Bước xuống lững thững từ xe buýt, mình chẳng biết mình đang đi đâu, cũng chẳng biết mình nên làm gì? Mình ghét chính bản thân mình ngay lúc này. Mình ghét nỗi buồn của mình, ghét những suy nghĩ hiện tại. Mình nhớ, mình rất nhớ sự vui vẻ, háo hức và hớn hở vài ngày trước.
Ngày hôm nay, nhìn cô, nhìn mọi người sao trong lòng mình không cười được. Dặn lòng, dối lòng rằng phải vui lên; vì mình cũng được, vì cô cũng được; đừng làm cô buồn, đừng làm cô thất vọng,... vậy mà vẫn không thể. Niềm vui của mình len lỏi đi đâu rồi mình không biết? Chỉ có thể tự trách bản thân vô dụng...
Hôm nay, nhìn chị Vy không vui, nghe những tâm sự của chị mà lòng mình cũng nhói; hóa ra cả hai chị em đều cố gượng cười. Mình muốn vui, muốn kể chuyện cười cho hai chị em với đi; chuyện cười cái lúc mà lớp học của hai chị em toàn rác là rác trên và dưới bàn giáo viên; mình lại còn vô tình làm đổ cà phê bết nhẹt xuống dưới đúng lúc cô đi ngang qua phòng. Thế rồi hai chị em giấu cái "dơ" của mình bằng những thùng đựng rác chồng lên. Chị Vy nói: lần này không được làm chung với em, chị ở sạch hơn. Em qua xem lớp chị bây giờ vô cùng sạch sẽ.. Người kể người nghe mà chỉ biết khóc. Giá như lấy cái sạch sẽ đó để mua lại niềm vui của hai chị em cùng những học trò nhỏ niềm hãnh diện khi chúng có được hai cô giáo luôn vui vẻ, đoàn kết và tếu như thế thì hay biết mấy.
Ngày mai....
Ngày hôm nay, nhìn cô, nhìn mọi người sao trong lòng mình không cười được. Dặn lòng, dối lòng rằng phải vui lên; vì mình cũng được, vì cô cũng được; đừng làm cô buồn, đừng làm cô thất vọng,... vậy mà vẫn không thể. Niềm vui của mình len lỏi đi đâu rồi mình không biết? Chỉ có thể tự trách bản thân vô dụng...
Hôm nay, nhìn chị Vy không vui, nghe những tâm sự của chị mà lòng mình cũng nhói; hóa ra cả hai chị em đều cố gượng cười. Mình muốn vui, muốn kể chuyện cười cho hai chị em với đi; chuyện cười cái lúc mà lớp học của hai chị em toàn rác là rác trên và dưới bàn giáo viên; mình lại còn vô tình làm đổ cà phê bết nhẹt xuống dưới đúng lúc cô đi ngang qua phòng. Thế rồi hai chị em giấu cái "dơ" của mình bằng những thùng đựng rác chồng lên. Chị Vy nói: lần này không được làm chung với em, chị ở sạch hơn. Em qua xem lớp chị bây giờ vô cùng sạch sẽ.. Người kể người nghe mà chỉ biết khóc. Giá như lấy cái sạch sẽ đó để mua lại niềm vui của hai chị em cùng những học trò nhỏ niềm hãnh diện khi chúng có được hai cô giáo luôn vui vẻ, đoàn kết và tếu như thế thì hay biết mấy.
Ngày mai....