Hôm nay nghe điện thoại của anh, em thấy vui; chẳng phải vì em đang mong đợi nó mà là vì em đã vô tình quên đi và niềm vui chợt hiện ra khi nhìn thấy số điện thoại anh hiện lên. Mấy ngày nay em vẫn cảm thấy rất áp lực dù em đã học được cách tự cân bằng cuộc sống của mình; em đã làm rất nhiều thứ. Hôm nay, tự nhiên em cảm thấy cần gặp một ai đó và em nghĩ đến anh... và... em không gọi. Em sợ là mình đang lợi dụng anh lúc em cần. Cũng như em nói, là vì em quá dứt khoát nên nhiều khi em khiến người khác vô tình lướt qua đời mình dù em không muốn thế, nhưng em phải làm sao. Em ước gì em yêu, em thất tình, em nghĩ đến anh hàng ngày nhưng sao em không làm được. Cô bạn em nói: Ai yêu em sẽ không bao giờ dám thổ lộ vì họ sợ, nói ra em sẽ từ chối quá thẳng thừng; người ta sợ cái lạnh lùng bên ngoài của em. Em cũng thấy thế và em cảm nhận được điều này ở một số người. Và em đã kể với cô bạn ấy mẫu người của em và rõ ràng, mẫu người ấy chính là anh.
Em khùng thật, em đang cố ép mình yêu anh!
Sao anh cứ mãi để em tựa vào?
Bạn em hỏi em có người yêu chưa và câu trả lời muôn thuở của em: "Có thì sao mà không có thì sao?", "Tao chưa có, mày tin không?". Nói xong rồi em tự cười mình.
Em sợ em mắc chứng tự yêu mình nhưng không phải, em vẫn ổn. Nhưng tại sao, đến giờ, em vẫn chưa yêu ai.
Người ngoài nhìn em như một đứa nhóc. Họ nhìn bề ngoài của em nhưng không biết bên trong em nghĩ gì. Họ không hề nhận ra "trong em là hai con người khác biệt" (anh nói thế) và em cũng nhận ra điều đó. Họ nghĩ em ngu ngốc, "thật thà", "cả tin",... em mặc kệ và chẳng có chút cảm xúc gì cả. Điều đó khiến họ khó chịu và nói em bảo thủ, cứng nhắc, không chịu thay đổi. Cũng buồn cười thật.
Em đang sống cuộc đời của em với những giá trị mà em lựa chọn và em vui vì điều đó. Em biết là sai nhưng em vẫn làm, em nghĩ là không nên nhưng em vẫn nói,... vì đó là những gì mà em lựa chọn. Em biết là mình đang làm điều gì.
Bây giờ, em chỉ hi vọng những ngày căng thẳng thế này sẽ qua đi; Thiên Sứ của em sẽ cho em niềm tin, em tin điều đó.