Lần đầu nhìn thấy bà, không cần biết tôi là ai và hoàn cảnh bản thân thế nào, bà đã mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và vô ưu nhất tôi từng được biết.
![]() |
| BD, 230513 |
Còn hơi thở của tôi khi đó như có gì chắn ngang, nặng trĩu. Và, dù biết điều mình cần làm cho bà, cho những hoàn cảnh như bà hay thậm chí cho cả tôi, nhưng trước giờ tôi không thể nào thôi bận tâm..
Hôm qua, tôi đã ngồi chờ bà khá lâu tại trạm xe buýt. Tôi đem cho bà ít đồ để thay, áo khoác, áo ấm (phòng khi SG trở lạnh về đêm) và sữa, bánh để bà có thể dự phòng khi không có thức ăn hay nước uống. Lúc vừa đến trạm, không thấy bà ngồi đấy như mọi khi, tôi đã lo lắng vì sợ rằng bà đang yếu, nếu không có chút thức ăn này thì không biết bà phải làm sao. Nhưng thật may mắn vì một lúc sau, tôi thấy bà đi tới, vẫn là nụ cười "không vướng bận" ưu phiền ấy. Sợ bà không thấy nên tôi vội vàng đứng dậy gọi bà. Tôi mở đồ tôi đem ra cho bà xem. Bà còn bảo là cho bà xem hết đi, "xem đẹp hông" <3 nữa; thức ăn thì chắc vì thấy mấy dòng chữ "lạ lạ" nên bà hỏi tôi: "Đây là bánh Tây hả con?", "Con có để tiền vào đây không?"... Những câu hỏi rất thẳng thắn và chân thật trong đời mà tôi từng được nghe.
Hoàn cảnh không dễ dàng thay đổi và càng khó khăn hơn khi ta không có lấy một điểm tựa, nhưng tôi vẫn ước rằng, bà và những mảnh đời như bà vẫn luôn nở nụ cười như thế (của bà), vẫn cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ đã an ủi và bao bọc lấy cuộc đời của mình như thế... để cuộc sống này nhẹ-nhàng-hơn.


