---
Buồn, vui, day dứt, luyến tiếc, nhớ, mệt mỏi,... là những cảm xúc khi quá khứ hiện về. Nhiều lúc tự làm khó mình - làm thế nào xóa nó đi nhỉ?... Càng cố quên lại càng nhớ. Như anh đã nói, trong chuyến đi, mỗi người đều mang mỗi tâm trạng thì không thể nào làm nó vui vẻ hơn được. Đúng vậy, lòng ai cũng nặng, cũng ôm khư khư trong mình một tâm trạng. Không phải không nói ra mà chỉ là khó nói... và, tôi cũng không phải kẻ ngoại lệ.
Tôi như kẻ vô hồn khi nhiều lúc cứ tách thân xác khỏi nơi đông người. Lẩn tránh? Không phải; Thoải mái hơn? Càng không. Cái cảm giác được gió phà phà vào mặt, được nhìn lên trời, được thấy và nói chuyện với Thiên Sứ khi đó có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên. Gió, sóng thay nhau ùa vào; cát lướt đi bàn chân; thân thể con người như nhẹ bẫng, như đang được bay... giờ trở thành quá khứ khắc sâu vào nỗi nhớ.
Vũng Tàu - kỉ niệm! Nó giúp mình thay đổi cách nhìn về một người chị; biết được cách đối xử với bạn của bản thân ít ra cũng làm cho mọi người hiểu lầm... không vui, không buồn nhưng lại cảm thấy mình đã làm đúng. Như vậy, dù sau này có kết thúc thật sự đi chăng nữa, ai cũng cảm thấy nhẹ nhõm (đặc biệt là với bạn vì tôi rất thương bạn); cảm nhận tình thương và sự quan tâm; vui, buồn, đau là những cảm xúc rõ ràng nhất; những câu nói của thầy cô vào cuối giờ ăn trưa tạo động lực cho mình thay đổi những thói quen; Có không gian để chiêm nghiệm về thời gian qua, điều bản thân làm được thì không nhiều và ngược lại trong khi bản thân lại biết rõ mình đâu chỉ có vậy... Giận bản thân...
---
Bao nhiêu lâu nữa... cuộc sống của mình mới trở lại nhịp thường?
