành đến từng tế bào :D khi luôn tận tình hướng dẫn những đứa em trong nhóm, khi nào cũng nhẫn nhịn và chịu thiệt về mình dù có đôi khi mình ăn hiếp anh quá trời :)); một người anh hai chững chạc, đầy hoài bão và ý chí lớn, biết quan tâm và sẵn lòng giúp đỡ bất cứ khi nào tụi mình cần, luôn tạo cảm giác an toàn cho mọi người xung quanh trong mọi vấn đề, lại còn là "anh tài xế" hào phóng nhất quả đất hay chở mình đi và về nhà mỗi khi nhóm tụ họp; một người anh ba cao, to, đẹp trai và lãng tử, luôn làm cả nhóm cười ngả nghiêng như con lật đật mỗi khi bông đùa, cũng là người tinh tế và biết quan tâm đến cảm xúc của mọi người trong nhóm nhất, và dù có lần "ghét" anh ba này đến đâu nhưng hễ nghĩ đến việc anh động viên và chở mình thẳng đến buổi phỏng vấn vài năm về trước là mình quên tất thảy cảm xúc tiêu cực về anh; một em gái út thông minh, nhanh nhẹn, chân thành, dịu dàng và luôn phải hứng những trận cà khịa hóc búa, hack não của 4 anh chị trong nhóm đến nỗi muốn tẩu hỏa nhập ma nhưng vẫn kiên trì "bám chặt" mối quan hệ này, cô bé cũng là bạn "tài xế" đầy nữ tính và dễ thương nhất của mình. 
Chiều tối qua, mình, chị K và Cún con cũng đi dạo công viên, ăn vặt cho có không khí giáng sinh như người ta. Cún con nhà mình ăn ngon, cười tươi và chơi vui đến nỗi quên cả giờ về nhà. Chị K thì không cần nói nhiều, hehe... đố ai biết chị của mình đã hai nhóc tì! 
Giáng sinh hay năm mới,... không phải cứ đợi nó đến thì mọi người mới nghĩ đến việc đi chơi mà ngược lại, chúng ta đi chơi cùng với nhau, làm việc gì đó cùng nhau khi chúng ta trân trọng từng thời khắc ở bên nhau, và chỉ có như thế mới mang đến niềm vui thật sự.
Không có tình yêu thì giáng sinh hay năm mới cũng chỉ là những ngày lễ thuần túy, vô cảm mà thôi.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?