Là sao nhỉ? Hôm nay lại mông lung; Nhiều lúc muốn nói ra những việc mình đang phải làm với quỹ thời gian ít ỏi để cô, mọi người thông cảm nhưng lại không thể; không muốn giải thích dài dòng để tìm kiến sự đồng cảm; không muốn vi phạm nguyên tắc của bản thân. Thông cảm vì cái gì trong khi dự án này là do mình chọn, mình vì tư lợi, nó lại chẳng mang đến cho mọi người điều gì cả. Chừng nào dự án còn chưa xong, mình còn mệt mỏi. Cuối cùng cũng là do mình. Giờ mình biết làm sao để cân bằng mọi thứ. Đi để lại cho mọi người thì không yên tâm. Nhưng không thể ôm hết; càng không thể xuống ấy, vừa thực tập, vừa ôm nó... Thế nào anh cũng phải xoáy vào... trong khi mình đã nhận. Phải làm sao để thôi tự trách?!
...
Tự dưng một dòng suy nghĩ vụt qua - "có phải ta quá vô tình hay quá sắt đá và cứng nhắc, bảo thủ!". Ta có quyền gì làm người khác tổn thương.
...
Tự dưng một dòng suy nghĩ vụt qua - "có phải ta quá vô tình hay quá sắt đá và cứng nhắc, bảo thủ!". Ta có quyền gì làm người khác tổn thương.