Hôm nay... một ngày đáng nhớ! Lần đầu tiên trong đời mình được cầm tháng lương đầu tiên. Bất ngờ nhưng lại không tò mò. Cũng chẳng hiểu mình là con người như thế nào nữa. Mình chẳng quan tâm trong đó có bao nhiêu và thứ đó có phải của mình hay không. Có lẽ vì mình chưa đến lúc phải nếm trải cảnh bon chen mưu sinh và kiếm sống.
Hôm nay là sinh nhật cô. Người mà lâu nay mình rất quý. Nhìn cô cười, nụ cười vẫn như thường ngày thôi nhưng mình lại thấy vui khác lạ. Có lẽ vì chưa bao giờ mình nghĩ đến việc sẽ được trực tiếp hát bài "Happy birthday" tặng cô. Cũng chưa bao giờ mình nghĩ đến việc sẽ được gặp cô mỗi ngày. Mới một tháng thôi mà mọi thứ thật khác xa những gì mình nghĩ. Trên đường về, nghĩ đến nụ cười hạnh phúc của cô khi đó mình cảm thấy có lỗi. Có lỗi thật nhiều vì đã "giận" cô nhiều chuyện mà lẽ ra mình không nên. Giờ nghĩ lại mới thấy, đó chỉ là những chuyện thật bình thường với những người đi làm và bản thân nên chấp nhận. Vậy mà mình lại giận và trách cô. Nhiều lúc mình không kiềm chế được bản thân trong những tình huống bất ngờ. mình như một người điên. Dù khi đó như thế nào đi nữa, người ta có trách mình sao chỉ quan tâm đến lớp mình, hay cô trách mình sao không quan tâm đến lớp,... mình cũng không nen giận cô vì cô không biết những gì đã xảy ra trước đó và ngay bản thân mình cũng nên dung hòa mọi thứ.
- Tháng qua, mình hay không kiềm chế sự tức giận của bản thân mà làm ảnh hưởng đến những "thiên thần" bé nhỏ. Thật sự, mình rất mến chúng nhưng lại không biết làm thế nào để giữ được ranh giới giữa tình cảm và trách nhiệm. mình thiếu kỹ năng sư phạm, chính vì vậy mình dùng uy lực để các em phải giữ trật tự và ngoan ngoãn. Nhiều lúc khi đang chơi với các em, chỉ ước sao các em luôn đáng yêu như thế khi trên lớp học. Thật sự mình rất hối hận vì điều này. Chính vì thế mình cảm thấy không xứng đáng với số tiền lương mà cô trả cho mình.
- Còn một chuyện (dù cảm thấy đó không phải là lỗi) mình cảm thấy thiếu sót, chính là mình không đủ khả năng để dung hòa với tất cả mọi người. Khả năng giao tiếp của mình không tốt, mình càng không có "miệng, lưỡi" để khiến người khác hài lòng và vui vẻ mỗi khi tiếp xúc.. nhiều khi thấy bản thân thật nhạt nhẽo.
- Khả năng của mình dường như không đủ để làm việc ở nơi này, chính vì vậy mình cảm thấy có lỗi với cô rất nhiều. Mình sợ thầy, mọi người sẽ trách cô vì đã "mời gọi" một đứa hầu như "không biết gì" như mình về làm.
....
Nhiều cảm xúc khó tả. Nhất là cảm giác có lỗi khi thường hay giận cô và uy lực với các em. Sẽ cố gắng sửa đổi. Ít ra mình còn cơ hội trong 1 tuần nữa.