CHIÊM NIỆM

Con người có những sự vô tư đáng sợ. Và để cân bằng được điều đó, việc cần làm là nên thể hiện sự quan tâm nhiều hơn tới mọi thứ, ban đầu là có chủ đích và sau đó sẽ thành tiềm thức, là dòng máu trong mỗi chúng ta. Nếu thấy khó khăn, hãy bắt đầu với những điều mình thích nhất, người mình yêu thương nhất... để rèn luyện.
Tôi nghĩ, thay đổi để hòa nhập và thích nghi là tốt nhưng hãy nhất quán với chính mình, đừng ngây dại đánh mất bản thân, đừng để người khác muốn đối xử với mình thế nào cũng được. Rồi có một ngày, con người thật bên trong bạn vùng vẫy và bạn khao khát, bạn thể hiện con người thật của mình, người khác sẽ nói bạn điên rồi, bạn đã thay đổi dù... bạn không hề thay đổi, con người này là chính bạn, con người trước kia chỉ là nhất thời nhưng đừng cầu mong họ tin điều đó. Đám đông ấy đi cùng bạn lâu như vậy là vì họ thích cái tôi hòa nhập, không là bạn ấy, và nếu bạn trở thành bạn thì tất nhiên, họ sẽ không thích. Khi ấy, bạn có 2 lựa chọn, hoặc cứ mặc kệ sự khao khát, sự thổn thức của con người thật bên trong của bạn ấy mà tiêp tục hòa nhập với đám đông; hoặc trở thành chính bạn và có 1 bắt đầu mới. Nhưng dù bạn có chọn gì, tôi tin con người thật của bạn cũng sẽ chiến thắng. Và chúng ta sinh ra không phải để đánh mất mình và làm hài lòng người khác mà để làm những điều ý nghĩa.
Vì vậy, hãy luôn là chính mình trong mọi hoàn cảnh. Người yêu thích bạn sẽ là người yêu thích con người thật của bạn, nghĩa là bạn sẽ không phải giả tạo và đấu tranh với chính mình mỗi ngày.

Dành cho những điều nhỏ nhoi

Mình vừa nghĩ, năm nay có rất nhiều thứ nho nhỏ khác mà mình muốn bắt đầu và làm cho trọn vẹn.
Trước mắt mình sẽ tự học 3 phần mềm mình mới tìm hiểu được. Sau đó là hoàn thành luận văn, hoàn thành chương trình Tiếng Anh đang học, tham gia khóa học online về văn hóa doanh nghiệp đã đăng ký một cách nghiêm túc... Còn nhiều và rất nhiều thứ khác nữa.
Những việc như thế này tuy nhỏ nhưng mỗi khi việc chính gặp khó khăn gì, mình điều lôi nó ra làm động lực để tiếp tục phấn đấu. Vì vậy, chúng đều cần phải thực hiện.

... là lúc quay về điểm bắt đầu

"Những lúc cảm thấy rối rắm trong lòng, tôi đều đến đó. Chỉ một chốc là đủ rồi, giữa nơi có thể nghe tiếng gió thổi, chỉ để nhìn thấy chung quanh là hoang vu vào ban ngày và một bầu trời đầy sao lấp lánh ở trên đầu mình vào ban đêm. Ở nơi đó, vào lúc đó, tôi biết mình không lạc lối."

Giữa những bộn bề này, giữa hành trình dài này có khi tôi cảm thấy mình lạc lối. Tôi bị mắc cạn vào một mớ hỗn độn, chẳng biết đâu là thứ mình cần, đâu là điểm sẽ đi đến; tôi hoài nghi chính mình, hoài nghi chính những quyết định và mục tiêu của mình, rằng nó chỉ là tạm bợ, không rõ ràng, thậm chí phi thực tế. Những lúc bất giác như thế, tôi nằm ngửa nhìn lên trần nhà, trống trơn, tĩnh lặng, không phải để tĩnh tâm mà là để chất vấn chính mình. Tòa án trong tôi với đầy đủ những gì cần thiết cho một phiên chất vấn mà tôi đã tàn nhẫn đưa chính mình thành bị đơn. Chỉ cần những lúc như thế, tôi đã yếu mềm như chưa từng tồn tại cái tôi mạnh mẽ, kiên định và không khuất phục đã từng có.

