Thế là cuối tuần này mình quyết định đi "bụi"... chỉ một mình. Tính ra cũng là quyết định táo bạo và cũng có chút ngớ ngẩn. Không hiểu sao lúc này đây mình lại đủ can đảm để ra quyết định này nữa. Mình sẽ phải gác lại nhiều thứ: Dự án, bài nhóm, thực tập,... gác lại 2 từ Trách nhiệm; nhưng mình cần. Mình nghĩ mình cần sự thoải mái, mình cần thời gian để nhìn lại mình thời gian qua. Mọi thứ thật quá đỗi mơ hồ.
Lâu rồi, mình chẳng biết mình đang gặp vấn đề gì và thật sự muốn những gì? Những gì mình làm đang đưa mình đến đâu? Hình như mình đang đi lạc.
Những giá trị mình đã chọn đã đạt được? Hay đang bị mình biến thành những thứ rất mù mờ? Rõ ràng bản thân đang áp lực rất lớn nhưng sao không nói? Từ bạn bè, từ việc học, từ chủ dự án,... mệt mỏi nhất là từ bản thân. Mình ghét mình. Mình bị rơi vào 2 thái cực đến thậm tệ. Một bên cứ đốc thúc nhưng một bên rã rời; Một bên biết quan tâm, yêu thương mà không thể hiện; còn một bên cứng rắn, cố chấp, bướng bỉnh; Một bên muốn dung hòa, nhưng một bên lại không thể kìm chế, làm tan tành mọi thứ...
Có một quãng thời gian mình cảm thấy bản thân thật may mắn và đó cũng là thứ mà mình muốn tìm thấy trong mọi vấn đề; để cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn, lạc quan hơn. Nhưng bây giờ, trước mặt cứ tối tối, mọi giá trị trong đầu đều mù mờ. Nhiều lúc cứ nghĩ, chỉ cần mình sống là chính mình, là những gì mình đang có thật sự thì dù ai có nghĩ gì chăng nữa cũng chẳng quan trọng. Và vì họ cũng chỉ là những người đi ngang qua đời mình mà thôi. Nhưng.. nhắm mắt mãi rồi cũng có lúc phải mở. Mình phát hiện ra cái thật, cái trách nhiệm của mình hoàn toàn gây bất lợi cho mình và đối với họ, khi như thế, mình là một đứa ngốc.
Mình cố tìm mọi cách để lòng mình được tĩnh lặng và ít căng thẳng hơn khi mọi thứ khác xa những gì mình nghĩ. Mình lạm dụng cà phê, nằm mãi với những bản nhạc không lời; nhưng khi thoát ra, lòng mình lại rơi vào hụt hẫng.
Mình cố nghĩ xem, mình sai ở đâu. Và mình nhận ra, đó là những điều mình nên làm; nhưng trớ trêu thay đó là những thứ mà người ta cố tình phớt lờ nó đi.
Lâu rồi, mình chẳng biết mình đang gặp vấn đề gì và thật sự muốn những gì? Những gì mình làm đang đưa mình đến đâu? Hình như mình đang đi lạc.
Những giá trị mình đã chọn đã đạt được? Hay đang bị mình biến thành những thứ rất mù mờ? Rõ ràng bản thân đang áp lực rất lớn nhưng sao không nói? Từ bạn bè, từ việc học, từ chủ dự án,... mệt mỏi nhất là từ bản thân. Mình ghét mình. Mình bị rơi vào 2 thái cực đến thậm tệ. Một bên cứ đốc thúc nhưng một bên rã rời; Một bên biết quan tâm, yêu thương mà không thể hiện; còn một bên cứng rắn, cố chấp, bướng bỉnh; Một bên muốn dung hòa, nhưng một bên lại không thể kìm chế, làm tan tành mọi thứ...
Có một quãng thời gian mình cảm thấy bản thân thật may mắn và đó cũng là thứ mà mình muốn tìm thấy trong mọi vấn đề; để cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn, lạc quan hơn. Nhưng bây giờ, trước mặt cứ tối tối, mọi giá trị trong đầu đều mù mờ. Nhiều lúc cứ nghĩ, chỉ cần mình sống là chính mình, là những gì mình đang có thật sự thì dù ai có nghĩ gì chăng nữa cũng chẳng quan trọng. Và vì họ cũng chỉ là những người đi ngang qua đời mình mà thôi. Nhưng.. nhắm mắt mãi rồi cũng có lúc phải mở. Mình phát hiện ra cái thật, cái trách nhiệm của mình hoàn toàn gây bất lợi cho mình và đối với họ, khi như thế, mình là một đứa ngốc.
Mình cố tìm mọi cách để lòng mình được tĩnh lặng và ít căng thẳng hơn khi mọi thứ khác xa những gì mình nghĩ. Mình lạm dụng cà phê, nằm mãi với những bản nhạc không lời; nhưng khi thoát ra, lòng mình lại rơi vào hụt hẫng.
Mình cố nghĩ xem, mình sai ở đâu. Và mình nhận ra, đó là những điều mình nên làm; nhưng trớ trêu thay đó là những thứ mà người ta cố tình phớt lờ nó đi.