Giấc mơ của mình giờ đây đã bị chiếm hữu bởi những kỉ niệm. Bên tai mình lúc nào cũng văng vẳng đâu đó tiếng cười của mấy nhóc, tiếng "méc" cô, tiếng hét, tiếng hát,... Mình nhớ chúng quá! Nhớ không chịu được.
Ước gì bây giờ mình được gặp tụi nhỏ như những tuần trước. Ước gì đêm nay mình lại được mất ngủ vì tiết Dự án. Ước gì sáng sáng mình được thức dậy vội, vệ sinh vội rồi nhanh đến trường. Ước gì mình được tận hưởng cái cảm giác mệt mỏi của những ngày đi làm về rồi lăn ra ngủ mà chẳng nhớ gì ăn uống. Mình nhớ sáu tuần qua. Mình nhớ cô, nhớ Trang, nhớ chị Vy... Biết sẽ còn gặp lại nhưng cảm giác thân thuộc thì chắc không còn.
Cái cảm giác tiếc nuối tràn ngập vào cái ngày thứ 7, lần cuối cùng mình được lăn ra căn phòng của lớp mình. Nằm ngửa, nhắm mắt, lắng nghe mọi âm thanh, cảm nhận cái lành lạnh của máy lạnh và nền nhà. Chỉ ước gì được nằm mãi.
Ly cà phê cuối cùng mình pha cho cô, cho mọi người. Mình nhớ! Nhớ nụ cười của cô, của mọi người; nhớ cái hương vị phảng phất qua mũi mỗi khi nước từ từ đổ vào ly. Cái cảm giác đến đê mê xua tan mọi căng thẳng và khoảng cách.
...
Mọi thứ bây giờ đang tạm thời xếp lại và cũng có thể là xếp lại mãi mãi (đối với mình). Căn phòng mình giờ đây đã có riêng một góc nhỏ dành cho Ephata, cho hình thành sự sống, cho 5 cuốn nhật ký mà các em vội không mang về. Lòng của mình (không biết từ bao giờ) cũng đã dành riêng cho Ephata, cho tụi nhỏ một khoảng không. Hơi nặng và buồn nhưng mỗi khi nhớ về lại thấy ấm...
Đợi chờ...
Ước gì bây giờ mình được gặp tụi nhỏ như những tuần trước. Ước gì đêm nay mình lại được mất ngủ vì tiết Dự án. Ước gì sáng sáng mình được thức dậy vội, vệ sinh vội rồi nhanh đến trường. Ước gì mình được tận hưởng cái cảm giác mệt mỏi của những ngày đi làm về rồi lăn ra ngủ mà chẳng nhớ gì ăn uống. Mình nhớ sáu tuần qua. Mình nhớ cô, nhớ Trang, nhớ chị Vy... Biết sẽ còn gặp lại nhưng cảm giác thân thuộc thì chắc không còn.
Cái cảm giác tiếc nuối tràn ngập vào cái ngày thứ 7, lần cuối cùng mình được lăn ra căn phòng của lớp mình. Nằm ngửa, nhắm mắt, lắng nghe mọi âm thanh, cảm nhận cái lành lạnh của máy lạnh và nền nhà. Chỉ ước gì được nằm mãi.
Ly cà phê cuối cùng mình pha cho cô, cho mọi người. Mình nhớ! Nhớ nụ cười của cô, của mọi người; nhớ cái hương vị phảng phất qua mũi mỗi khi nước từ từ đổ vào ly. Cái cảm giác đến đê mê xua tan mọi căng thẳng và khoảng cách.
...
Mọi thứ bây giờ đang tạm thời xếp lại và cũng có thể là xếp lại mãi mãi (đối với mình). Căn phòng mình giờ đây đã có riêng một góc nhỏ dành cho Ephata, cho hình thành sự sống, cho 5 cuốn nhật ký mà các em vội không mang về. Lòng của mình (không biết từ bao giờ) cũng đã dành riêng cho Ephata, cho tụi nhỏ một khoảng không. Hơi nặng và buồn nhưng mỗi khi nhớ về lại thấy ấm...
Đợi chờ...