Lúc nhỏ, tôi đã từng có một góc bí mật của riêng mình, một nơi mà không ai biết rằng có một cô bé đã từng xem nó là "nhà", cây cối quanh đó là những bờ vai, những tiếng chim hót và những chú kiến là bạn... Nghe có vẻ như một nơi cổ tích! Nhưng đó đúng là cổ tích của tôi. Những lúc thấy cô đơn, không vui hay hạnh phúc, tôi đều ra đó. Nơi đó ở phía sau nhà (hay đúng hơn là mảnh đất chưa khai thác của nhà người ta và bị tôi"chiếm dụng"), mỗi lần ra đó đều phải chui qua một bờ rào với nhiều cây gai nhưng không sao, tôi đã tạo đường đi riêng qua ấy. Giữa trưa hay chập choạng tối, mặc cho những lời cảnh báo về tâm linh, tôi vẫn cứ thích chiều chuộng tâm hồn của mình. Tôi nằm ngửa dưới tán cây, nhìn lên trời, dưới lưng là cỏ mát rượi, trước mặt là đàn chim bay lượn tự do; từng làn gió thổi qua mang theo những cánh hoa bồ công anh (tôi nghĩ chắc đúng là bồ công anh) trắng tinh, đẹp đẽ. Mặc cho toàn bộ những vui buồn xảy ra, tôi đều thấy an toàn và vui vẻ tại nơi này. Cứ vậy mà tôi bước tiếp.

Giờ đây, tôi vẫn đang trong hành trình tìm kiếm chính mình, hiểu về những giá trị của mình trong cuộc đời này và tôi có thể làm được điều gì cho mọi người. Dù sẽ có nhiều lúc tôi thất vọng, sẽ có nhiều lúc tôi triệu tập phiên tòa trong tôi nhưng tôi tin sẽ có ngày tôi tìm ra, chỉ cần tìm thấy thì dù có là gì đi nữa, tôi cũng sẽ mừng rỡ mà đón nhận, mà ôm nó vào lòng.

Hôm nay cùng cu Bị chuẩn bị cơm trưa, tự dưng tôi suy nghĩ và cảm thấy vui. Tôi vui vì không ngờ cũng có một ngày, chúng tôi ở cùng một nhà, cùng người mà chúng tôi thương yêu. Rồi tôi nghĩ về mọi người trong gia đình, với những biến cố nhỏ vừa xảy ra, cám ơn Người, cám ơn ông Trời vì đã chở che cho gia đình tôi, cho Mẹ tôi. Tôi cũng nghĩ nhiều về cuộc nói chuyện với một người mới quen, về những gì người đó nói, những nhận xét, những lời khuyên, những câu chuyện của người đó. Nói không buồn nghĩa là tôi đang nói dối, càng nghĩ về nó, tôi càng cảm thấy chông chênh hơn, vô định hơn; những điều mà người đó nói cũng là điều mà tôi đã và đang nghĩ về. 
Và, tôi biết ơn người đó nhưng hơn bất cứ điều gì, tôi chỉ muốn gia đình tôi bình an và vui sống; bản thân tôi có thể là chính mình mà chẳng ảnh hưởng gì đến ai. Nói tôi đang tự lừa dối mình đi chăng nữa cũng chẳng sao. Với tôi, như vậy là đủ! Không cần những điều khác.

"Đừng hỏi tại sao nữa!"

Biết là điểm yếu nhưng sao lại cứ lún sâu vào! Tại sao? Tại sao? Tại sao?  Đó là câu hỏi mình dành cho những điều, những người mình quan tâm và trân trọng, đó là cơ hội, cơ hội học hỏi, cơ hội giải quyết vấn đề... và cũng là cơ hội để họ giải thích vì không phải bao giờ mắt thấy, tai nghe, tay sờ, miệng nếm, mũi ngửi cũng là sự thật.
Cũng có lúc, biết được tại sao rồi sẽ làm được gì? Cũng không thay đổi, không cứu vãn được mọi thứ. Nó chỉ còn là sự hối lỗi của một kẻ tội đồ lầm đường lạc lối.

Nỗ lực

Mọi thứ, chỉ cần quyết tâm thì đều sẽ làm được, và hôm nay mình đã làm rất tốt. Đây chỉ là một điểm nhỏ trên đường tròn nhưng rồi mình cũng sẽ đánh dấu toàn bôn lên đường tròn ấy mà thôi.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?