VIẾT... VÀ SẼ NHỚ!

Lâu rồi, hôm nay tôi mới mất đi khả năng kiềm chế đến vậy. Trong nhóm, tôi là người trẻ nhất, hà cớ gì mọi người lại chịu đựng tôi. Tôi, hà cớ gì tự cho mình có quyền nổi nóng. Những câu nói lạnh lùng, vô tình của tôi khiến tôi thấy mình thật ác để bây giờ tôi tự dằn vặt mình.
Đúng! Xét về mặt quy ước và phân chia công việc từ lúc đầu, quả thật tôi không sai; nhưng tôi sai khi dùng nó để nói chuyện với bạn bè, anh chị em, đồng nghiệp của mình - những người đã cùng tôi vun vén cho ước mơ bé nhỏ của chúng tôi, những người đã cùng tôi sải bước khắp nơi qua tháng ngày dưới cái nắng rát của Bình Dương, của Sài Gòn, của vùng đất Tây Nguyên rộng lớn,... thậm chí, có người cảm lạnh vì dầm mưa; rồi thức đêm, thức hôm để thiết kế, để vẽ vời, tính toán, liệt kê, phân tích,... mọi thứ...
Mọi người đã không lên tiếng trách tôi thì tôi có quyền gì mà nổi nóng với họ chứ! Chẳng phải, tôi đang có những người bạn, những người anh, người chị,... luôn lo lắng và quan tâm tôi. Họ chấp nhận xử lý mọi việc, họ cũng cật lực với công việc riêng để kiếm tiền, để tạo dựng TASL ngày càng lớn mạnh; và, họ cũng cho tôi sự thoải mái nhất về thời gian,... vậy mà,...
Thời khắc tôi nổi nóng, tôi giận dữ, tôi đã mất đi chính mình. Ngay cả anh cũng im lặng... Sự im lặng mà đến giờ này tôi vẫn không thể nào hiểu.
Thật sự, những ngày qua, tôi cảm thấy mệt mỏi và áp lực. Nhất là khi đối mặt với những khách hàng quan trọng của TASL, của kế hoạch mở rộng TASL trong vài tháng tới. Tôi lo lắng, tôi sợ rằng mình không ổn. Mỗi lần gặp họ, tôi thay đổi mình hoàn toàn, từ ngoại hình, cách ăn mặc, trang điểm (hoàn toàn xa lạ với tôi từ trước khi tôi bắt đầu với TASL) đến cách nói chuyện sao cho thuyết phục, bản kế hoạch tôi trau chuốt từng từ,... vì suy cho cùng, đó là trách nhiệm chính của tôi. Lỡ như, tôi nói chuyện không ổn, không thuyết phục, bản kế hoạch có vấn để, hay thậm chí, tôi bị đau dạ dày lúc gặp mặt,... Rất nhiều chuyện không biết được đều có thể khiến công việc, ước mơ của chúng tôi tan tành cùng số vốn đầu tư quá lớn và công sức hơn 1 năm trời cùng nhau gầy dựng...
.....
Chúng ta có nhất thiết phải giữ trong lòng mọi thứ vậy không anh? Tại sao? Để làm gì vậy anh?

TRỐN TRÁNH HAY ĐỐI MẶT?!

Chính vì cuộc sống không dễ dàng,... nhưng trong mắt em, cuộc sống vẫn còn tươi đẹp, tình người vẫn còn ấm lắm!
Kh hỏi tôi: "Em sợ nhất điều gì?". Một câu hỏi khiến tôi giật mình và suy nghĩ mãi, rằng, tôi sợ nhất điều gì?

