thế nào!

Kể từ khi khởi động dự án mới, hôm nay mới cảm thấy nhẹ lòng, công sức của chúng tôi cũng đã tạo nên thành quả mà chúng tôi mong đợi.

Hôm nay tôi cũng được hỏi thật nhiều, và tôi cũng hay có thói quen đáp lại bằng một câu hỏi khác; điều mà người hiểu sẽ cảm thấy tò mò, thú vị; còn người khó hiểu thì cảm thấy bí bách hoặc có chút khó chịu, nhưng nhiều khi tôi cũng không muốn quan tâm quá đến việc họ có hiểu hay không :D

Một câu hỏi tôi thường hay được hỏi, trong nhiều lĩnh vực, đặc biệt là công việc của mình rằng, kế hoạch [...] của tôi/chúng tôi là gì? Câu hỏi không khó mà lại rất khó với tôi khi là chính mình. Vì vậy, tôi thường trả lời theo cả hai. Sao cũng được, người quan tâm đến lợi ích thì sẽ thấy vế thứ nhất (không khó) có lợi cho họ và xứng đáng, còn người quan tâm hay tò mò đến tôi/cảm nhận của tôi thì sẽ thấy vế thứ hai (rất khó) cũng có lợi cho họ (và có thể, không có lợi cho tôi chút nào :D).
Thì có sao, đồng xu luôn có hai mặt và những điều thú vị cũng không ngoại lệ.

(vẫn còn cuốn sách chờ mình review nhưng bản thân thật khó chấp nhận review một cách hời hợt bởi mớ cảm xúc hỗn độn những ngày này)

còn lại

LK220606
Có một vài mối quan hệ "hết hạn" theo một cách thật buồn.
Những mâu thuẫn, xung đột, bất đồng xảy ra có thể mang lại những trải nghiệm giúp đối phương hiểu nhau hơn, mối quan hệ bền chặt, khăng khít hơn. Nhưng cũng có một số ít là quá sức chịu đựng của nhau, mà dù sau đó có nỗ lực hàn gắn đến mức nào thì vết sẹo quá lớn đến nỗi chỉ nhìn thôi cũng không thể nào quên được thương tổn đó,
âu cũng là lúc cần dừng lại.
Dừng lại để mọi thứ không quá xa, để giữ lại những kỷ niệm tốt đẹp nhất và mỉm cười nhẹ nhàng mỗi khi nhớ về, để không phải vô tình lướt qua nhau trên đường đời về sau, và cũng để... đối phương bắt đầu một mối quan hệ khác và tìm được chính mình.

"Ra đi không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với một sự từ bỏ, đó cũng có thể là một cách để giữ gìn những gì đã trải qua, nếu người ta biết ra đi trước khi quá trễ".
- Marc Levy -

những điều hiển nhiên

Có lẽ nghịch lý lớn nhất của những người có tiền nhiều nhất là tham vọng sống-trường-thọ với nhiều lý do khác nhau, trong khi những người sống trường thọ nhất của thời đại lại không phải là những người nhiều tiền nhất.

Để cảm nhận được sự an nhiên và bình an trong tâm trí, điều quan trọng cần biết và thực hành liên tục là chấp nhận một sự thật rằng mọi thứ đều cần có sự đánh đổi, và thêm một sự thật hiển nhiên rằng những sự đánh đổi này không hề tương đương về lượng và chất.

Nhân danh "phát triển" mọi mặt của đời sống, chúng ta đã chà đạp và bòn rút (những đức tính mà loài người cho là xấu xa) Trái đất; nhân danh tham vọng "chinh phục" thiên nhiên, chúng ta đã phá hủy đi những gì tự nhiên và tốt đẹp nhất. Rồi mọi thứ đều cần trả giá, chỉ đáng tiếc cái giá không phải "ai làm người nấy chịu".

bạn biết không!?

Để đánh giá thái độ (có thể suy rộng ra một phần cho nhân cách) của một nhân viên, khoảng thời gian anh ấy/cô ấy sắp nghỉ việc chính là khi tôi có thể nhìn nhận rõ nhất. 

