NGẪM

Bạn nói tôi "đã vô tình lại càng vô tâm". Câu nói này không phải tôi chưa từng nghĩ đến. Thế nên, tôi không hề ngạc nhiên khi người khác, đặc biệt là bạn nhận xét về tôi như vậy. Tôi cũng không hiểu thế nào nữa. Tôi tự biện minh cho cái "vô tình" và "vô tâm" của mình là vì tôi hay quên. Tôi quên sinh nhật của những đứa bạn thân, tôi quên tên của những người tôi thường hay gặp mặt, tôi quên ngay điểu tôi vừa nghĩ,... thậm chí, tôi còn quên cả hôm nay là thứ mấy, ngày mấy. Tôi không phải con người bận rộn, càng không phải người có công việc ổn định như bạn nhưng không hiểu sao tôi lại hay quên thế! Tôi thật không muốn đâu. 
Nói thẳng ra là tôi chỉ có thể nhớ ra mọi thứ khi về khuya, ngồi một mình, nghe woim (một thói quen) để tổng kết một ngày của mình. Nhưng khi nhớ ra thì đã quá muộn, sự giận dỗi của những người cần tôi nhớ chắc cũng đã qua đi lâu rồi. Bạn không phải là người đầu tiên nói tôi như vậy đâu. Bạn bè, bạn thân và ngay cả mẹ tôi nữa cũng từng nói tôi như thế. hi... Tôi sẽ cố gắng, cố gắng để thay đổi để trở thành một người có tâm, có tình hơn; để không ai còn hờn giận hay trách móc tôi vì vấn đề này nữa.:)

Hôm nay được dịp đi dạo với cô bạn tốt và thân thiết. Thời gian không đủ dài để 2 đứa tâm sự tất cả những gì đã xảy ra vừa qua nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận rằng, cô bạn thân ngày nào vẫn không hề thay đổi. Vẫn rất lạc quan và tốt bụng như ngày nào. Chỉ là mua 2 bịch bánh tráng trộn và chai Sting thôi mà cô ấy cứ đòi trả tiền, tôi hiểu ngay là cái tính "không muốn nợ nần người khác" của cô ấy ngày nào giờ đây được dịp trỗi dậy. Nhưng cô ấy đâu nghĩ rằng, hành động tốt bụng và tự trọng của cô ấy lại biến tôi thành kẻ nợ nần người khác chứ, hihi... Cũng buồn cười và càng không hiểu vì sao hai chúng tôi lại có thể thân thiết đến thế trong khi cả hai dường như trái ngược nhau: Cô ấy sợ một mình, còn tôi lại thích điều đó; Cô ấy yêu cuộc sống tấp nập của thành thị, tôi lại hay tìm về những góc vắng của làng quê; Cô ấy yêu sự lãng mạn, còn tôi lại hay thực tế; Cô ấy thích trời mưa, còn tôi lại cực ghét trời mưa; Cô ấy ghét nhạc không lời, còn tôi lại xem nó như mạng sống,...  Người ta sống với nhau ở đời đâu phải chỉ ngày một ngày hai mà hiểu hết về nhau, có khi không hiểu mà tệ hơn là làm nhau đau. Nên tôi tự nhủ lòng và thầm cám ơn đời, cám ơn Thiên Sứ đã cho cuộc sống khép kín và tĩnh lặng của con 2 người bạn chân thành. Một là cô ấy, một là Trang.
...
Không hiểu sao lâu lâu lại cứ thích lan man, thích lộn xộn thế này. Có những sự việc khiến ta khó ghép chúng vào với nhau, lại càng khó hơn đối với "kẻ khiếm khuyết về ngôn ngữ" như tôi (tự kiểm điểm mình về cái vốn ngôn ngữ quá kém) nên chỉ biết viết rời rạc thế này. Chẳng phải để làm gì mà chỉ để lâu lâu nhìn lại mình. Mình đã có những gì, mất những gì. Thật sự là một điểu vô cùng quý giá và cần thiết đối với những kẻ "vô tình lại càng vô tâm" như tôi.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?