Cả tuần bận rộn với việc học tập, với dự án khiến bản thân chật vật. Ngắm nghía lại cũng chẳng nhận ra mình. Nhiều khi muốn mặc kệ, muốn quên đi mọi thứ rồi đến một nơi thật xa để không có gì vướng víu gì nữa. Nhiều khi nghĩ lại lời của thầy, có ước mơ nhưng không có sức khỏe thì cũng khó thực hiện, trừ khi có mục đích khác, mình lại thấy lo và hối hận. Mình sợ những thứ mình đang tạo dựng rồi lại dở dang hay chính bản thân mình cũng chưa kịp ngắm nghía thành quả ấy. Nhiều khi cảm thấy thật mơ hồ với con đường đã đi và không biết họ sẽ nghĩ gì về mình khi mình thất bại. Lúc ấy... có lẽ... Mình sợ... Mình còn có mẹ. Mình phải biết lo cho mẹ nữa chứ. Nghĩ về mẹ, nghĩ về sự yêu thương, cưng chiều của mẹ đến từng món ăn, từng cái áo mặc, từng lời nói khi mẹ có một đứa con không hề tự biết chăm sóc bản thân như mình,... Rồi nghĩ về mình, nghĩ về những hành động quá trẻ con của mình, thường hay giận mẹ, thường hay lười, thường hay nổi nóng, nông nổi, bồng bột, thường hay làm mẹ buồn,... Mình làm con thế nào đây? Đôi khi mình tự hỏi, mình thương mẹ bằng cách đó ư? Rồi tự huyễn hoặc mình. Mình thương mẹ mà ngay cả tin nhắn chúc ngủ ngon mình cũng chỉ gửi đến một người mà mình không biết, đối với họ, mình được đặt ở đâu; mình thương mẹ mà cây kẹo sugus mình lại cũng chỉ mua cho chú bảo vệ; mình thương mẹ mà chỉ biết đi ăn những món ăn lạ với người ngoài; mình thương mẹ mà mỗi khi có tin vui gì cũng đều chỉ chia sẻ cho anh ba đầu tiên;... Mình ghét mình.
Tự nhiên thấy bất an với sức khỏe. Nếu có chuyện gì thì mình phải làm sao với mẹ đây!
Mong cuộc đời ban cho mình một ân huệ để được dùng cả đời này cám ơn mẹ.
Thiên Sứ, B hãy bảo vệ mẹ và ban cho con sức khỏe, nha B. Con cần Người!
Tự nhiên thấy bất an với sức khỏe. Nếu có chuyện gì thì mình phải làm sao với mẹ đây!
Mong cuộc đời ban cho mình một ân huệ để được dùng cả đời này cám ơn mẹ.
Thiên Sứ, B hãy bảo vệ mẹ và ban cho con sức khỏe, nha B. Con cần Người!