Dạo gần đây cún nhỏ Puppy hay quấn mình mỗi ngày. Sáng chỉ cần vừa mở cửa, P nghe tiếng là sẽ chạy qua ngay, nhưng cô bé rất ngoan, chỉ cần mình vuốt vuốt đầu rồi bảo: "Giờ tao sẽ đi làm nên không chơi với mày được, chiều về rồi chơi nha!", vậy là P sẽ cụp đuôi :(( về nhà. Rồi chiều tối đến nhà, chỉ cần thấy mình ngay đầu cổng là P dù có đang chơi hay đang ăn cũng sẽ chạy tới quấn lấy chân mình, liếm liếm, rồi còn nhảy cẫng lên nữa. Thế rồi 2 đứa dùng dằng mãi ngoài sân đến 15 phút mới mở cửa vào nhà. Ngày nào cũng thế.
Nỗi buồn khi nào cũng hiện diện ở đó. Và ngày càng có nhiều nỗi buồn hơn cứ đọng lại, từng chút một. Nhưng cũng thật may vì sự hiện diện của nó đã cho chúng ta biết mình đã và đang có những thời khắc vui vẻ thế nào. Và khoảnh khắc khi bạn ý thức mình đang vui vẻ, hạnh phúc, nghĩa là niềm vui vẻ, hạnh phúc đó vừa trở thành quá khứ.