VÌ SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI


Chúng ta có rất nhiều việc cần làm trong ngày và chúng ta cũng biết cách sắp xếp chúng; còn nếu không biết, thì đơn giản thôi, chúng ta học (nếu muốn). Nhưng con người lại không phải cỗ máy, cứ lúc nào cũng phải sắp xếp, phải nguyên tắc, phải kỷ luật với bản thân, có khi chúng ta chỉ cần một ngày nhẹ nhàng trôi lơ lửng hay bồng bềnh... tùy cảm xúc, có thể, ấy gọi là cân bằng. Đôi chân đi hoài sẽ mệt, cần nghỉ ngơi; đôi tay nắm hoài rồi cũng mỏi, cần thả lỏng; đôi mắt mở hoài thì phải chớp/nhắm một lúc, để điều tiết... Bởi vậy, trong những thứ tưởng chừng vô hạn cũng cần có giới hạn của nó, cái giới hạn tạo nên sự vô hạn.

Dạo gần đây tôi hay lười viết dù mỗi ngày đều có vô vàn những suy nghĩ, ý tưởng nảy nở, nhưng có khi tôi bảo để đó, tối rồi sẽ định hình nó lại; rồi có những thứ quan trọng hơn nhưng tôi cũng viết vội vào onenote rồi quên mất bởi những công việc trước mắt hay đơn giản chỉ vì lúc đó tôi đang hơi mệt. Đấy là sự trì hoãn. Như mọi điều khác, cảm giác lo lắng, sợ hãi hay mệt mỏi cũng có hai mặt của nó, đó vừa là sự báo động cho cơ thể nhưng cũng là những quả tạ nặng nề khiến chúng ta không/chưa muốn bước tiếp. Tôi nhận ra rằng, mỗi chúng ta đều như những đứa trẻ chưa chịu trưởng thành, điển hình là việc không chịu chấp nhận thực tại.
Ta muốn cuộc sống phải như những gì ta nghĩ. Ta nuông chiều bản thân đắm chìm trong những cuộc vui, những mối quan hệ tạm bợ, hời hợt và đầy nông nổi nhưng lại không chịu ý thức rằng, ta sẽ phải trả giá bằng chính những mối quan hệ chân chính cần vun đắp với gia đình, tình yêu, tình bạn chân chính hay bằng khoảng thời gian ít ỏi của cuộc đời. Ta từ chối đưa ra những quyết định cho chính mình mà không hề ý thức được rằng, sự từ chối ấy đã là một quyết định lớn lao và trọng đại trong cuộc đời mình, nó chính thức mở màn như một lời tuyên bố trịnh trọng với cả thế giới rằng hãy tùy ý sắp xếp cuộc đời tôi nếu muốn... Rồi có khi ta lại tuyên bố những điều đao to búa lớn hay vỗ ngực đầy tự hào với những gì mình thấy, mình làm rồi sống mãi trong đấy nhưng ta đâu có ý thức được rằng, những việc đấy chỉ như những hạt cát bé nhỏ chìm sâu dưới đáy đại dương kia.

Mấy hôm nay tôi thường hay nói chuyện với cháu trai của tôi đang là sinh viên năm hai về những lựa chọn của cậu, từ việc đơn giản nhất như ăn uống đầy đủ và uống thuốc nếu ốm cho đến những việc lớn hơn (với cậu) như thỏa thuận lại địa điểm, công việc cụ thể cho thời gian hai tháng thực tập, thời gian học quân sự (vì năm ngoái cậu đã không học) sau tết hay trong hè... Tôi hướng dẫn cậu cách cậu có thể nói, có thể làm và hệ quả của nó nhưng hơn hết, tôi luôn nhắc nhở rằng cậu đã lớn, cậu có toàn quyền cho cuộc đời của mình và tự chịu trách nhiệm với mọi thứ xảy đến, đừng sống dựa giẫm hay để người khác quyết định thay cho cuộc đời mình. Cậu bảo cậu hiểu và tôi cũng biết rằng, có thể, (có lúc) cậu sẽ ngầm trách tôi nhưng dù có làm gì đi nữa, tôi cũng luôn mong rằng những người xung quanh tôi, đặc biệt là những người thân thiết của tôi tốt hơn mỗi ngày.
Đến nay đã gần hai tuần kể từ khi ngoại tôi bệnh và nằm viện. Nhưng cách đây hơn 1 tuần trở về trước tôi đã rất bực mình với cách suy nghĩ của các dì, kể cả Mẹ tôi về việc chuẩn bị sẵn tinh thần để ngoại đi xa hay xót khi thấy ngoại cực khổ lúc đau ốm nên... Là con cháu, tôi không thể nói nặng lời nhưng tôi luôn cố gắng thể hiện để mọi người biết rằng, ai cũng cầu mong được sống và đối với ngoại thì bản thân những người chăm sóc cần phải có niềm tin vào một ngày ngoại có thể khỏe mạnh trở lại hay đơn giản hơn, hãy chăm sóc ngoại một cách tận tâm nhất, tốt nhất như ngày cuối cùng mình được trả hiếu.
Đời người nói ngắn không ngắn, nói dài không dài vì nó phụ thuộc vào cách mà mỗi người sống nhưng được sống đã là một điều tuyệt vời.

