chó nhỏ, chó nhỏ...

"Đời... về cơ bản là buồn".
Dù nhóm bạn chúng tôi nhìn chung có đời sống cân bằng, nhưng mỗi khi có điều gì đó không vui xảy ra, chúng tôi hay động viên nhau như thế. Và, bên cạnh nhiều điều khác, 
...
Tôi cũng có khi tự vỗ về bản thân mình như thế.

Mở lòng với ai đó thật không dễ dàng, đặc biệt là khi nỗi buồn là cảm xúc và có tính chất lây lan.
Rõ ràng là đừng đặt niềm tin vào ai cả. Không phải vì họ không đáng tin (có nhiều người luôn xứng đáng), mà là chúng ta không có quyền làm thế. Bởi niềm tin của con người phần lớn gắn liền với kỳ vọng, kỳ vọng gắn với một hình tượng, một khuôn mẫu; mà hình tượng hoặc khuôn mẫu đó có khi không phải chính bản thân họ.
Chúng ta đặt niềm tin vào ai đó, vào điều gì đó rồi chúng ta tự mình thất vọng và cho rằng họ thay đổi, họ dối trá. Chẳng qua chỉ là chúng ta đang giận dữ vì họ đã không như kỳ vọng (của chúng ta tự gán cho họ) mà thôi.
Rồi nỗi buồn cứ thế xâm lấn và chiếm hữu một ít, một ít,... và một ít trong khoảng thời gian hữu hạn của cuộc đời mỗi người.

Something disconnected.

"công" và "sở"

Từ bao giờ, trong văn hóa công sở, việc xem và chuẩn bị thông tin trước cuộc họp trở nên quá lạ lẫm; đến nỗi, nếu có ai đó xem trước và phản hồi, họ trở nên "lập dị"; thậm chí, nhóm đối tượng tôi đang đề cập đến lại là những quản lý cấp cao của một tập đoàn. Từ bao giờ, mỗi cá nhân lại cổ súy cho những điều hợi hợt, dễ dãi và hiệu suất thấp đến thế?!

Trong khi, "văn hóa hội họp thể hiện rõ nét văn hóa, tác phong làm việc của từng thành viên nói riêng và của cả doanh nghiệp nói chung. Hiệu quả và chất lượng xử lý công việc trong các cuộc họp có tác động trực tiếp đến năng suất, chi phí, tính cạnh tranh, lợi nhuận của doanh nghiệp và qua đó là thu nhập của chính chúng ta". Ấy vậy mà, mỗi cá nhân ấy đang làm gì?

Chiều nay, một anh quản lý ngồi bên cạnh nói nhỏ với tôi: "Nếu mà họ chịu đọc trước thông tin thì chắc chắn đã không hỏi những câu hỏi như vậy". Cuối cùng, hai anh em tôi ái ngại nhìn nhau cười trừ. Bởi, làm gì được khi một hệ thống nếu muốn thay đổi phải bắt nguồn từ "lãnh đạo làm gương"; đồng thời, mỗi cá nhân phải tự mình trở thành hạt giống của những thay đổi nhỏ và tích cực. Không thể nào có chuyện, tổ chức phải sẵn tốt thì tôi mới tốt. Vậy thử hỏi, tổ chức được hình thành từ đâu!? Chưa kể bản thân mỗi người, trước khi phán xét bất cứ một điều gì, điều tiên quyết chính là, bạn đã làm được đến đâu, hay bạn cũng chính là một phần trong sự phán xét ấy.

"Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng. 
Nhị vàng bông trắng lá xanh, 
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"
(Ca dao Việt Nam)

240624_hỗn loạn

“When we are happy, we are always good, but when we are good, we are not always happy.” ―Oscar Wilde Cảm xúc luôn là thứ không bền vững, sẽ qua đi theo một cách gì đó, giữa những bộn bề của cuộc sống, những ngổn ngang của ký ức hay sự lưng chừng của tương lai. Sau tất cả, nó lại định hình nên tình cảm mỗi con người. Dù muốn hay không, ta không có quyền lựa chọn loại xúc cảm nào sẽ đến, sẽ diễn ra trong nội tâm bí ẩn của chính mình. Bởi lẽ, chúng đến không gõ cửa, đi không tạm biệt. Đó là những điều tự nhiên nhất, như cái cách ta chẳng hiểu vì sao lại rối bời vẩn vơ khi bầu trời vẫn đang thoáng đãng; cảm thấy lưng chừng trước thực tại yên bình, và luôn cảm thấy trống rỗng dù đủ đầy sự yêu thương... Có lẽ, sẽ có người nói rằng: vậy, ta nên xem lại chính mình, xem lại mình cần gì, muốn gì! Và, phải chăng những gì ta đang có không hẳn là những gì ta đang cảm nhận?! Với tôi mà nói, những điều đó chẳng quan trọng. Cho dù bạn nói tôi cố thủ, cố chấp, cố hữu,... tôi đều nhận. Rồi sao nữa?... Tôi chỉ cần biết, bản thân đang đầy ắp những nỗi niềm như thế. Và điều tôi có thể làm là rộng lòng đón nhận, vỗ về và xoa dịu nó. Cho đến khi có một điều gì đó, một tín hiệu gì đó xuất hiện. Càng "có tuổi", tôi càng bất ngờ với những cảm xúc của chính mình. Dù biết chỉ có sự thay đổi là vĩnh hằng nhưng tôi không thích sự thay đổi (về mọi thứ, cả tốt/chưa tốt); dù ngại sự thay đổi nhưng tôi lại luôn thấy háo hức và đầy sự bất ngờ trước những điều sắp đến. Ví như một buổi sáng mở cửa phòng, tôi thấy Puppy yêu dấu vắt hai tai ra sau, ngoắc ngoắc chiếc đuôi xinh xắn để chào tôi ngày mới đầy phấn khởi; rồi điều đó biến thành thường hằng khi mỗi ngày, cô nhóc điều dành tình cảm cho tôi như thế... Nhưng điều đó sẽ không bao giờ là vĩnh hằng, dù là trong tâm trí của chính tôi. Chính vì vậy, điều tôi có thể tự ban cho chính mình ngay ở đây, lúc này là sự tách rời của tâm trí và lòng-biết-ơn. Tôi biết ơn một cơ thể khỏe mạnh của chính tôi hiện tại; biết ơn những con người hàng ngày tôi gặp; những món quà tôi được dành tặng nhân ngày sinh nhật; biết ơn những sự sắp xếp diệu kỳ của số phận để tôi bắt đầu, gắn bó với những công việc tôi đang làm; biết ơn Tình yêu nhỏ, Tình yêu to bự, "MyCon" của tôi,... Và còn vô số những điều hiển nhiên thường ngày để tạo nên tôi ở hiện tại. Với tôi, lòng-biết-ơn không phải một cụm từ dễ nói hay sáo rỗng, nó sẽ luôn là quá khứ, hiện tại và tương lai mà tôi hướng đến. Cuộc đời này, tôi chỉ cần có thế! Để "happy".

"life is full of uncertainty, and surprises"

Cách đây vài năm khi còn cộng tác cùng một chị cấp trên đầu tiên trong công việc chính thức của mình, lúc đó tôi là QLDA, và chúng tôi đã có không dưới 10 lần xung đột quan điểm với nhau. Cùng một dự án, cùng một vấn đề, chúng tôi lại có những phân tích và cách giải quyết, thực hiện khác nhau. Thế nhưng, với trọn vẹn sự tôn trọng và tử tế dành cho nhau, chúng tôi vẫn là những cộng sự tốt và chị em bền vững đến hiện tại. Trong những lần xung đột quan điểm đó, dù chuyện nhỏ hay lớn tới đâu, tôi luôn biết đó chỉ là trạng thái tạm thời, bởi vì chúng tôi có một nền tảng vững chắc mà bất cứ mối quan hệ cộng sự hay bạn bè nào cũng cần để bền vững, đó là niềm tin và sự tôn trọng.