Nhân cách thật (đã định hình) của một người không bị chi phối bởi môi trường họ sống; thái độ, sự xứng đáng của những người xung quanh; còn làm hay sắp nghỉ việc... mà chỉ đơn giản nó được quyết định và chi phối bởi chính những quan điểm, giá trị sống cốt lõi, nhận thức, hành vi mà chính họ lựa chọn và theo đuổi trong suốt cuộc đời mình. Nếu một người dõng dạc hô to mình chính trực, trách nhiệm, ham học hỏi thì họ sẽ chính trực, trách nhiệm và ham học hỏi đến cùng.

Bạn có thể thay đổi quan điểm, giá trị, nhận thức, hành vi... Đó là quyền lựa chọn của bạn, nhưng hãy chịu trách nhiệm với toàn bộ những gì bạn lựa chọn và tuyên bố dõng dạc ấy.

Không tiếp tục cộng tác nhưng vẫn có thể giữ gìn, xây dựng và phát triển một mối quan hệ bền vững và cùng nâng đỡ nhau hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

[the hours] lâu rồi mới viết dài như thế

Dạo 1 tuần gần đây, cơ thể mình nó bảo rằng không ổn. Và rồi hôm nay mình đã chính thức xác nhận nó không ổn. Nó cứ rời rạc và chắp nối như những dòng cảm xúc hiện giờ mình đang viết vậy.

Một năm qua vì dịch nên chủ yếu mình di chuyển bằng Grabcar-bike và Chú Tài xế thân thiết gần nhà. Và cũng gần 11 tháng rồi, hôm nay mình mới lại ngồi trên chiếc bus quen thuộc. Cảm giác tự do và yên bình. Mình thích mỗi khi xe vắng khách (dù ý niệm này hơi ích kỷ một chút vì điều này làm doanh thu của cô chú tài xế sẽ ít hơn :D), mình thích cái không gian rộng lớn của nó, mình thích cái cảm giác ngồi ngắm Sài Gòn và đoàn người đang di chuyển từ trên xe cao hơn... và mình cũng thích những dòng hồi tưởng khi đi qua những cung đường quen thuộc. Những hoài niệm đó làm mình ý thức được giá trị, sự quan trọng của những điều đã và đang hiện hữu trong cuộc đời mình: công việc, môi trường làm việc hiện tại so với công việc, môi trường trước kia và điều mình thật sự mong muốn; những con người, những mối quan hệ, những hoạt động hiện tại so với những con người, mối quan hệ, những hoạt động trước kia và điều mình thật sự mong muốn;... Quá khứ làm mình hạnh phúc, tương lai là điều vô chừng, còn một năm gần đây nhất thì...

Mình là đứa cố chấp với bản chất của một điều gì đó. Mình hứng thú và tò mò với việc tìm hiểu và khám phá bản chất của mọi thứ, từ sự việc, khung cảnh đến con người... Trước giờ vẫn vậy nhưng không hiểu sao đến bây giờ mặt mình vẫn còn quá "mỏng" với những bản chất, sự thật trần trụi (chưa tốt, chưa thật) về một điều gì đó, một ai đó, một tổ chức nào đó... Dù đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận kết quả khi đã chọn đi con đường này nhưng tâm trạng mình vẫn có khi tồi tệ bởi những điều đó. Và sẽ càng đáng buồn hơn khi đó là những điều/người vô cùng (ngỡ là) thân thiết.
...
Dẫu sao đi nữa, mình vẫn trân trọng những điều xảy đến bởi nó vẫn sẽ xảy đến bằng cách này hay cách khác và (theo thời gian) mọi chuyện đều sẽ qua nên dù cay đắng hay ngọt bùi, dù buồn khổ hay hạnh phúc, mình vẫn sẽ mở lòng đón nhận và hoàn thiện bản thân tốt hơn mỗi ngày từ những điều đó.

HCM 03/04/2022
(Cám ơn những người bạn, những giây phút vui vẻ hiện tại mà chúng tôi mang lại cho nhau)

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?