lưng chừng

Dù biết sai trái và tội lỗi nhưng người ta vẫn cứ lao đầu vào. Có người như con thiêu thân, còn có người chỉ đơn giản là một con ruồi muốn tìm chút mật ngọt - một bên là "tiếng gọi của tình yêu", một bên là thứ cảm xúc nhất thời.

Những kẻ còn lại - lý trí đến mức có khi tưởng như không dám sống thật với cảm xúc của mình. Có người bảo thật hay, thật tốt; còn người khác lại bảo... vô vị. Chỉ có một điều hiếm khi người ta nhìn ra, hẳn đó là những kẻ nhạy cảm, thật nhạy cảm và sợ mất mát nhất. Đối với bạn, có thể chỉ một vài thứ thật sự ý nghĩa và cực kỳ quan trọng (cũng là "Gót chân Achilles") trong cuộc đời, nhưng đối với họ, đến cả một chiếc lá cũng "có dáng, có hình" là "Gót chân Achilles" trong cuộc đời họ.

[the hours] "người ta hỏi để lớn lên"

Con người trưởng thành theo nhiều khía cạnh, còn tôi, có lẽ là bắt nguồn từ những câu hỏi.

Tôi nhớ khi còn nhỏ, chắc có lẽ rất nhỏ, tôi tò mò về nhiều thứ lắm. Tôi tò mò đến mức bao nhiêu bài hát của chị tôi (cách tôi 4 tuổi) được chép trong tập - lúc ấy chị là lớp phó văn thể mỹ của lớp, tôi đều lén lấy ra hát sau mỗi lần nhớ giai điệu mà chị tôi đã ngân nga tập hát; bao nhiêu cuốn sách văn học, cuốn truyện của của chị, tôi đều lén lấy ra đọc hết, đến nỗi vì tính chị tôi không thích sự xáo trộn từ người khác nên chị tôi tuyên bố "cách ly" tôi khỏi mớ sách vở của chị... 
Và tất cả chỉ vì tôi quá tò mò bởi rất nhiều câu hỏi không có người giải đáp, và tôi khó chịu bởi điều đó.

Ai rồi cũng có những cột cốc đánh dấu sự trưởng thành trong một số lĩnh vực gì đó. Cột mốc của tôi về sự tò mò thì không-son-lắm :))

Hồi cấp hai, lớp tôi có một cô bạn học giỏi toán hơn tôi. Tôi còn nhớ buổi trưa hôm ấy, tan trường, trên đường về (nhóm tôi hay về nhà chung với nhau), tôi mở lời hỏi cô bạn ấy hướng giải của tôi về bài toán Cô giao về nhà. Cô bạn ấy đã ném cho tôi ánh nhìn đầy thất vọng kèm câu nói: "Bà bị sao vậy?". Rồi tôi cũng chẳng nhận được câu trả lời.
Rồi cũng tương tự như thế, ở lớp cao học, khi tôi đặt ra một vài câu hỏi kiểu: "Tại sao...?", "Tại sao không...?", Thầy dạy tôi không trả lời và bảo với tôi rằng: "Sau này đừng hỏi 'tại sao' nữa nhé!"
Rõ thật là hai cột mốc không "son" tí nào :))
Lúc nhỏ thì đám bạn không ai động viên nhưng ở lớp cao học lại khác, các chị chung lớp động viên tôi và bảo: "Em cứ hỏi liên tục như thế cho chị! Những điều em hỏi chị rất thích!". Chắc các chị sợ tôi buồn, sợ tôi cảm thấy mất mặt nên nói thế. Nhưng thật sự với những đứa trẻ như tôi thì tôi cảm thấy không đáng buồn, không đáng để nản lòng, để sợ mất mặt hay thu nhỏ mình lại, dù là lúc nhỏ hay khi lớn hơn vẫn thế.

2203_Những chú cá bé nhỏ của tôi
Sau mốc-không-son đầu tiên, dù có chút chạnh lòng nhưng tôi lại quyết tâm là sau này có ai hỏi tôi điều gì, tôi cũng sẽ không bao giờ đối xử với họ như cái cách mà tôi được đối xử. Và điều đó ngày càng mạnh mẽ hơn nữa khi tôi trưởng thành hơn, rằng nếu người khác không trả lời/chế giễu câu hỏi của tôi thì tự tôi sẽ có cách tìm ra câu trả lời.