VIẾT ĐỂ NHỚ VỀ NHỮNG KHI CHẠNH LÒNG

Tôi không biết cuộc sống ngày xưa (cách mà người ta hay gọi để chỉ về một khoảng thời gian trong
quá khứ cách đây ba mươi, bốn mươi... năm) như thế nào, nếu biết thì chỉ là qua phim ảnh, sách, báo,... nhưng thông qua cách Mẹ kể, cách những con người thời đó kể thì tôi còn một cảm nhận chung: khổ mà vui, giàu tính cộng đồng và tình yêu, sự bao dung và chở che.
Qua những câu chuyện Mẹ kể, tôi ngưỡng mộ cái cách mà mọi người giúp đỡ và cưu mang lẫn nhau, từ vài nắm gạo, cái củ khoai, củ sắn cho đến những hạt Bo Bo; tôi yêu luôn cả cái nồi "cháo gà", là cháo gà nhưng không hề có gà, chỉ có mấy cọng rau thơm để có cảm giác là cháo gà vì cháo gà thường thêm những loại rau ấy vào. Tôi thích thú với việc Mẹ tôi lén lút bác nhà kế bên tạo không gian cho một cặp đôi được hẹn hò. Tại sao lại lén lút? Là vì bác ấy phản đối con gái bác thích người con trai ấy, mà rồi cuối cùng cặp đôi ấy cũng thành vợ thành chồng :) Rồi cái cách mà trai gái thời đó hẹn hò, tán tỉnh nhau, một nhóm con trai rủ nhau tới nhà người con gái ấy, xếp ghế ngồi thành một vòng tròn trước sân (kiểu quây quần tụ họp) (nếu thời nay mà tôi gặp cảnh này, tôi thật sự lo lắng cho những chiếc ghế :D), sau đó họ cùng nhóm bạn gái ấy nói đủ thứ chuyện trên đời, rồi sau này mỗi người thành cặp với nhau. Trong mắt tôi, những mối tình ấy thật thuần khiết, nó không đơn thuần là việc "cha mẹ đặt đâu con ngồi ấy" hay yêu đương một cách qua loa, hời hợt mà là sự nỗ lực tìm kiếm hạnh phúc của cuộc đời mình dù không hề dễ dàng với tàn dư của những định kiến còn ràng buộc.
... Nhiều thứ lắm. Và tất nhiên, dù khó khăn luôn hiện diện nhưng những con người ấy vẫn kiên định với lối sống tích cực, tràn đầy niềm tin mà thay đổi số mệnh, vươn lên từng ngày, và với tôi, Mẹ là một ví dụ điển hình nhất.
Tôi không định dành cả suy nghĩ ngày hôm nay để nói về ngày xưa. Chuyện gì đã qua thì trở thành quá khứ và cần được trân trọng; con người cần sống cho hiện tại và chuẩn bị cho tương lai. Dù có những khi hiện tại thật sự làm chúng ta thất vọng và tương lai trở nên mơ hồ và khiến chúng ta ao ước quay ngược lại quá khứ, về với thứ chúng ta đã biết nó là gì, về với cảm giác an toàn trong tâm trí. Hãy ao ước thế nhưng đừng đắm chìm trong nó, bởi quá khứ có thể là liều thuốc giảm đau, xoa dịu tinh thần lúc mệt mỏi nhưng nếu qúa liều, nó trở thành liều thuốc ngủ, điều này chẳng khác nào chết mòn.
Một lần nữa, bất kỳ ai hay sự việc nào xảy đến trong đời ta đều mang những ý nghĩa riêng, có thể là nhất thời hoặc lâu dài hoặc thậm chí đến cuối cuộc đời. Biết là vậy nhưng chúng ta có khi chẳng biết nghĩa lý đó là gì :D không cần tìm! từ từ rồi nó sẽ dần lộ diện bởi thời gian. Vậy nên, với những gì đã qua, những điều tốt đẹp, những sự việc ý nghĩa hãy nhớ lấy, và quên đi những con người mà chúng ta không muốn nhớ, những sự việc khiến ta chạnh lòng hay đau lòng; nếu tốt hơn nữa thì hãy biến nó thành dũng khí.
Thời gian 2 tháng qua với tôi có nhiều niềm vui. Và không hiểu sao, một cảm giác rất đặc biệt về tháng 11 này là sẽ còn nhiều niềm vui và sự việc ý nghĩa xảy đến nữa, trước mắt là chuyến đi ngày hôm nay và chuyến leo núi ngày mai nữa.
XIN CHÀO THÁNG 11 :)

