2021

Cảm giác chinh phục và hành trình là hai điều mang lại sự phấn khích và hạnh phúc rõ ràng nhất, những kết quả vật chất kèm theo - trước giờ vẫn vậy, không hề thay đổi, là điều đương nhiên sẽ đến.

(Ảnh: Sao chổi Dibiasky khoảnh khắc sắp va vào Trái Đất, Don't Look Up)

[the hours] nhận ra

Tự nhiên là người thầy đích thực, giúp bạn tự nhận ra/tìm thấy chính mình. 
Gần hai tuần trải nghiệm, điều tôi nhận ra rằng 32 tuổi có thể chưa đủ.
Sống cùng, đón nhận và trách nhiệm với chính mình đã không dễ dàng...


trống nhưng không

Có những buổi tối trống không như chiếc hộp rỗng vậy, chẳng lắc kêu, chẳng có gì trong ấy, chỉ là chút không khí tĩnh lặng. 
Rồi chẳng cần làm gì cả, chỉ cần gác 2 chân lên ghế, ừ thì... lên bàn cũng được, cắm tai nghe (chống ồn) vào chiếc điện thoại, mở spotify lên với list nhạc 'liked' hay metal (như của Nighwish chẳng hạn), mở max volume lên, vậy thôi. Rồi đấy sẽ là buổi tối ý nghĩa nhất khoảng thời gian bình thường như mọi ngày ta có.

...

Sự mất mát là một điều gì đó đáng sợ và đau lòng, không phải vì từng sở hữu mà bởi vì từng thuộc về, từng là một phần trong đời nhau, và vì cảm giác của người ở lại.

Ta có quyền lựa chọn để thôi chấp nhận điều gì đó thuộc về mình, là một phần trong đời mình hay không? 

hành trình dài

Đối với tôi, bí ẩn, hồi hộp và cũng đầy bất ngờ, hứng khởi, thậm chí sợ hãi, lo lắng chính là hành trình tôi khám phá chính mình. Bức họa cuộc đời đến giờ cũng dần dà hiện ra, một số chỗ rõ nét giữa ban ngày, một số hòa vào màn đêm và số còn lại hư hư thực thực - đó chính là những nét chấm phá tôi đang muốn làm rõ. Có một số thứ có thể hiện ra ban ngày nhưng cũng có một số thứ cứ nên là màn đêm, thế là cân bằng. Thứ tôi đã cố gắng chấm phá để hiển hiện nhưng không thể thì sẽ không miễn cưỡng.

Trên hành trình ấy là đủ mọi cảm xúc, các bản nhạc, bài hát hòa lẫn vào nhau như list nhạc thân quen tôi hay nghe mỗi khi rối bời, từ nhạc không lời đến có lời hát, từ Tây đến Tàu, từ rock đến pop,...

Và ngày một rõ ràng hơn, tôi phác họa được chính mình ở điều mà trước giờ tôi hoài nghi một cách rõ nét hơn. Chỉ có điều, từ hôm nay, tôi cần học cách đón nhận và hòa mình trong nó để mảng sáng - tối trong bức họa cuộc đời mình cân bằng và tươi đẹp.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?