Nguyện cầu

Con cầu xin Người hãy che chở và bảo vệ cho Mẹ. Cầu mong cho Mẹ luôn bình an và khoẻ mạnh. Sự sống và niềm vui của Mẹ chính là ý nghĩa cho sự tồn tại của cuộc đời con.
Cầu xin Người!

THỜI HẠN CHO MỘT MỐI QUAN HỆ

Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ khi đến sự tôn trọng dành cho tôi đã không còn nữa; tại sao tôi chấp nhận làm những việc như nhờ vả người khác, đặt lòng tự trong phía sau,... để giúp họ trong khi tôi chưa từng làm điều đó cho bản thân mình; tại sao sau mỗi lần có chuyện gì xảy ra, tôi luôn là người chủ động nói chuyện trước... Thế đấy! Tôi so đo đến vậy. Nhưng tôi cảm thấy không vui vì họ không biết trân trọng mối quan hệ này. Tôi cũng càng không vui và lo lắng cho họ nếu họ cứ sống một cách thờ ơ như vậy. Nhưng... suy cho cùng, tôi đã cố gắng hết sức vì họ. Lòng tự trọng là thứ tôi nâng niu nhưng vì họ, tôi đã 2 lần đánh mất, một lần vì công việc của họ và một lần vì học hành của họ. Sẽ không có lần thứ 3 nữa.
Chỉ mong rằng, họ đủ tỉnh táo để vượt qua những rối ren của bản thân, những thờ ơ với nhiều thứ xung quanh để sống tốt hơn.

Ngày dài và không đủ cho rất nhiều thứ

Hôm nay tôi cảm thấy rất không vui, khó chịu và bức bối khi bản thân không giữ đựơc uy tín với người khác và làm cho người khác cảm thấy khó chịu không đáng. Đó không bao giờ là sự lựa chọn của tôi. Tôi quyết định đi mua sắm và điều đó khiến tôi thấy khá hơn. Tôi thử quyết định làm theo ý mình, không quan tâm đến cảm xúc của người xung quanh nữa. Điều đó làm tôi cảm thấy nhẹ nhàng, sống với đúng bản năng của mình, không cần đắn đo suy nghĩ nhiều. Thật vui biết bao nhiêu. Và rồi, khi lặng tâm mình, tôi lại không thấy vui chút nào khi chỉ 1 mình mình thấy vui...

NHẬT KÝ CUỐI TUẦN

Thế rồi một tuần căng thẳng cũng qua. Đôi khi cảm thấy mình thật phi thường và mạnh mẽ :)) Mình cảm thấy vui vì con người như thế này của mình, biết cách vượt qua mọi chuyện và tự nhủ: mọi chuyện rồi sẽ ổn - mình luôn tin như vậy (nhớ lại mình còn bài môn cô Khanh đã trễ hạn hai tuần nhưng chưa nộp :D)

Dạo gần đây mình cảm thấy khá mệt mỏi và căng thẳng; từ công việc đến học tập rồi TASL cứ ùn ùn xảy đến. Cổ mình như không trụ nổi, vai đau như búa bổ, đầu lúc nào cũng lâng lâng và hỗn tạp các thứ vào nhau, cơ thể thì yếu ớt, và hiện giờ thì lại bị dị ứng và mình chẳng hiểu vì sao :))

Đêm nay, mình sẽ lại đặt tay lên ngực và vỗ về trái tim, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Mình sẽ cảm nhận nhịp đập của nó, sự nhanh chậm, sự hồi hộp,... để từ từ tạo thành thói quen chăm lo cho chính mình. Mình hy vọng rằng sẽ làm được điều đó. Và mình luôn cố thủ một ý nghĩ rằng, những gì mình yêu thích và hành động đều mang lại những thành quả nhất định.

Cuộc đời này vô chừng những tính cách khác nhau mà mình sẽ va chạm sau này. Bản thân chưa đủ tinh tường để quan sát và biết được lòng người, nhưng chỉ hy vọng rằng, con tim này luôn đủ ấm để có thể bao dung và trao đi tình yêu cho tất cả mọi người. Chỉ mong rằng như thế!

...

Hôm nay có lẽ là một buổi chiều khá buồn và điều đó làm tôi không đủ động lực làm những điều tôi cần phải làm. Tôi biết là có thể mình sẽ nhận lời từ chối của Cô nhưng điều đó vẫn không khiến tôi thoải mái hơn, có thể vì tôi không muốn bị từ chối vì những lí do đó, đặc biệt là lí do tôi và Cô từng cộng tác với nhau, nếu vậy, thà rằng tôi chưa hề cộng tác. Tôi không nghĩ đến và cũng chưa bao giờ nghĩ về việc tôi sẽ dựa vào mối quan hệ đó và tôi cũng không vì điều đó mà hãnh diện hay đắc ý với bất cứ ai. Tôi chỉ mong nhận được sự hướng dẫn rất tận tình từ Cô, sự vui vẻ, tôn trọng ý kiến học trò... tôi chỉ cần như vậy thôi; còn lại kiến thức sẽ tự tôi tìm đến.

Không ngờ một lời từ chối có thể khiến tôi buồn đến như vậy. Có thể đây là lời từ chối có ảnh hưởng rất lớn trong cuộc đời tôi đến bây giờ vì lời nhờ vả và yêu cầu sự giúp đỡ (không phải sự hỗ trợ) đối với tôi thật khó khăn để nói ra. Và, trong email, tôi đã cố gắng nói điều đó với Cô.
Tôi không trách Cô, hoàn toàn một chút cũng không có vì tôi biết, Cô cũng khó xử rất nhiều và cũng cân nhắc rất nhiều khi phản hồi email cho tôi. Nhưng tôi buồn, tôi không vui... Tôi cảm thấy, cảm giác bị từ chối (với những thỉnh cầu khó khăn lắm tôi mới nói ra) thật khó khăn để chấp nhận.

Mong rằng nó sẽ qua nhanh! Nhanh hơn nữa!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?