the children act

Lang thang đi tìm định nghĩa về cuộc đời sau khi từ bỏ niềm tin đã in hằn trong tâm trí; hào hứng, khó khăn, lệch lạc, bị bỏ rơi, hoang mang là những gì cậu bé ấy đã trải qua. Nó còn đau khổ hơn bức tranh về cái chết được định sẵn.

LÃNG QUÊN

Cuộc sống tươi đẹp chính vì nó đa dạng, đầy sắc màu, hy vọng và tình yêu. Người ta bảo, lý do để sống cũng chính là lý do để chết, cũng chính vì vậy, cuộc sống ban cho ta nhiều điều nhưng ta cũng phải lắm khi vật vã với chính nó. C'est la vie!
Ngày hôm nay là ngày gì chẳng rõ, một số việc khó chịu cùng kéo đến khiến tôi cảm thấy cảm xúc bản thân không ổn định, lúc vui, lúc bực bội, lúc hờn dỗi,... Ừ thì... giá như ta hiểu cho nhau một chút thì sẽ nhiều điều tốt đẹp hơn, ấy vậy mà...
Cảm giác khó chịu nhất ngày hôm nay chính là khi phát hiện ra sự hụt hẫng của thứ gọi là lãng quên, thì ra có những người quên nhau nhanh đến thế. Chính vì sợ cảm giác mất mát nên họ cố níu kéo để được cảm thấy yên tâm. Khi đã xác định được sự tồn tại đó là chắc chắn, họ lại lãng quên và chỉ để đó khi bản thân họ bị cảm giác thiếu thốn, nhớ nhung làm khó chịu tâm hồn, họ lại kết nối. Có thể nhiều người sẽ phủ nhận nhưng đó hầu như là điều trong ai cũng tồn tại. Ước gì đừng nhẫn tâm với nhau đến thế. Và với chính ta, con người dù có hiểu "luật chơi" đến đâu nhưng khi bị cuốn vào vòng xoáy ấy cũng không dễ dàng gì dứt ra khỏi cảm giác khó chịu khi được xem là "dự bị". Rồi sao? Cũng phải mở lòng và đón nhận để nó qua nhanh rồi mọi thứ sẽ xác lập lại trạng thái nó cần tồn tại.
Cảm giác vui nhất ngày hôm nay không có, mà nếu có thì là cuộc gọi điện từ cậu bạn đang (chắc là) xù đầu, vật vã, hay "sml" - từ cậu ấy dùng với công việc mới. Cầu chúc cho mọi việc tốt lành và thuận lợi nhất có thể đến với cậu bạn ấy. Mình tin rằng, mọi sự nỗ lực của con người đều sẽ được đáp trả xứng đáng.

SỐNG KHÁC BIỆT



Trong phim Lucy tôi đã xem gần đây, có một kết luận khiến tôi suy nghĩ dù không mới - thời gian là thước đo chuẩn xác nhất cho mọi vấn đề.