Tôi thường hay trốn tránh, trốn tránh những lời nói không hay "vô tình" mà người ta dành cho tôi (những lời nói sau lưng). Thà rằng họ đứng trước mặt tôi và nói ra tất cả, nói rằng họ ghét tôi, nói rằng tôi là người xấu,... nhưng tôi không đủ can đảm để nghe những lời nói không tốt "vô tình" ấy (khi họ lầm tưởng rằng tôi không hay biết). Tại sao vậy? Miệng là của người ta mà! Người ta nói thì mặc kệ người ta... Tôi không dám! Chỉ cần tôi cũng vô tình nghe được những lời nói vô tình ấy, tim tôi như thắt lại, rằng lòng người khó đoán, rằng tại sao trước mặt họ khác nhưng sau lưng họ khác, rằng niềm tin ở đâu, tình yêu thật sự ở đâu? Tôi thật sự sợ... rất sợ. Lòng tôi sao dễ tổn thương đến mức, chỉ cần một lần để tôi gặp điều ấy thôi, với họ... tôi... có thể tôi sẽ không còn dám tin nữa. Vì vậy, tôi thà rằng trốn chạy những lời nói ấy, để trước mắt tôi, họ vẫn là người tôi quý, là người tôi tin tưởng, dù tôi có ngu ngốc, có là gì chăng nữa.

Tình yêu - đó là thứ tôi sợ mất. Dù cho tất cả mọi thứ mất đi, nhưng tình yêu chừng nào còn tồn tại, vẫn còn có hơi ấm của tình người, mọi thứ sẽ lại đơm hoa, kết trái. Chừng nào vẫn còn một người có thể yêu thương tôi, tin tưởng tôi, đối với tôi... khi đó... cuộc đời vẫn đáng sống.

VIẾT CHO XÚC CẢM NHỮNG NGÀY QUA

Có Đôi Khi

MỌI THỨ ĐỀU CÓ THỂ LƯU GIỮ, CHỈ CẦN GHI NHỚ TRONG LÒNG
Nếu thời gian có thể làm thay đổi mọi thứ, tôi tình nguyện để thời gian chiếm hữu. Nhưng thời gian không phải tất cả, chính vì vậy, lòng người mông lung và điều phối mọi thứ, kể cả thời gian.

Tối thứ tư, một "người lạ thân thương" hỏi tôi: "Ngày mai, Kh đi dự lễ tốt nghiệp của em, được không?". Câu nói phá vỡ không khí yên lặng trước đó, lòng tôi chợt nghĩ "Mình có phải con gái!". Nếu tôi đúng là một đứa con gái, câu nói ấy có lẽ sẽ là: "Ngày mai Kh đi dự lễ tốt nghiệp của em nhé!". Cảm giác chua xót dù biết rằng, người làm đúng với những gì tôi muốn. Dù có ở bên nhau lâu đến thế nào, chỉ cần trong tâm hiện diện hai từ không thể thì vẫn là không thể.
Sau câu hỏi ấy, tôi im lặng. Sự im lặng của tôi khiến người lúng túng, rồi câu nói tiếp theo vang lên: "Tặng em 'thuốc bổ Mariage D'amour' nhé! Chúc mừng em!", đó là biệt danh chúng tôi đặt cho bản nhạc mà cả hai đều cảm thấy mới mẻ và nhẹ lòng mỗi khi nghe. Tôi cười gật đầu vì hiểu rõ người đang dằn vặt mình vì làm tôi khó xử. TASL của chúng tôi vang lên giai điệu quen thuộc của riêng hai chúng tôi mà người chẳng bao giờ đàn cho bất cứ một vị khách nào khác kể từ khi Kh quen tôi và tự đặt ra giới hạn cho chính mình.
Không khí ấm cúng, khách của chúng tôi ngồi miên man theo bản nhạc. Nghĩ cũng buồn cười, nhóm chúng tôi đặt cho Kh biệt danh "đôi tay mê hoặc và 'câu giờ' của khách" vì mỗi bản nhạc người chơi đều rất riêng dù kỹ thuật không thể sánh với những tay piano chuyên nghiệp khác. Sau bản nhạc đó, chúng tôi mở tiệc ăn mừng như dự định tại TASL, chúng tôi cười vui đủ mọi chuyện trên đời, vì thành quả TASL mà chúng tôi có được và vì những dự định sắp tới. Suốt buổi tiệc, tôi và Kh chẳng nói riêng với nhau câu nào nữa dù sau đó, Kh chở tôi về lại thành phố. Suy cho cùng, chúng tôi vẫn là những "người lạ thân thương".

