dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ

Ngày mới bắt đầu theo một cách "còn gì chán chường hơn" (mà có lúc phải thế thôi) thì cuối ngày chợt nghĩ "sao mình không làm cho nó xinh tươi hơn một chút!?". Và rồi mình muốn viết một điều gì đó, thật ngắn gọn, cảm nghĩ của mình, góc nhìn của mình, điều mình tâm đắc, chi tiết đắt giá,... qua những tuyệt tác (tất nhiên là đối với mình theo một khía cạnh nào đó của nó) mình từng xem.
Và, mình sẽ bắt đầu với tuổi thơ của mình, những ngày trốn Mẹ không ngủ trưa chạy sang nhà bác hàng xóm (gọi vậy thôi chứ xa tận tít mù khơi) hay đi đến tận đêm khuya mà không dám về nhà :)) chỉ để xem phim "ké".

(Cập nhật ngày 01/11/2022)
1. The Lord Of The Rings: The Fellowship of the Ring (2001) - Lòng tham của loài người đã dẫn đến sự diệt vong. Và cũng chỉ chính loài người mới có thể tự bắt đầu giải cứu chính mình.
2. The Lord of the Rings: The Two Towers (2002) - Một dòng thác ào ạt phá vỡ sự ngự trị của bóng tối và những đại thụ vẫn hiên ngang đứng đó.
(Vậy mà ngay nay, phớt lờ mọi hệ quả, người ta ngang nhiên tàn phá cây cối, núi rừng. Và để xoa dịu bản thân, họ giả vờ trồng cây rồi ngụy biện kiểu: đốn một, đền hai còn gì?!)
Ảnh: Một cảnh được chụp từ phim
3. The Lord of the Rings: The Return of the King (2003) - Không một điều gì có thể trở lại như xưa dù nó luôn hiện diện trong tâm thức của ta. Tình bạn là một trong những điều tuyệt vời và quý giá nhất mà ta có thể có trong cuộc đời này.
4. Criminal Minds - S01E14: Không còn một cách nào có thể tốt hơn cách mà nạn nhân đã lựa chọn!? Cô ấy chết vì tội lỗi cô ấy không làm và cô ấy lựa chọn như thế trong sự ấm áp. Và Gideon - một con người quyết đoán với sự thật cũng chọn buông.
"Cái mà chúng ta làm vì bản thân thì chết với chúng ta, cái mà chúng ta làm cho người khác và thế giới thì vẫn còn và bất tử." (Albert Pine)
Cũng có lẽ, đó là:
"Tôi tìm ra một nghịch lý, rằng nếu bạn yêu sâu sắc tới mức đau đớn, sẽ chẳng thể có thêm đau đớn nữa, chỉ có thêm tình yêu" (Mẹ Teresa)
5. Lost in Translation (2003): Cô đơn không phải là một lựa chọn của chúng ta mà chính cô đơn lựa chọn chúng ta.
6. The Children Act (2017): Lang thang đi tìm định nghĩa về cuộc đời sau khi từ bỏ niềm tin đã in hằn trong tâm trí; hào hứng, khó khăn, lệch lạc, bị bỏ rơi, hoang mang là những gì cậu bé ấy đã trải qua. Nó còn đau khổ hơn bức tranh về cái chết được định sẵn...
...Nhưng cuối cùng, cậu cũng đã có được lựa chọn của chính mình.

jasmine

Tôi phải lòng Jasmine, toàn bộ vòng đời của chúng với tất cả mọi điều chúng mang đến.
Dạo trước, cứ ngỡ là nhất thời. Và rồi, gần một thập kỷ trôi qua mới nhận ra rằng không-phải-thế!

P/s:
Dù biết giá trị mang lại là tương đương nhưng tôi không thích những mùi hương làm mũi mình khó chịu, đặc biệt là mùi tỏa ra khi đốt các vỏ bọc dây điện, sáp làm nến 😌

góc nhỏ

"Chúng ta đều có một góc nhỏ nào đó trong tâm hồn hay ngoài đời để về trú ẩn trong khi cuộc đời đi vào sóng gió. Ngôi nhà cũ ven sông khi lớn lên? Những ngọn đồi của cánh diều tuổi thơ? Một quán cà phê cạnh biển nhìn những cánh hải âu bay lượn? Một buổi nhạc thính phòng trầm lắng theo điệu ru? Một góc sân chùa vàng cánh lá thu? Một giáo đường im lìm trong sương tuyết? Vòng tay của mẹ, góc nhìn của cha? Nụ cười của con, môi hôn của người tình?"  

- Alan Phan -


Còn góc nhỏ của tôi... 

lưng chừng

Dù biết sai trái và tội lỗi nhưng người ta vẫn cứ lao đầu vào. Có người như con thiêu thân, còn có người chỉ đơn giản là một con ruồi muốn tìm chút mật ngọt - một bên là "tiếng gọi của tình yêu", một bên là thứ cảm xúc nhất thời.

