24623

Tuổi mới năm nay là một điều gì đó khá dễ thương với những MQH đã và mới đến trong hành trình cuộc đời mình... Biết ơn thật nhiều vì đã không tấp nập, ồn ào nhưng đầy sự trân trọng và quý mến!
Ảnh: KẾ BÊN ĐƯỜNG CHÂN TRỜI
(Như là 2 "đứa nhỏ" trong hình :) )

summer of goodbye

Hôm nay là Chủ nhật tuần thứ 3 của tháng 6 và mình muốn nghĩ hoang tưởng một chút. Nếu cuộc sống hiện tại của mình và Tình yêu to bự vẫn còn có Thiên Sứ thì mình sẽ thế nào?!
... 
Cầu mong dù ở nơi đâu, Thiên Sứ cũng sẽ luôn mỉm cười và tự hào vì đứa con gái bé bỏng hay được Thiên Sứ mua bánh cho (dù lúc chỉ biết mỗi ngậm sữa, qua lời kể của Tình yêu to bự 😊) 

beautiful birds

Tâm hồn vô tư lự của trẻ thơ bảo vệ chúng khỏi nỗi sợ. Và đó cũng là khi đời người đã "có" được nhiều nhất.

(Beautiful Birds đã mở đầu bằng giai điệu tươi vui, rồi kết thúc bằng sự trầm lắng chậm dần)

những nụ cười của Thiên Thần (2)

Lần đầu nhìn thấy bà, không cần biết tôi là ai và hoàn cảnh bản thân thế nào, bà đã mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và vô ưu nhất tôi từng được biết.

BD, 230513
Cái cách bà kể tôi nghe về hoàn cảnh của bà nhẹ nhàng như hơi thở của một đứa trẻ không vướng bận ưu phiền thuở nằm nôi; tự nhiên như cái cách Sài Gòn vẫn còn đó nhiều mảnh đời chật vật sinh tồn như bà; như một người ông xin tiền, lấy đùi mình làm gối cho đứa cháu gái nhỏ ngay góc đường Hàm Nghi - Nam Kỳ Khởi Nghĩa; như người ông ngồi cẩn thận, nâng niu, cân đo những bịch me để cho vào bịch, rồi khi không có khách, ông ngồi khoanh tay, úp mặt vào đầu gối ... vậy! 

Còn hơi thở của tôi khi đó như có gì chắn ngang, nặng trĩu. Và, dù biết điều mình cần làm cho bà, cho những hoàn cảnh như bà hay thậm chí cho cả tôi, nhưng trước giờ tôi không thể nào thôi bận tâm..

Hôm qua, tôi đã ngồi chờ bà khá lâu tại trạm xe buýt. Tôi đem cho bà ít đồ để thay, áo khoác, áo ấm (phòng khi SG trở lạnh về đêm) và sữa, bánh để bà có thể dự phòng khi không có thức ăn hay nước uống. Lúc vừa đến trạm, không thấy bà ngồi đấy như mọi khi, tôi đã lo lắng vì sợ rằng bà đang yếu, nếu không có chút thức ăn này thì không biết bà phải làm sao. Nhưng thật may mắn vì một lúc sau, tôi thấy bà đi tới, vẫn là nụ cười "không vướng bận" ưu phiền ấy. Sợ bà không thấy nên tôi vội vàng đứng dậy gọi bà. Tôi mở đồ tôi đem ra cho bà xem. Bà còn bảo là cho bà xem hết đi, "xem đẹp hông" <3 nữa; thức ăn thì chắc vì thấy mấy dòng chữ "lạ lạ" nên bà hỏi tôi: "Đây là bánh Tây hả con?", "Con có để tiền vào đây không?"... Những câu hỏi rất thẳng thắn và chân thật trong đời mà tôi từng được nghe.

Hoàn cảnh không dễ dàng thay đổi và càng khó khăn hơn khi ta không có lấy một điểm tựa, nhưng tôi vẫn ước rằng, bà và những mảnh đời như bà vẫn luôn nở nụ cười như thế (của bà), vẫn cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ đã an ủi và bao bọc lấy cuộc đời của mình như thế... để cuộc sống này nhẹ-nhàng-hơn.

breath out

Những con người mới gặp khiến tôi có nhiều suy nghĩ, và một số điều mới mẻ tôi nhận ra từ chính mình.

Thành kiến trong nhận thức (dù ta có nhận ra hay không) khiến chúng ta nghĩ rằng những thứ lớn lao phải được sinh ra từ những gì lớn lao tương xứng nhưng không, mặc dù có những quy luật chung nhưng cuộc sống thì hỗn loạn. Vậy nên, liệu biết trước được một điều gì đó có tạo nên sự thay đổi? Có chăng cũng chỉ là quá trình! Vậy ta có còn cần tò mò biết trước nữa hay không, hay chỉ cần trọn vẹn từng giây phút với hiện tại?!

Tôi luôn tự hỏi vì sao người ta nỗ lực khiến người khác phải nhận thức, suy nghĩ hay hành động giống họ? Tại sao không đơn thuần chỉ là cung cấp thông tin và để người khác tự chiêm niệm?

Và cả ngược lại,

Tại sao người ta bấu víu vào một ai đó, một điều gì đó chỉ để phớt lờ trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình?

LK2301

Bạn có hiểu vì sao đủ yêu thương nhưng không chọn gắn bó?

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?