Thoạt nghe có thể hầu như ai cũng giống tôi nghĩ rằng, đúng rồi, điều này xưa như Trái Đất, nhưng họ rồi cũng sẽ ngạc nhiên ở cách lý giải nó trong bộ phim. Có những thứ chúng ta nghĩ rằng, đưa nó vào một khuôn khổ, cho nó điều nó cần,... thì sẽ chính xác là như vậy. Đó là một sự thờ ơ, lạnh lùng và không cảm xúc. Nếu nghĩ rằng một đứa trẻ lớn lên chỉ cần lo đủ điều kiện vật chất, cho nó tình thương, cho nó một ngôi trường giáo dục hàng đầu,... thì tương lai nó sẽ thành công và thành nhân thì liệu có đơn giản quá chăng! Vậy phải yêu thương theo cách như thế nào, phải làm sao để biết được ngôi trường đó là tốt, làm sao để biết rằng đó là một con búp bê hay chiếc xe đồ chơi mà đứa bé thích,... chúng ta có dành thời gian hàng giờ để suy nghĩ về những điều đó? Rồi sẽ có những người nói rằng, tình yêu thương là bản năng và tự người làm ba mẹ sẽ biết rằng con trẻ cần gì và đáp ứng đúng thứ nó cần. Đó là tình yêu độc đoán!
Cuộc sống này đôi lúc, đúng, tôi nói rằng chỉ đôi lúc khắc nghiệt khi chúng ta đương đầu với nó, bởi tôi nghĩ cuộc sống là cân bằng, mất thứ này nhưng được thứ kia, điều gì cũng có cái giá của nó cũng như câu nói được đúc kết qua hàng ngàn những kiến thức, những tinh hoa của nhân loại: Không có bữa trưa nào miễn phí! (No free lunch!). Chính những lúc khắc nghiệt ấy tạo nên sự khác biệt ở mỗi người và khiến mỗi người đều trở nên đặc biệt. Vậy nên, tại sao chúng ta cứ phải cố tình khác người khi bản thân mỗi điều chúng ta đương đầu đã là khác nhau, cách chúng ta giải quyết vấn đề cũng là khác nhau; có chăng, chúng ta vẫn chưa hiểu thế nào là khác biệt.
Tôi - một con người ở tuổi 27 vẫn đang loay hoay giữa cuộc đời, vẫn đang trong hành trình hiểu, khám phá chính bản thân, chính cái tôi kiêu hãnh của mình. Cũng giống như tôi, nhưng có người đi nhanh hơn, hiểu bản thân họ nhiều hơn; những cũng có người vẫn loay hoay, vẫn hoài nghi về cái gọi là đích thực, về đích đến cuối cùng. Tôi chưa bao giờ xem điều gì đó xảy đến trong cuộc đời mình là mãi mãi, là luôn như vậy, rằng người này dành cho mình, rằng thứ vật chất này là của mình; rằng tình yêu này mãi mãi... Hơn tất thảy mọi thứ, tôi chỉ cầu mong mình đủ bản lĩnh và sáng suốt trong tâm trí để tìm hiểu và khám phá hành trình sống này và đương đầu với những điều tạo nên sự khác biệt của cuộc đời tôi. Và tôi cũng hiểu rằng, một hoài bão lớn lao, một gia tài đồ sộ hay bao nhiêu mối tình cũng không tạo nên giá trị cao cả của một đời người. Hãy hình dung về một Tách Cà phê, Cuộc sống là Cà phê; tiền bạc, địa vị xã hội... là chiếc Cốc, nó chỉ là công cụ để chứa đựng Cà phê (Cuộc sống) chứ không thay đổi hay quyết định chất lượng Cuộc sống (Cà phê) mà chúng ta đang sống. Và, tôi vẫn đang trong hành trình ấy, hành trình tạo nên hương vị cà phê của riêng mình, bất kể chiếc Cốc của tôi đang bằng chất liệu gì chăng nữa.

Ngày hôm nay của tôi cũng là một giọt cà phê nồng nàn trong chiếc Cốc ấy. Cám ơn buổi trưa vui vẻ và có nói như thế nào cũng không hết chuyện với chị H và chị L; suýt nữa là chúng tôi đã không gặp được nhau. Cám ơn những nỗi lo lắng, bận tâm hay những câu chuyện vui từ anh Đ, chị Y đã gọi và nhắn cho tôi hình ảnh của Bò sữa, nhờ những điều nhỏ nhặt như thế mà chúng tôi có cơ hội tâm sự và là chỗ dựa tinh thần cho nhau.
Cám ơn vì đã làm cho cuộc sống của tôi mỗi ngày đều ý nghĩa.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?