Đã hơn một tuần qua kể từ ngày tôi chính thức đi làm.. Mọi thứ đối với tôi thật mới mẻ. Lần đầu tiên va chạm với cuộc đời; lần đầu tiên làm những việc mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chính tay làm; lần đầu tiên... Chính vì những lần đầu tiên như thế ấy đã mang đến cho tôi quá nhiều cảm xúc. Vui có mà buồn cũng rất nhiều.. Một câu hỏi tôi chưa thể nào tìm ra đáp án cho đến ngày hôm nay: Làm sao để tôi tồn tại trong những môi trường tương tự như thế này???...
Tôi không phải là người giỏi quan sát. Đó chính là điểm yếu vô cùng lớn của tôi. Có lẽ vì đã quen với cách sống được mẹ và chị chăm sóc, hỏi gì thì được chỉ đấy mà sự quan sát của tôi rất kém. Có lẽ điều này làm cho những "đồng nghiệp" và "cấp trên" của tôi cảm thấy rất khó chịu về tôi và trong mắt họ, tôi biến thành một kẻ (có lẽ) vô tích sự. Thật sự, từ khi đi làm, tôi không nhớ mình đã buồn, thất vọng đến bao nhiêu lần. Chẳng phải vì ai cả mà là chính bản thân mình. Có trách cũng phải trách bản thân sao quá tệ để rồi biến mình thành một kẻ ngốc VÀ TỰ TI.
NHƯNG...
SẼ CỐ GẮNG ĐỂ HOÀN THÀNH TRÁCH NHIỆM CỦA MÌNH (DÙ THẾ NÀO ĐI NỮA)
Tôi không phải là người giỏi quan sát. Đó chính là điểm yếu vô cùng lớn của tôi. Có lẽ vì đã quen với cách sống được mẹ và chị chăm sóc, hỏi gì thì được chỉ đấy mà sự quan sát của tôi rất kém. Có lẽ điều này làm cho những "đồng nghiệp" và "cấp trên" của tôi cảm thấy rất khó chịu về tôi và trong mắt họ, tôi biến thành một kẻ (có lẽ) vô tích sự. Thật sự, từ khi đi làm, tôi không nhớ mình đã buồn, thất vọng đến bao nhiêu lần. Chẳng phải vì ai cả mà là chính bản thân mình. Có trách cũng phải trách bản thân sao quá tệ để rồi biến mình thành một kẻ ngốc VÀ TỰ TI.
NHƯNG...
SẼ CỐ GẮNG ĐỂ HOÀN THÀNH TRÁCH NHIỆM CỦA MÌNH (DÙ THẾ NÀO ĐI NỮA)