NGÀY QUÁ DÀI

Hôm nay em uống 4 ly/ngày. Thật sự em cảm thấy dường như mình không chịu nổi được nữa. Cái mệt mỏi, bất lực, cô đơn và 1 mình lúc trưa khiến em như cảm thấy mình vô dụng. Em chịu đựng giỏi lắm mà anh, như cái cách em giấu cảm xúc của mình dành cho anh và buông ra những lời cay đắng, vô tình. Nhưng tại sao hôm nay em lại khóc lóc, ấm ức như một đứa con nít. Em ghét em những lúc em cảm thấy mình vô dụng thế này. Rồi em lặng lẽ đánh mất mình với quá khứ mờ mịt không rõ hình dạng.
Hôm nay, tại một nơi không xa lạ, những con người không xa lạ nhưng sao cảm giác xa lạ quá. Em cảm giác một sự không an toàn... về mọi thứ. Về người đồng hành cùng em ở lớp, về những người xung quanh em. Giá như... em bớt đi cái ngang bướng, cao ngạo của mình để được gọi điện cho anh, kể lể, than vãn những lúc em thế này thì hay biết mấy. Nhưng em làm không được.
Hôm nay em vô tình làm "bạn đồng hành" của em tổn thương, vì em không đặt mình vào suy nghĩ của họ, em nghĩ rằng họ cũng cứng rắn như em và... em đã sai. Khi nhìn thấy chị ấy khóc, em nghĩ về những ý nghĩ của mình lúc sáng, về những cái thất vọng của em về chị ấy, về những hành động của em,... em cảm thấy mình giống như một tội nhân khi nhìn thấy những giọt nước mắt ấy. Anh bảo em phải làm sao đây? Em mặc kệ thì có sao đâu nhỉ? Em chỉ là người phụ thôi mà. Chỉ cần em "yên phận" làm những gì chị ấy nói, chị ấy không nói thì thôi... thì có sao đâu nhỉ! Em cũng mặc kệ cái cảm xúc, suy nghĩ của em thì có sao đâu! như vậy thì bản thân sẽ nhẹ nhàng hơn. Không mang tiếng là mình "vượt quyền"... Em có nên thế không anh?
Ngày mai em sẽ tiếp tục vì em quyết định thế. Nhưng em sẽ tiếp tục thế nào đây khi niềm vui không hiện hữu, cảm giác an toàn năm trước cũng không có đây anh?

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?