Đâu phải lúc nào ta cũng được ghép trọn vẹn các bức tranh!
đủ
Nhiều khi, chúng ta tự nghĩ rằng mình "nghiện" một điều gì đó - một bản nhạc, cà phê, thuốc lá,... Mỗi khi như vậy hãy tự vấn rằng, mình thật sự "nghiện" chính điều đó hay mình "nghiện" thao tác với nó, "nghiện" một cảm giác lấp đầy nào đó hay "nghiện"-bận-rộn?...
Dù là gì đi nữa, điều gì vừa đủ sẽ đem đến cho ta niềm vui trọn vẹn. Biết đủ chính là hạnh phúc.
Thật ra thì tự nhiên giờ mình nhớ cảm giác hai đứa ngồi trước hiên nhà, cùng thưởng thức cốc trà hoa nhài (do chính tay anh trồng) dịu ngọt và tinh khiết sau bữa tối dưới cái không khí se se lạnh trước giáng sinh của vài năm trước thật nhiều! (sảng 💢)
[the hours] hiện tại
Mỗi thời khắc chúng ta đang sống, chúng ta đều không biết một giây hoặc mili giây sau đó sẽ xảy ra chuyện gì - tôi thường ương bướng mà nói với mẹ điều này mỗi khi mẹ nói về dự định lập gia đình muộn của tôi, để rồi ta không cần phải bận tâm quá nhiều về ngày mai, về tương lai, về cuộc sống mà quên đi hiện tại, rằng chúng ta cũng đang vay mượn chút khí trời để thở, những nắm đất linh thiêng để sinh sống và vun trồng, chút ánh sáng để ngắm nhìn những điều đẹp đẽ... Tôi càng yêu và biết ơn những điều này hơn sau đỉnh điểm trận dịch hồi tháng 08 vừa qua, tôi càng biết ơn hơn về sự bình an mà Mẹ, gia đình tôi và những người xung quanh tôi đang có. Vậy nên, với tôi mà nói, nếu đã không mong cầu thêm thì việc gì phải chạy đua cho có thêm, cho vừa với người ta hay cho tương lai chưa biết trước được điều gì trong khi yêu thương, biết ơn và đền đáp cho những điều hiện tại đã là chưa đủ!
Nên... sống nhẹ nhàng thôi, đơn giản thôi mà hạnh phúc tròn đầy <3
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
(Kahlil Gibran)
thời điểm
Chúng ta còn nhiều thời gian để thử - sai, để thỏa đam mê nhưng Ba, Mẹ thì không! Họ không đủ thời gian để chờ chúng ta thử - sai, để thỏa đam mê rồi kịp quay về.
lời xin lỗi vụng về
Một lời xin lỗi đối với những điều đơn giản thường ngày không khó nói, đó là khi chúng ta trễ hẹn, nhỡ giẫm lên chân một ai đó, mua nhầm đồ,... nhưng chúng ta hiếm khi đủ dũng khí để nói lời xin lỗi với những sự việc/hành động tạo nên những vết nứt lớn hơn. Vì sao vậy? Vì ta sợ mình bị thua thiệt, vì ta sợ mình bị phán xét, vì ta sợ người khác nghĩ mình làm sai,... Nhưng ta nào biết, cái ác của Nữ hoàng đỏ căn nguyên là từ lời nói dối của Nữ hoàng trắng mà ra, và chỉ cần một lời xin lỗi giản đơn thì mọi thứ đều được giải quyết. Tất nhiên, dù có lý do nhưng bản chất cái ác vẫn là cái ác, việc xảy ra đều đã xảy ra nên không một lý do nào có thể bao biện được. Và vì con người là động vật phi lý trí, nếu chỉ cần một lời nói có thể hóa giải mọi vấn đề thì tại sao không?!
Hôm nay vì một việc xảy ra với người đồng nghiệp, trong lúc tự nghĩ chỉ cần một lời xin lỗi nhẹ nhàng từ họ là đủ bộ não yếu mềm của tôi nhảy cẫng lên như chưa hề có chuyện gì xảy ra (mọi lần trước tôi cũng đã mong như vậy) thì tôi nhớ đến một người mà tôi đã vô tình tổn thương đến họ chỉ bởi sự im lặng của mình khi lặng lẽ bước qua mối quan hệ ấy (dù rằng tôi luôn nghĩ khi ấy, đó là cách giải quyết vấn đề tốt nhất). Tôi quyết định gửi lời xin lỗi đến người đó, dù rằng, mối quan hệ hiện tại giữa chúng tôi vẫn tốt nhưng vẫn còn một khoảng trống nào đó, một khoảng trống mà chỉ cần lời xin lỗi của tôi là đủ để lấp đầy. Người ấy đã nhẹ nhõm thả mặt 😊 và tôi... cũng nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy mình hoàn thiện thêm một chút nữa khi lựa chọn nói lời xin lỗi, vì tôi coi trọng mối quan hệ này chứ không còn quan trọng đúng/sai, căn nguyên là từ ai nữa.
LÀ TÔI
cóc con lạc lối
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?
-
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
-
Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm Có những cảm xúc thật kỳ lạ. Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng a...
-
Ba hôm nay có nhiều việc, cảm giác như một ngày 24 tiếng là trêu người vậy! Thứ 7 mà cứ nghĩ là thứ 6, ngày thứ 8 cũng không hề có cảm giác...
-
Không khí những ngày cuối năm khiến lòng tôi trở nên nôn nao. Cái nôn nao không phải của trông ngóng, mong chờ những ngày tết như vài chục n...
-
Con người trưởng thành theo nhiều khía cạnh, còn tôi, có lẽ là bắt nguồn từ những câu hỏi. Tôi nhớ khi còn nhỏ, chắc có lẽ rất nhỏ, tôi tò m...
-
Chào Người Bạn Cũ! Buổi trưa yên tĩnh với cái nắng gắt và không khí dễ thở dù có hơi nóng rát của những ngày cận hè và sự dần trỗi dậy của S...
-
Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để...
-
7761312 01, 0 1201 120 7 60 7621276 1276116 12760129? 11101 1212 129763 1321 7627 1224, 2 12760 7, 12276 12761311! 1211 0 1201 1220, 7624 11...
-
Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ kh...
-
Có những thứ không biết nên bắt đầu thế nào, cũng như việc giờ muốn viết gì đó về những ngày qua, lại không biết bắt đầu từ đâu. Ừ, vậy nên...