HỤT

Đã hơn một tuần qua kể từ ngày tôi chính thức đi làm.. Mọi thứ đối với tôi thật mới mẻ. Lần đầu tiên va chạm với cuộc đời; lần đầu tiên làm những việc mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chính tay làm; lần đầu tiên... Chính vì những lần đầu tiên như thế ấy đã mang đến cho tôi quá nhiều cảm xúc. Vui có mà buồn cũng rất nhiều.. Một câu hỏi tôi chưa thể nào tìm ra đáp án cho đến ngày hôm nay: Làm sao để tôi tồn tại trong những môi trường tương tự như thế này???...
Tôi không phải là người giỏi quan sát. Đó chính là điểm yếu vô cùng lớn của tôi. Có lẽ vì đã quen với cách sống được mẹ và chị chăm sóc, hỏi gì thì được chỉ đấy mà sự quan sát của tôi rất kém. Có lẽ điều này làm cho những "đồng nghiệp" và "cấp trên" của tôi cảm thấy rất khó chịu về tôi và trong mắt họ, tôi biến thành một kẻ (có lẽ) vô tích sự. Thật sự, từ khi đi làm, tôi không nhớ mình đã buồn, thất vọng đến bao nhiêu lần. Chẳng phải vì ai cả mà là chính bản thân mình. Có trách cũng phải trách bản thân sao quá tệ để rồi biến mình thành một kẻ ngốc VÀ TỰ TI.
NHƯNG...
SẼ CỐ GẮNG ĐỂ HOÀN THÀNH TRÁCH NHIỆM CỦA MÌNH (DÙ THẾ NÀO ĐI NỮA)

BỖNG DƯNG

"Another Day" hôm nay bỗng dưng khác mọi ngày.
Niềm vui bỗng dưng bị một điều gì đó cướp mất, chỉ còn lại là một khoảng không. Một khoảng không u ám và mệt nhoài như cái buổi sáng ngày hôm nay vậy.
Hôm qua tôi lại phạm lỗi. Tự trách bản thân mình sao vô dụng đến thế. Chỉ một khuyết điểm thôi mà sao không thể nào khắc phục được? Điều này làm những người xung quanh tôi cảm thấy khó chịu. Tôi hiểu.
Đỗ lỗi cho người khác là một điều vô cùng hèn hạ. Mọi thứ điều có lý do của nó. Dù lí do đó có chính đáng như thế nào đi chăng nữa thì chẳng qua đó cũng là sự lựa chọn của bản thân và chính ta phải có trách nhiệm với sự lựa chọn đó. Trong cái xã hội này, đó là một điều xa xỉ. Chính vì vậy, kẻ sở hữu nó cũng dễ biến thành một "ngu ngốc", "bảo thủ" và "lập dị". Nhưng nếu theo cái gọi là "trào lưu", "xu hướng", ta có được là chính ta khi thứ mà ta đánh đổi lại không ngang bằng, ngày một ngày hai rồi nó cũng sẽ tan biến.
Điều khó chịu và đau nhất là bị đánh mất niềm tin vào một thứ gì đó mà mình hằng tôn sùng. Âu cũng là sự lựa chọn. Sẽ có lúc bản thân thật phiếm diện khi nhìn nhận vấn đề không theo nhiều góc cạnh để rồi kết luận sai, nhưng đơn giản chỉ vì niềm tin đã vô tình bị đánh mất để thứ còn lại chỉ là một bức tường ngăn cách.
Bắt đầu từ hôm nay, mọi thứ sẽ thật sự thay đổi. Thay đổi theo cách mà tôi chọn lựa. Chính tôi.. sẽ là kẻ chịu trách nhiệm với sự chọn lựa ấy.
Giới hạn của tôi chính là mọi thứ xung quanh tôi không phải của tôi mà là của người khác. Điều đó khiến cho những quyết định của tôi trở nên chậm chạp và sợ sệt. Nó biến tôi trở thành một kẻ ngu ngốc trong mắt người khác. Sẽ có một ngày, tôi sẽ có thế giới của riêng mình, nơi đó tôi tự do sáng tạo và vui vẻ chịu trách nhiệm với bản thân. Cố gắng!
---
Dù sao đi chăng nữa, vẫn mãi quý mến!
3111 53 11121 4311 60!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?