Ngày tốt nghiệp, cảm xúc chẳng thay đổi nhiều ngoài cái niềm vui và hào hứng khi nghĩ tới cảnh mẹ chứng kiến thành quả của con và chính mình suốt hai mấy năm ròng. Tôi biết mẹ rất vui và tự hào vì tôi. Sẽ thật bất công với mẹ nếu thật sự hôm đó, chị K không thể nào đưa mẹ đến dự lễ TN của tôi đúng giờ và được nhìn thấy tôi đứng trên bục dù tôi đã cố làm cho mẹ nhẹ lòng: "Buổi lễ đó cũng bình thường thôi mẹ, mẹ đến sớm hay muộn gì cũng không sao đâu. Chỉ cần mẹ có mặt với con là được rồi". Tôi cũng cảm thấy bình thường khi nói câu nói đó, nhưng sau này nghĩ lại, tôi biết mẹ quan trọng khoảnh khắc ấy đến nhường nào. Ngày hôm đó, mẹ chứng kiến tôi trưởng thành mà muốn khóc. Mẹ thật vĩ đại biết nhường nào!

Mọi thứ đều có thể lưu giữ, chỉ cần ghi nhớ trong lòng.

MỘT MÌNH

Một mình

Đêm thật yên bình nhưng cũng tĩnh mịch. Nó khiến người ta đê mê trong từng suy nghĩ nhưng rồi tự dày vò mình với quá khứ, với dòng ký ức dày đặc đến nỗi "kẹt đường".
Con người... có lúc mệt mỏi, mệt mỏi đến dường như ngạt thở mới cảm thấy mình cần một chỗ dựa. Đôi lúc, đáng thương đến mức... chỉ cần một ghế đá bên lề đường hay một gốc cây đủ mát là được... Cũng thật buồn cười. Chỉ cần mệt mỏi và chìm trong vô thức, ta có thể đánh mất mình; đánh mất đi sự cứng rắn (cái mà nhiều người gọi là "cứng đầu, khó bảo", đánh mất niềm kiêu hãnh của một đứa con gái đã tự ban cho mình cái quyền kiêu hãnh ấy. Cũng biết đâu, đấy lại là con người thật!

Lòng người thật khó đoán. Mà đoán để làm gì? Để hiểu nhau hay hoài nghi về nhau? Mà biết để làm gì? Thật giả chẳng phải song hành? Làm gì có đúng sai chứ. Tin thì là đúng, không tin thì là sai. Ngàn điều sai nhưng chỉ cần một từ tin cũng trở nên có lý. Vạn điều đúng nhưng đáp trả bằng cố chấp không tin cũng thành sai. Vậy thì đúng, sai tồn tại ở đâu. Trung thực để làm gì? Giả dối để làm gì?
Nếu lời nói dối có thể khiến người vui thì sao không tiếp tục? Lòng có đau cũng chẳng hề hấn gì? Chỉ cần người ta yêu thương vui. Chỉ có một cuộc đời thì sao không thể dùng nó để mang lại niềm vui cho người ta yêu quý. Đến khi họ tự buông ra, lòng ta mới đủ nhẹ nhàng để sống cuộc đời cho riêng mình. Đó chẳng phải sự cao thượng, cũng không phải lòng vị tha, càng không phải sự hy sinh "đáng quý"... chỉ vì không đủ mạnh mẽ để nhìn thấy người mình thương không vui. Suy cho cùng, là do ta lựa chọn.
Nhiều khi, ta tự mâu thuẫn với chính mình... ngay lúc này. Những câu từ thốt ra nhưng chẳng hiểu. Chỉ đơn giản là vô thức.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?