Sau nhiều ngày ở Bình Dương, giờ về lại thành phố thấy khác thật.
Đn fb, vô tường của đứa bạn "thân" (?), đọc những dòng stt của nó mà lòng nhói nhói, hoang mang, thất vọng, mệt mỏi, tò mò,... nhiều cảm xúc thật. Dù có lần mình hỏi những stt đó có phải dành cho mình và câu trả lời của nó là không nhưng mình cũng thật không biết như thế nào. Dù sao cũng đã có vết nứt, hà cớ gì mình tự tin đến mức cho là nó cũng sẽ không nghĩ gì. Nếu quả thật nó có những suy nghĩ về mình như vậy, sao lại không nói, sao lại không chấm dứt ngay với mình, sao lại cứ làm mình phải suy nghĩ??? Nó là người hơn ai hết, hiểu tính cách của mình mà. Chơi thì hiếm nhưng một không đã chơi thì phải chân thành. Đó là yêu cầu tối thiểu của tình bạn. Sao lại không thể?! Trong những stt ấy, mình nhận ra, mình chỉ là "người ngoài" không hơn không kém. Suy cho cùng, cũng là do mình suy nghĩ quá nhiều (về mọi thứ). Mình sẵn sàng từ bỏ một mối tình nhưng đối với nó thì mình lại quý và khó dứt. Có lẽ với nó, mình là người ngoài, một đứa có thể bị nó nói ngay vào mặt khi nó giận; nhưng với nó, mình lại kiềm chế quá mức. cũng vì mình cần và khâm phục nó. Nhưng nếu sự việc quá sự kiểm soát thì mình nên lựa chọn. Nhưng mình phải làm như thế nào/theo cách nào để sự lựa chọn của mình sẽ không hối hận? Rõ ràng nó đã quan tâm đến mình rất.. rất nhiều... nhưng, "cái tình" của nó thì có giống mình hay không? Và cũng thật khó hiểu, sao vấn đề này lại dây dưa nhiều vậy? Sao ra quyết định khó khăn vậy? Chị mình nói: Bạn bè (nhất là bạn bè ĐH) nếu cảm thấy không thể duy trì được nữa thì nên dứt vì khó đảm bảo được sự liên kết. Nhưng mình không tin...
----
Đến hôm nay đã được 2 tháng 27 ngày rồi, nhận thấy mình cũng đã tiến bộ hơn rất nhiều. Ngoài rau cải, mình có thể ăn được rau muống luộc, xà lách, một ít lá hành; Đã ăn được một ít mực và rất nhiều tôm; Mình sẽ cố gắng, cố gắng hơn nữa... để không làm mẹ buồn.