CON NHỚ..

Vào trong này tới hôm nay là được 2 ngày rồi. Con vẫn khỏe, vẫn đi học bình thường.. và con vẫn nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ cu Bi, nhớ 2 bé, nhớ anh ba chị ba, nhớ bác bốn. Con nhớ nhiều lắm.
Buổi chiều đi học về, nhìn đường, nhìn xe, nhìn người đông nghịt mà con thấy ngạt.. con lại nhớ về 3 ngày trước. Ngồi trước đồng lúa nhà ngoại, gió thổi mát rười rượi, tiếng ếch ngoài đồng kêu râm ran (con ghi âm lại rồi nhưng giờ mở ra nghe nó nhỏ lắm), con nhớ bé lớn bé nhỏ ngồi hai bên, con mở bài hát "Chào xuân mới" rồi bảo 2 đứa đoán, đứa nào đoán đúng sẽ được chơi game... Không hiểu sao, càng ngày con lại thấy thương 2 bé, càng lớn 2 bé lại càng vô tư và ngây thơ quá...
Đi qua ngõ vào nhà, gió cũng thổi vào mát rượi, con nhớ đến chiều chiều cu bi chờ con đi dạo, 2 cô cháu nói đủ thứ chuyện trên đời (con nhớ cu Bi lắm :( ). Tối đến phải ngủ có một mình, con nhớ những khi mẹ ôm con ngủ. Mỗi lúc đó, con chỉ thích xoay người lại, ôm cánh tay của mẹ áp vào mặt. Nghĩ đến giờ mẹ ngủ một mình, con...
Con nhớ anh ba sáng sáng chế cafe rồi lên đánh nhẹ vào mông kêu con dậy, những lúc con nói chuyện rồi chọc anh ba nữa. con biết anh ba thương con nhiều lắm và con cũng vậy. Chị ba cũng rất thương con, lo cho con đủ chuyện, từ ăn uống cho đến vé xe đi ra đi vào trong những ngày khan hiếm vé.
Giờ con chỉ mong sao mình đủ động lực và đầu óc thật tĩnh táo để tốt nghiệp và có một việc làm tốt. Khi đó con sẽ làm được nhiều thứ con muốn và nhất là được ở bên những người con yêu thương mãi

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?