Một cái cây ven đường vẫn xanh ngát và nở những đóa hoa xinh đẹp dù người đi đường có tưới nước, có nhìn ngắm nó hay không. Vây nên, dù làm việc ở bất cứ đâu hay ở bất kỳ vị trí nào, tôi cũng nỗ lực đặt từng viên gạch tốt nhất để dần hình thành nền tảng ấy. Dù vậy, có người cảm nhận được - có người không, có người cần - cũng có người không cần, cũng như màu xanh hay những đóa hoa ấy, có người yêu thích và ngắm nhìn; nhưng cũng có người vì hiếu kỳ; lại cũng nhiều người đi qua không cần quan tâm nó có tồn tại và đang góp phần gì cho cuộc đời này. Xã hội hiện tại, nơi mà quyền lực kinh tế và chính trị cai trị, phần lớn con người ta dùng lợi ích vật chất để cân, đo, đong, đếm mọi thứ thì đáng buồn thay, những điều tốt đẹp đó dần bị bóp nghẹt. Dù biết là vậy, tôi vẫn cảm thấy có chút trống rỗng.

Và chỉ cần nền tảng không vững chắc hiện giờ, tôi có cảm giác rằng đây không chỉ là trạng thái tạm thời, đó là vết nứt sâu.

 "Life is full of uncertainty, and surprises". Vốn không thích sự thay đổi nhưng tôi biết rằng, cuộc sống này không chắc chắn. Sự chắc chắn nhất, nếu có, chính là sự thay đổi, sự bất ngờ. Nên mỗi lần một bất ngờ mới đến, tôi chỉ biết rằng, c'est la vie, dù đó là biến số tốt hay xấu. 

bướm đêm

Những ngày này, sự xả giao hay thật sự quan tâm mà tôi hay nhận được chính là câu hỏi:

"Khi nào [...] về nhà ăn Tết?".

Và cũng tùy người (tùy mục đích của câu hỏi) mà tôi trả lời hay chỉ cần một nụ cười xả giao trở lại.

Đối với tôi, Mẹ chính là Nhà. Chỉ cần Mẹ ở đâu là Nhà tôi sẽ ở đó. Người ta nói bất cứ điều gì về việc này cũng không sao. Mỗi người mỗi cảm nhận, và tôi cũng không thể yêu cầu họ phải hiểu mình hay suy nghĩ giống mình. Nhưng nếu được, chỉ cần họ tôn trọng ý niệm, quan điểm, hành động của người khác, với tôi là đã quá đủ. Dẫu sao thì "Không có gì là vĩnh cửu trong thế giới độc ác này, ngay cả phiền muộn của chúng ta" (Charles Chaplin).

Con người hiếm khi ý thức được tâm trí của họ không bao giờ nằm trong tầm kiểm soát của chính họ. Chính vì vậy mới có cái gọi là "cảm tính". Nhưng người ta lại cố phớt lờ nó, trốn tránh nó, phủ nhận nó. Nỗ lực đó cũng không thể nào phủ nhận sự tồn tại của nó.

Nhưng cảm tính thì đã sao! Chỉ cần nhận thức được rằng nó đang tồn tại, nó luôn tồn tại thì ta sẽ hiểu biết hơn trong mọi suy nghĩ, cảm xúc, hành vi của mình. 

Và thiên hạ vẫn... đang đông!

“Một con bướm đêm dưới hàng hiên 
đôi cánh tựa như
vỏ cây, nằm
yên đối xứng - 
Và tình yêu là một điều kỳ diệu 
một đôi cánh mềm 
im lìm dưới hàng hiên 
khi tàng cây trút lá.” 

(Khúc dạo vào đông, William Carlos Williams)


LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?