Còn mốc son thật sự của tôi là từ Thầy Tuyên - người đầu tiên đã bắt tay với tôi bằng tay trái (vì Thầy biết tôi thuận tay trái, mà thật ra, tôi đã học cách thích nghi với xã hội bằng việc thuận cả hai tay) với nụ cười đầy trìu mến - một hành động tinh tế và tử tế khiến tôi thật sự cảm kích. Trong một bài giảng của mình, Thầy bảo: "Người ta hỏi để lớn lên." Và đó cũng là niềm tin đầy kiêu hãnh của tôi vào cuộc sống đầy những bất cập nhưng cũng không kém phần cân bằng này.

"Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi".

thế nào!

Kể từ khi khởi động dự án mới, hôm nay mới cảm thấy nhẹ lòng, công sức của chúng tôi cũng đã tạo nên thành quả mà chúng tôi mong đợi.

Hôm nay tôi cũng được hỏi thật nhiều, và tôi cũng hay có thói quen đáp lại bằng một câu hỏi khác; điều mà người hiểu sẽ cảm thấy tò mò, thú vị; còn người khó hiểu thì cảm thấy bí bách hoặc có chút khó chịu, nhưng nhiều khi tôi cũng không muốn quan tâm quá đến việc họ có hiểu hay không :D

Một câu hỏi tôi thường hay được hỏi, trong nhiều lĩnh vực, đặc biệt là công việc của mình rằng, kế hoạch [...] của tôi/chúng tôi là gì? Câu hỏi không khó mà lại rất khó với tôi khi là chính mình. Vì vậy, tôi thường trả lời theo cả hai. Sao cũng được, người quan tâm đến lợi ích thì sẽ thấy vế thứ nhất (không khó) có lợi cho họ và xứng đáng, còn người quan tâm hay tò mò đến tôi/cảm nhận của tôi thì sẽ thấy vế thứ hai (rất khó) cũng có lợi cho họ (và có thể, không có lợi cho tôi chút nào :D).
Thì có sao, đồng xu luôn có hai mặt và những điều thú vị cũng không ngoại lệ.

(vẫn còn cuốn sách chờ mình review nhưng bản thân thật khó chấp nhận review một cách hời hợt bởi mớ cảm xúc hỗn độn những ngày này)

còn lại

LK220606
Có một vài mối quan hệ "hết hạn" theo một cách thật buồn.
Những mâu thuẫn, xung đột, bất đồng xảy ra có thể mang lại những trải nghiệm giúp đối phương hiểu nhau hơn, mối quan hệ bền chặt, khăng khít hơn. Nhưng cũng có một số ít là quá sức chịu đựng của nhau, mà dù sau đó có nỗ lực hàn gắn đến mức nào thì vết sẹo quá lớn đến nỗi chỉ nhìn thôi cũng không thể nào quên được thương tổn đó,
âu cũng là lúc cần dừng lại.
Dừng lại để mọi thứ không quá xa, để giữ lại những kỷ niệm tốt đẹp nhất và mỉm cười nhẹ nhàng mỗi khi nhớ về, để không phải vô tình lướt qua nhau trên đường đời về sau, và cũng để... đối phương bắt đầu một mối quan hệ khác và tìm được chính mình.

"Ra đi không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với một sự từ bỏ, đó cũng có thể là một cách để giữ gìn những gì đã trải qua, nếu người ta biết ra đi trước khi quá trễ".
- Marc Levy -

những điều hiển nhiên

Có lẽ nghịch lý lớn nhất của những người có tiền nhiều nhất là tham vọng sống-trường-thọ với nhiều lý do khác nhau, trong khi những người sống trường thọ nhất của thời đại lại không phải là những người nhiều tiền nhất.

Để cảm nhận được sự an nhiên và bình an trong tâm trí, điều quan trọng cần biết và thực hành liên tục là chấp nhận một sự thật rằng mọi thứ đều cần có sự đánh đổi, và thêm một sự thật hiển nhiên rằng những sự đánh đổi này không hề tương đương về lượng và chất.

Nhân danh "phát triển" mọi mặt của đời sống, chúng ta đã chà đạp và bòn rút (những đức tính mà loài người cho là xấu xa) Trái đất; nhân danh tham vọng "chinh phục" thiên nhiên, chúng ta đã phá hủy đi những gì tự nhiên và tốt đẹp nhất. Rồi mọi thứ đều cần trả giá, chỉ đáng tiếc cái giá không phải "ai làm người nấy chịu".

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?