TIẾC - 2

Tình bạn phải là một điều gì đó đáng để trân trọng lắm cơ... nhưng người bạn đó của mình lại biến nó thành một tảng đá... 1 tảng đá quá lớn.
Người ta nói, người lớn mà có tính cách con nít thì dễ thương.. nhưng theo mình thì không. Chỉ có cái chất con nít của đúng con nít mới là dễ thương.. Người lớn mà tính cách giống con nít thì nó chẳng qua chỉ là sự ích kỉ. Họ ích kỉ, họ muốn người khác phải làm những thứ họ muốn, họ kiểm soát người khác mọi lúc. Hễ mình đi đâu cũng gọi điện hỏi, hễ mình đi với ai cũng giận, bạn bè gì kì vậy??? Họ không sợ người đời nói họ "không bình thường" thì họ cũng nên nghĩ tới mình chứ. Họ bỏ ngoài tai tất cả những góp ý của mình... Cuộc đời mình, cho tới bây giờ, điều làm mình hối tiếc nhất chính là mình đã không đủ khả năng để "nuôi" những suy nghĩ của họ thành người lớn.
Đã có một quãng thời gian mình rất quý.. chỉ cần mình nhận được cái tn quan tâm bạn bè bt thôi mình cũng thấy vui, chỉ cần mình là chỗ dựa để họ tâm sự mỗi khi họ buồn vì mối quan hệ với một người bạn khác mình cũng thấy ấm áp vì ít ra họ tin mình lắm.. lòng tin của mình bị biến thành sự mệt mỏi từ khi họ đòi hỏi quá nhiều ở mình, đòi hỏi những thứ mà mình không thể đáp ứng được...
Sau đó là những tin nhắn fb, sms, yahoo,... rồi email nữa làm mình ngộp thở... Thật sự chẳng khác nào sự khủng bố tính thần cả... Mệt mỏi thật rồi!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?