Những kẻ còn lại - lý trí đến mức có khi tưởng như không dám sống thật với cảm xúc của mình. Có người bảo thật hay, thật tốt; còn người khác lại bảo... vô vị. Chỉ có một điều hiếm khi người ta nhìn ra, hẳn đó là những kẻ nhạy cảm, thật nhạy cảm và sợ mất mát nhất. Đối với bạn, có thể chỉ một vài thứ thật sự ý nghĩa và cực kỳ quan trọng (cũng là "Gót chân Achilles") trong cuộc đời, nhưng đối với họ, đến cả một chiếc lá cũng "có dáng, có hình" là "Gót chân Achilles" trong cuộc đời họ.

[the hours] "người ta hỏi để lớn lên"

Con người trưởng thành theo nhiều khía cạnh, còn tôi, có lẽ là bắt nguồn từ những câu hỏi.

Tôi nhớ khi còn nhỏ, chắc có lẽ rất nhỏ, tôi tò mò về nhiều thứ lắm. Tôi tò mò đến mức bao nhiêu bài hát của chị tôi (cách tôi 4 tuổi) được chép trong tập - lúc ấy chị là lớp phó văn thể mỹ của lớp, tôi đều lén lấy ra hát sau mỗi lần nhớ giai điệu mà chị tôi đã ngân nga tập hát; bao nhiêu cuốn sách văn học, cuốn truyện của của chị, tôi đều lén lấy ra đọc hết, đến nỗi vì tính chị tôi không thích sự xáo trộn từ người khác nên chị tôi tuyên bố "cách ly" tôi khỏi mớ sách vở của chị... 
Và tất cả chỉ vì tôi quá tò mò bởi rất nhiều câu hỏi không có người giải đáp, và tôi khó chịu bởi điều đó.

Ai rồi cũng có những cột cốc đánh dấu sự trưởng thành trong một số lĩnh vực gì đó. Cột mốc của tôi về sự tò mò thì không-son-lắm :))

Hồi cấp hai, lớp tôi có một cô bạn học giỏi toán hơn tôi. Tôi còn nhớ buổi trưa hôm ấy, tan trường, trên đường về (nhóm tôi hay về nhà chung với nhau), tôi mở lời hỏi cô bạn ấy hướng giải của tôi về bài toán Cô giao về nhà. Cô bạn ấy đã ném cho tôi ánh nhìn đầy thất vọng kèm câu nói: "Bà bị sao vậy?". Rồi tôi cũng chẳng nhận được câu trả lời.
Rồi cũng tương tự như thế, ở lớp cao học, khi tôi đặt ra một vài câu hỏi kiểu: "Tại sao...?", "Tại sao không...?", Thầy dạy tôi không trả lời và bảo với tôi rằng: "Sau này đừng hỏi 'tại sao' nữa nhé!"
Rõ thật là hai cột mốc không "son" tí nào :))
Lúc nhỏ thì đám bạn không ai động viên nhưng ở lớp cao học lại khác, các chị chung lớp động viên tôi và bảo: "Em cứ hỏi liên tục như thế cho chị! Những điều em hỏi chị rất thích!". Chắc các chị sợ tôi buồn, sợ tôi cảm thấy mất mặt nên nói thế. Nhưng thật sự với những đứa trẻ như tôi thì tôi cảm thấy không đáng buồn, không đáng để nản lòng, để sợ mất mặt hay thu nhỏ mình lại, dù là lúc nhỏ hay khi lớn hơn vẫn thế.

2203_Những chú cá bé nhỏ của tôi
Sau mốc-không-son đầu tiên, dù có chút chạnh lòng nhưng tôi lại quyết tâm là sau này có ai hỏi tôi điều gì, tôi cũng sẽ không bao giờ đối xử với họ như cái cách mà tôi được đối xử. Và điều đó ngày càng mạnh mẽ hơn nữa khi tôi trưởng thành hơn, rằng nếu người khác không trả lời/chế giễu câu hỏi của tôi thì tự tôi sẽ có cách tìm ra câu trả lời.

Còn mốc son thật sự của tôi là từ Thầy Tuyên - người đầu tiên đã bắt tay với tôi bằng tay trái (vì Thầy biết tôi thuận tay trái, mà thật ra, tôi đã học cách thích nghi với xã hội bằng việc thuận cả hai tay) với nụ cười đầy trìu mến - một hành động tinh tế và tử tế khiến tôi thật sự cảm kích. Trong một bài giảng của mình, Thầy bảo: "Người ta hỏi để lớn lên." Và đó cũng là niềm tin đầy kiêu hãnh của tôi vào cuộc sống đầy những bất cập nhưng cũng không kém phần cân bằng này.

"Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi".

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?