Một ngày cuối tuần với tâm trạng cũng không tốt hơn tí nào. Thi xong chỉ muốn về nhà. Về nhà rồi lại nằm lì trong phòng và miên man về mọi thứ. Đến nỗi giấc mơ - thế giới riêng của mình giờ đây cũng bị họ chiếm hữu. Họ đi vào giấc mơ của mình với một màu đen và những cảm xúc rối loạn đến mơ hồ...
Ngày hôm nay, mình tự trách chính bản thân mình. Mình trách mình đã làm cô không vui, đã làm cô khó xử; Mình trách mình sao lại xa lánh cô trong khi cô khác họ; Mình trách mình tại sao chỉ cần mở lòng thôi mà cả một tuần nay mình vẫn không làm được; Mình trách mình vô dụng; Mình trách cảm xúc của mình lúc này...

NGÀY LẠI CÀNG DÀI HƠN

Bước xuống lững thững từ xe buýt, mình chẳng biết mình đang đi đâu, cũng chẳng biết mình nên làm gì? Mình ghét chính bản thân mình ngay lúc này. Mình ghét nỗi buồn của mình, ghét những suy nghĩ hiện tại. Mình nhớ, mình rất nhớ sự vui vẻ, háo hức và hớn hở vài ngày trước.
Ngày hôm nay, nhìn cô, nhìn mọi người sao trong lòng mình không cười được. Dặn lòng, dối lòng rằng phải vui lên; vì mình cũng được, vì cô cũng được; đừng làm cô buồn, đừng làm cô thất vọng,... vậy mà vẫn không thể. Niềm vui của mình len lỏi đi đâu rồi mình không biết? Chỉ có thể tự trách bản thân vô dụng...
Hôm nay, nhìn chị Vy không vui, nghe những tâm sự của chị mà lòng mình cũng nhói; hóa ra cả hai chị em đều cố gượng cười. Mình muốn vui, muốn kể chuyện cười cho hai chị em với đi; chuyện cười cái lúc mà lớp học của hai chị em toàn rác là rác trên và dưới bàn giáo viên; mình lại còn vô tình làm đổ cà phê bết nhẹt xuống dưới đúng lúc cô đi ngang qua phòng. Thế rồi hai chị em giấu cái "dơ" của mình bằng những thùng đựng rác chồng lên. Chị Vy nói: lần này không được làm chung với em, chị ở sạch hơn. Em qua xem lớp chị bây giờ vô cùng sạch sẽ.. Người kể người nghe mà chỉ biết khóc. Giá như lấy cái sạch sẽ đó để mua lại niềm vui của hai chị em cùng những học trò nhỏ niềm hãnh diện khi chúng có được hai cô giáo luôn vui vẻ, đoàn kết và tếu như thế thì hay biết mấy.
Ngày mai....

NGÀY QUÁ DÀI

Hôm nay em uống 4 ly/ngày. Thật sự em cảm thấy dường như mình không chịu nổi được nữa. Cái mệt mỏi, bất lực, cô đơn và 1 mình lúc trưa khiến em như cảm thấy mình vô dụng. Em chịu đựng giỏi lắm mà anh, như cái cách em giấu cảm xúc của mình dành cho anh và buông ra những lời cay đắng, vô tình. Nhưng tại sao hôm nay em lại khóc lóc, ấm ức như một đứa con nít. Em ghét em những lúc em cảm thấy mình vô dụng thế này. Rồi em lặng lẽ đánh mất mình với quá khứ mờ mịt không rõ hình dạng.
Hôm nay, tại một nơi không xa lạ, những con người không xa lạ nhưng sao cảm giác xa lạ quá. Em cảm giác một sự không an toàn... về mọi thứ. Về người đồng hành cùng em ở lớp, về những người xung quanh em. Giá như... em bớt đi cái ngang bướng, cao ngạo của mình để được gọi điện cho anh, kể lể, than vãn những lúc em thế này thì hay biết mấy. Nhưng em làm không được.
Hôm nay em vô tình làm "bạn đồng hành" của em tổn thương, vì em không đặt mình vào suy nghĩ của họ, em nghĩ rằng họ cũng cứng rắn như em và... em đã sai. Khi nhìn thấy chị ấy khóc, em nghĩ về những ý nghĩ của mình lúc sáng, về những cái thất vọng của em về chị ấy, về những hành động của em,... em cảm thấy mình giống như một tội nhân khi nhìn thấy những giọt nước mắt ấy. Anh bảo em phải làm sao đây? Em mặc kệ thì có sao đâu nhỉ? Em chỉ là người phụ thôi mà. Chỉ cần em "yên phận" làm những gì chị ấy nói, chị ấy không nói thì thôi... thì có sao đâu nhỉ! Em cũng mặc kệ cái cảm xúc, suy nghĩ của em thì có sao đâu! như vậy thì bản thân sẽ nhẹ nhàng hơn. Không mang tiếng là mình "vượt quyền"... Em có nên thế không anh?
Ngày mai em sẽ tiếp tục vì em quyết định thế. Nhưng em sẽ tiếp tục thế nào đây khi niềm vui không hiện hữu, cảm giác an toàn năm trước cũng không có đây anh?

ĐỂ THẤY SỐNG LÀ Ý NGHĨA

Vừa giải quyết xong một mớ hỗn độn. Cảm thấy như ngày hôm nay trôi qua thật ý nghĩa. Mọi việc đã được sắp xếp rất chi tiết và mình hi vọng tuần sau sẽ theo đúng tiến độ. Có lẽ sẽ căng thẳng khi tuần sau sẽ làm việc nhiều hơn nhưng nhiều thứ rồi sẽ ổn thôi, rồi sẽ qua hết một tuần... rồi lại bắt đầu một tuần mới... với Ephata.
Nhiều khi mệt đến mức chỉ muốn gục lên bàn ngủ ngay hay chợp mắt 1 tí cũng được... ngay lúc này đây, nhưng nhiều thứ đang ngổn ngang ra đấy, kế hoạch, tiến độ, phân chia,... rồi còn người sẽ thay và phụ mình trong thời gian sắp tới khi mình tham gia E nữa,... Giờ mình chỉ mong đến tháng 12 thật nhanh và dự án kết thúc như điều mình mong muốn thôi.
Hi vọng tháng 6, tháng 7 này mọi thứ điều tốt đẹp. Điều níu kéo mình tiếp tục với E chính là cô. Chính vì sự biết ơn và quý mến cô. Dù không biết cô nghĩ như thế nào, việc mình quyết định tham gia E năm nay có giúp cô được phần nào hay không nhưng mình vẫn mong... mình mong mình có thể làm được điều gì đó ý nghĩa  và trả ơn cô bằng tất cả sự nhiệt huyết của mình (dù là quan hệ chủ-nhân viên đi chăng nữa). Thời gian 2 năm tuy không đủ để gọi là dài nhưng cũng không hề ngắn, nó đủ để mình thấy quý và ngưỡng mộ cô rất nhiều. Ai biết được năm sau rồi sẽ thế nào, dù thế nào đi nữa, mình vẫn rất cần sự ổn định (mặc dù mình vẫn mong được tiếp tục là "nhân viên" của cô). Khi Dự án kết thúc, Ephata kết thúc, 4 năm Đại học kết thúc, mình sẽ có một hướng đi mới... cho riêng mình.
Cô và một vài thầy cô khác mình quý, trường, vài đứa bạn thân, bài vở, thực tập,... kỷ niệm... mình sẽ nhớ mãi.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?