những nụ cười của Thiên Thần (2)

Lần đầu nhìn thấy bà, không cần biết tôi là ai và hoàn cảnh bản thân thế nào, bà đã mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và vô ưu nhất tôi từng được biết.

BD, 230513
Cái cách bà kể tôi nghe về hoàn cảnh của bà nhẹ nhàng như hơi thở của một đứa trẻ không vướng bận ưu phiền thuở nằm nôi; tự nhiên như cái cách Sài Gòn vẫn còn đó nhiều mảnh đời chật vật sinh tồn như bà; như một người ông xin tiền, lấy đùi mình làm gối cho đứa cháu gái nhỏ ngay góc đường Hàm Nghi - Nam Kỳ Khởi Nghĩa; như người ông ngồi cẩn thận, nâng niu, cân đo những bịch me để cho vào bịch, rồi khi không có khách, ông ngồi khoanh tay, úp mặt vào đầu gối ... vậy! 

Còn hơi thở của tôi khi đó như có gì chắn ngang, nặng trĩu. Và, dù biết điều mình cần làm cho bà, cho những hoàn cảnh như bà hay thậm chí cho cả tôi, nhưng trước giờ tôi không thể nào thôi bận tâm..

Hôm qua, tôi đã ngồi chờ bà khá lâu tại trạm xe buýt. Tôi đem cho bà ít đồ để thay, áo khoác, áo ấm (phòng khi SG trở lạnh về đêm) và sữa, bánh để bà có thể dự phòng khi không có thức ăn hay nước uống. Lúc vừa đến trạm, không thấy bà ngồi đấy như mọi khi, tôi đã lo lắng vì sợ rằng bà đang yếu, nếu không có chút thức ăn này thì không biết bà phải làm sao. Nhưng thật may mắn vì một lúc sau, tôi thấy bà đi tới, vẫn là nụ cười "không vướng bận" ưu phiền ấy. Sợ bà không thấy nên tôi vội vàng đứng dậy gọi bà. Tôi mở đồ tôi đem ra cho bà xem. Bà còn bảo là cho bà xem hết đi, "xem đẹp hông" <3 nữa; thức ăn thì chắc vì thấy mấy dòng chữ "lạ lạ" nên bà hỏi tôi: "Đây là bánh Tây hả con?", "Con có để tiền vào đây không?"... Những câu hỏi rất thẳng thắn và chân thật trong đời mà tôi từng được nghe.

Hoàn cảnh không dễ dàng thay đổi và càng khó khăn hơn khi ta không có lấy một điểm tựa, nhưng tôi vẫn ước rằng, bà và những mảnh đời như bà vẫn luôn nở nụ cười như thế (của bà), vẫn cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ đã an ủi và bao bọc lấy cuộc đời của mình như thế... để cuộc sống này nhẹ-nhàng-hơn.

breath out

Những con người mới gặp khiến tôi có nhiều suy nghĩ, và một số điều mới mẻ tôi nhận ra từ chính mình.

Thành kiến trong nhận thức (dù ta có nhận ra hay không) khiến chúng ta nghĩ rằng những thứ lớn lao phải được sinh ra từ những gì lớn lao tương xứng nhưng không, mặc dù có những quy luật chung nhưng cuộc sống thì hỗn loạn. Vậy nên, liệu biết trước được một điều gì đó có tạo nên sự thay đổi? Có chăng cũng chỉ là quá trình! Vậy ta có còn cần tò mò biết trước nữa hay không, hay chỉ cần trọn vẹn từng giây phút với hiện tại?!

Tôi luôn tự hỏi vì sao người ta nỗ lực khiến người khác phải nhận thức, suy nghĩ hay hành động giống họ? Tại sao không đơn thuần chỉ là cung cấp thông tin và để người khác tự chiêm niệm?

Và cả ngược lại,

Tại sao người ta bấu víu vào một ai đó, một điều gì đó chỉ để phớt lờ trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình?

