HỤT

Thế là cuối tuần này mình quyết định đi "bụi"... chỉ một mình. Tính ra cũng là quyết định táo bạo và cũng có chút ngớ ngẩn. Không hiểu sao lúc này đây mình lại đủ can đảm để ra quyết định này nữa. Mình sẽ phải gác lại nhiều thứ: Dự án, bài nhóm, thực tập,... gác lại 2 từ Trách nhiệm; nhưng mình cần. Mình nghĩ mình cần sự thoải mái, mình cần thời gian để nhìn lại mình thời gian qua. Mọi thứ thật quá đỗi mơ hồ.
Lâu rồi, mình chẳng biết mình đang gặp vấn đề gì và thật sự muốn những gì? Những gì mình làm đang đưa mình đến đâu? Hình như mình đang đi lạc.
Những giá trị mình đã chọn đã đạt được? Hay đang bị mình biến thành những thứ rất mù mờ? Rõ ràng bản thân đang áp lực rất lớn nhưng sao không nói? Từ bạn bè, từ việc học, từ chủ dự án,... mệt mỏi nhất là từ bản thân. Mình ghét mình. Mình bị rơi vào 2 thái cực đến thậm tệ. Một bên cứ đốc thúc nhưng một bên rã rời; Một bên biết quan tâm, yêu thương mà không thể hiện; còn một bên cứng rắn, cố chấp, bướng bỉnh; Một bên muốn dung hòa, nhưng một bên lại không thể kìm chế, làm tan tành mọi thứ...
Có một quãng thời gian mình cảm thấy bản thân thật may mắn và đó cũng là thứ mà mình muốn tìm thấy trong mọi vấn đề; để cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn, lạc quan hơn. Nhưng bây giờ, trước mặt cứ tối tối, mọi giá trị trong đầu đều mù mờ. Nhiều lúc cứ nghĩ, chỉ cần mình sống là chính mình, là những gì mình đang có thật sự thì dù ai có nghĩ gì chăng nữa cũng chẳng quan trọng. Và vì họ cũng chỉ là những người đi ngang qua đời mình mà thôi. Nhưng.. nhắm mắt mãi rồi cũng có lúc phải mở. Mình phát hiện ra cái thật, cái trách nhiệm của mình hoàn toàn gây bất lợi cho mình và đối với họ, khi như thế, mình là một đứa ngốc.
Mình cố tìm mọi cách để lòng mình được tĩnh lặng và ít căng thẳng hơn khi mọi thứ khác xa những gì mình nghĩ. Mình lạm dụng cà phê, nằm mãi với những bản nhạc không lời; nhưng khi thoát ra, lòng mình lại rơi vào hụt hẫng.
Mình cố nghĩ xem, mình sai ở đâu. Và mình nhận ra, đó là những điều mình nên làm; nhưng trớ trêu thay đó là những thứ mà người ta cố tình phớt lờ nó đi.

...

Mình muốn vô tư nhưng... với cái đầu này... mình khó có thể. Mình không thể không đặt nghi vấn cho sự việc vừa rồi. Chẳng lẽ trùng hợp như vậy? Không có tên (chỉ duy nhất mình), không công khai, không hồi đáp. Nếu không phải vì sự ngẫu nhiên ấy, chắc giờ này mình vẫn là một đứa "vô gia cư" mà ngay cả bản thân còn vô âu - vô lo không biết; Nếu không phải vì sự ngẫu nhiên ấy, chắc giờ này mình vẫn xem mọi việc, mọi kết quả xảy đến trong năm nay chỉ là tự nhiên mà vui vẻ chấp nhận. Nhưng nếu đó là sự thật thì tại sao phải làm vậy? Chẳng lẽ hận mình đến mức đó hay sao? Sao không dám đối mặt mà phải làm sau lưng mình? Mình có đáng để họ hạ phẩm cách xuống như vậy không?
Giờ mình chỉ cầu mong cho mọi nghi vấn của mình đều chỉ là suy diễn lung tung.... Và.... Tốt nhất là như thế!

?

Sau nhiều ngày ở Bình Dương, giờ về lại thành phố thấy khác thật.
Đn fb, vô tường của đứa bạn "thân" (?), đọc những dòng stt của nó mà lòng nhói nhói, hoang mang, thất vọng, mệt mỏi, tò mò,... nhiều cảm xúc thật. Dù có lần mình hỏi những stt đó có phải dành cho mình và câu trả lời của nó là không nhưng mình cũng thật không biết như thế nào. Dù sao cũng đã có vết nứt, hà cớ gì mình tự tin đến mức cho là nó cũng sẽ không nghĩ gì. Nếu quả thật nó có những suy nghĩ về mình như vậy, sao lại không nói, sao lại không chấm dứt ngay với mình, sao lại cứ làm mình phải suy nghĩ??? Nó là người hơn ai hết, hiểu tính cách của mình mà. Chơi thì hiếm nhưng một không đã chơi thì phải chân thành. Đó là yêu cầu tối thiểu của tình bạn. Sao lại không thể?! Trong những stt ấy, mình nhận ra, mình chỉ là "người ngoài" không hơn không kém. Suy cho cùng, cũng là do mình suy nghĩ quá nhiều (về mọi thứ). Mình sẵn sàng từ bỏ một mối tình nhưng đối với nó thì mình lại quý và khó dứt. Có lẽ với nó, mình là người ngoài, một đứa có thể bị nó nói ngay vào mặt khi nó giận; nhưng với nó, mình lại kiềm chế quá mức. cũng vì mình cần và khâm phục nó. Nhưng nếu sự việc quá sự kiểm soát thì mình nên lựa chọn. Nhưng mình phải làm như thế nào/theo cách nào để sự lựa chọn của mình sẽ không hối hận? Rõ ràng nó đã quan tâm đến mình rất.. rất nhiều... nhưng, "cái tình" của nó thì có giống mình hay không? Và cũng thật khó hiểu, sao vấn đề này lại dây dưa nhiều vậy? Sao ra quyết định khó khăn vậy? Chị mình nói: Bạn bè (nhất là bạn bè ĐH) nếu cảm thấy không thể duy trì được nữa thì nên dứt vì khó đảm bảo được sự liên kết. Nhưng mình không tin...
----
Đến hôm nay đã được 2 tháng 27 ngày rồi, nhận thấy mình cũng đã tiến bộ hơn rất nhiều. Ngoài rau cải, mình có thể ăn được rau muống luộc, xà lách, một ít lá hành; Đã ăn được một ít mực và rất nhiều tôm; Mình sẽ cố gắng, cố gắng hơn nữa... để không làm mẹ buồn.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?