Và hai luống hoa Tí ngọ bên đường ray sáng nay là niềm vui và sự bất ngờ với tôi. Chiều nay trên đường về, nhìn phía đường ray bên kia, tôi còn thấy biển báo "Không được hái hoa!". Phải thật sự là những Cô, Chú yêu hoa, yêu cái đẹp, yêu sự thuần khiết và tự nhiên đến nhường nào...
Cái đẹp hay mọi thứ đều không có chuẩn mực tuyệt đối mà chỉ hướng tiệm cận đến sự tuyệt đối. Nhưng không phải vì thế mà cẩu thả, mà hời hợt với nó. Mỗi người được trao cho sự tự do và sáng tạo là nền tảng để tạo ra "nghĩa" của cuộc sống chứ không phải lợi dụng nó để thỏa mãn những ham muốn ích kỷ của cá nhân.
Và những ngày này, khứu giác khờ khạo nhưng bướng bỉnh của tôi đã tiếp nhận một mùi hương vào não bộ của nó.