LK2301

Bạn có hiểu vì sao đủ yêu thương nhưng không chọn gắn bó?

happiness is simple

Hôm nay là một ngày thú vị, và tôi muốn lưu giữ nó vào đây.

Một buổi trao đổi công việc dài gần 1,5 giờ một cách thoải mái, công bằng và thẳng thắn với hai vị quản lý. Đó là toàn bộ những gì tôi cảm nhận, và thật hiếm có để có được những cuộc trao đổi thú vị như thế.

Nếu bạn chỉ cần khiêm nhường rồi nói: "Dạ cái đó con không rõ, Chú có thể cho con biết được không?!" thì một bài học đắt giá về kinh tế vĩ mô là điều bạn sẽ nhận được. Và đó là lúc tôi được nói chuyện với một chú tài xế Grab hơn 60 tuổi. Và dẫu biết rằng luôn có nhiều điều tuyệt vời tôi có thể học hỏi từ mọi người nhưng những cuộc trò chuyện thế này vẫn không bao giờ khiến tôi khỏi ngạc nhiên <3

Và hai giờ cuối chiều tôi dành để trò chuyện và chia sẻ công việc với một người bạn, người anh, người thầy giỏi của tôi. Nhờ trò chuyện với anh, tôi sáng rõ được nhiều khía cạnh về kinh doanh, dịch vụ mà tôi nhận thấy mình còn mù mịt. Biết bao nhiêu ý tưởng hay và thiết thực tràn ra như một dòng thác đổ khi tôi và anh trò chuyện với nhau. Và hơn hết, tôi học được một điều rất hay ở anh là sự kiên trì, bền bỉ với điều anh theo đuổi.

Vậy là những khởi đầu của năm mới thật nhiều bất ngờ và thú vị. Đó là niềm vui ngày hôm nay của tôi.

À, buổi tối nói chuyện với Mẹ, Mẹ còn khoe cây dâu tằm mới được chị nhà kế bên tặng. Nó tươi và đẹp như nụ cười vui của Mẹ vậy <3

"Không thể đo đếm công việc cho đến khi hết ngày và xong việc."

(Nhà thơ Elizabeth Barrett Browning)

dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ {2}

(Cập nhật 15/02/2023)

Tiếp tục với "dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ" ở bài trước, lần này tôi muốn dành ưu tiên nhắc đến đầu tiên là về loạt phim tôi đã cực kỳ yêu thích và thật sự bị cuốn hút đến mức không thể rời khỏi nó trong những season đầu tiên:

Ảnh: "Nụ cười đáng yêu" (Sarah Jean)
Screenshot_CM.S01E12
7. Criminal Minds (16 seasons - tính đến thời điểm hiện tại 2022): không kể đến series này thuộc thể loại yêu thích của tôi, điều khiến tôi không thể rời mắt là chiều sâu của các vụ án, hay nói đúng hơn là của con người. Bộ phim còn là về nghệ thuật quản lý và teamwork, kể cả những "drama"/"chính trị" ngoài luồng công việc chính rất thực, rất đời. Và với tôi, Gideon (do Mandy Patinkin thủ vai) là nhân vật tôi rất ấn tượng, bởi sự tài giỏi (nhưng không hề hòa đồng và tính cách khác lạ, nhìn thoáng qua thì hoàn toàn xa cách) và hoàn toàn cảm thông với mọi thứ, kể cả cái ác; cái cách mà ông phá án, an ủi hay vỗ về nỗi đau của người khác luôn khiến bộ phim (vụ án) trở nên có tình người hơn, điều này tạo nên sự khác biệt hoàn toàn với những phần sau (khi ông rút ra khỏi bộ phim). Có lẽ biên kịch đã khéo léo xử lý việc ông rút khỏi bộ phim bằng cái chết trong một vụ án (sau khi rời BAU) và dùng lời của chính người đồng sáng lập BAU với ông là David Rossi (do Joe Mantegna thủ vai) để công nhận về tài năng của ông nhưng Criminal Minds sau khi thiếu vắng Mandy Patinkin đã luôn hoàn toàn khác về chiều sâu của mỗi mùa phim.

8. מיתה טובה (The Farewell Party - Bữa tiệc chia tay, 2014): là bộ phim mà tôi thật may mắn được xem tại Liên hoan phim Israel năm 2020. Tôi gọi là may mắn vì bộ phim không được phát hành rộng rãi trên các nền tảng xem phim trực tuyến, kể cả Netflix hay Prime video... để có thể xem đi xem lại nếu muốn. Và theo thời gian, điều gì có thể đọng lại lâu dài trong tâm trí thì còn mãi.
Quay lại với The Farewell Party, tôi còn nhớ rất rõ tâm trạng của mình sau khi xem xong bộ phim, cảm giác nhẹ lòng. Người già có những nỗi lòng khó bày tỏ, không thể gọi tên (cũng như những đứa trẻ vậy), việc trải qua khoảng thời gian khi gần cuối đời có thể họ sẽ đối diện với nhiều nỗi sợ hãi, về rất nhiều thứ, và sẽ càng sợ hãi hơn nữa khi họ đang trong tình trạng bệnh tật dày vò đau đớn. Và bỏ qua mọi triết lý về đạo đức và tự do, chiếc máy "tự an tử" cùng mọi con người, cảm xúc, tình yêu xoay quanh nó đã cứu rỗi tâm hồn lẫn thể xác của họ. Người già, bệnh tật, đau đớn, an tử, sợ hãi,... có thể khiến bạn bi quan nhưng không, bộ phim khiến người xem nhẹ nhàng trải qua mọi khoảnh khắc và cung bậc cảm xúc bởi những tình huống hài hước, bởi sự tò mò về diễn biến tiếp theo và bởi những cao trào đúng lúc.

9. Perfume: The Story of a Murderer (Đức, 2006): người ta sống vì cái gì thì chết vì cái đó, một "thiên tài bị nguyền rủa"!

10. Recipe For Farewell (Hàn Quốc, 2022): một bộ phim "chữa lành" về cả thể xác lẫn tâm hồn. Mọi cảm xúc từ vui, buồn, hy vọng, hờn giận, mạnh mẽ, yếu đuối, thất vọng... đều hiện hữu, vừa đủ và vương vấn khôn nguôi, như kiểu con người ấy/khoảnh khắc ấy bạn được gặp nó/xem nó, nhưng sự hiện diện ấy không kéo dài, lại không quá ngắn ngủi, đủ để bạn cứ mãi vấn vương và nghĩ về.

glittering water

Người khác bảo tôi tham vọng, tôi tự bảo mình ham trải nghiệm :)) 

Mà dù là tham hay ham hay gì cũng được, tôi giữ mình sáng suốt, không trở thành nô lệ cho tham vọng/ham muốn của chính mình. Tất nhiên không dễ dàng nhưng không có bất cứ việc gì hoàn toàn dễ dàng cả nên cứ thế mà làm thôi, làm rồi thì điều gì cần tới nó sẽ tới.

Trôi đi theo thời gian, chúng tôi đều cùng nỗ lực cho mối quan hệ quý giá này.
Và đây là một trong những điều tương tự tôi còn lại sau những trải nghiệm từ chính mình.
(tự nhiên "sảng" rồi nghĩ tới :)) )

Năm nay đã trọn vẹn theo ý muốn tôi hay chưa thì chắc chắn rằng chưa, còn một vài điều tôi chưa làm được, về công việc, học tập, gia đình lẫn các mối tương quan,... Và điều làm tôi băn khoăn nhất là không còn kết nối được với một người tôi luôn kính trọng nữa, qua e-mail, G.Chat, tin nhắn trên điện thoại. Nhưng điều có thể khiến tôi vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất chính là Tình yêu to bự nhất trên đời của tôi khỏe mạnh, vui vẻ và bình an. Với tôi, như vậy là đủ.

Cầu mong một năm mới hài hòa!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?