vì cuộc đời thật ngắn

Những ngày này em cảm thấy mình đang lo cho nhiều thứ nhưng cụ thể nó là gì thì em không rõ; chỉ biết là không sờ chạm, không nắm bắt được. Em chỉ cảm giác là mình cần được tự lập, cần được tự lo cho mình nhiều thứ. Em tin rằng, em có thể sống bên Mẹ cả đời nhưng Mẹ thì không thể sống với em cả đời được... lý trí là thế.
Mấy hôm nay anh khỏe không? Công việc của anh thế nào? Có vất vả lắm không anh? Dạo này Sài Gòn buổi chiều hay mưa như mọi khi. Em cũng hay bắt xe buýt dạo chơi lang thang sau giờ làm... đi qua những chốn cũ. Nhiều khi em cũng thấy mình chán phèo thật đấy, chẳng có gì thú vị cả; nhưng em lại có thể sống tốt đến bây giờ. Buồn cười thật. Nếu phải yêu thương thật sự thì người đầu tiên em chọn chính là anh, vì anh là "thằng bạn chí cốt" của em mà; người xếp hạng đầu trong em với bản Mariage D'amour (hơn cả Richard Clayderman ^_^). Chiều nay em trốn làm về nhà để chơi với mẹ và Cún con trước khi hai bà cháu về Bình Dương. Mà ngượng thật khi nói ra điều này, em về rồi ghé vào siêu thị, mua ít bánh cho Cún, mua sữa cho Mẹ; sau đó về nhà ăn trưa rồi em lăn quay ra ngủ đến hơn 4 giờ chiều, hihi... Em cứ như con sâu nghiện ngủ. Những ngày qua em quen với hình bóng mẹ ở ngăn bếp. Sáng ngủ dậy, bước xuống cầu thang là em bắt gặp ngay hình ảnh mẹ đang nấu cháo cho Cún rồi nấu đồ ăn sáng. Chiều đi làm về em cũng bắt gặp hình ảnh Mẹ ở ngăn bếp, Mẹ đang nấu buổi tối cho cả nhà. Mẹ em là vậy; ba em mất, cả cuộc đời, một mình Mẹ vất vả lo cho chị em em đến giờ mà không than phiền gì cả. Nhiều khi em tự hỏi, làm sao Mẹ có thể làm được. Vì người Mẹ này, em thật không thể phân tâm. Nhưng quyết định của em không hề liên quan đến Mẹ, là do em muốn và chọn như vậy. Như thế có đáng gì so với Mẹ đâu. Em tin rồi mình sẽ làm Mẹ vui và hạnh phúc.

Anh đừng thức khuya nhiều nữa! Bây giờ khi còn chưa là gì của nhau và cũng chưa là gì của ai khác, em mới có thể nhổ "tóc sâu" cho anh được. Anh cũng chỉ chạm tay vuốt vuốt tóc em ít thôi, vì... sẽ quen mất. Em nghe người ta nói, con trai thích con gái để tóc dài vì họ thích vuốt vuốt và đùa nghịch với mái tóc dài ấy...

NƠI ẤY

Giấc mơ đẹp lúc trời sáng hiện ra khiến tôi chìm đắm rất lâu. Nơi ấy, Người hiện ra thật hiền hòa, ân cần; tôi khiến Người vui và Người cũng thế. Lâu rồi... tôi mới được đắm mình trong giấc mơ như vậy.
Cuộc sống, thật có những khi khiến tôi mệt mỏi, mất niềm tin. Sự việc đã xảy ra khiến tôi không thể không chấp nhận. Đầu tôi thỉnh thoảng lóe lên ý nghĩ: con người thật đáng sợ, vì chút danh lợi hư vô, họ có thể làm tất cả. Suy nghĩ đó khiến tôi e dè trước cuộc đời này. Bây giờ chưa nhưng sau này có thể có.
Những ngày này, tôi thường hay nghĩ về "vùng đất bình yên", nơi mà khi không còn vướng bận điều gì, tôi sẽ đi tìm nó hay dựng xây nó. Chỉ cần nghĩ đến nó thôi, lòng tôi khao khát. Từng tia nắng xuyên qua lá cây, tiếng chim ríu rít đón chào ngày mới, những bông hoa vươn mình đón nắng, mặt đất mát lạnh và phảng phất hương thơm mặn mà của một vùng đất bình yên. Tôi trải mình trên bãi cỏ xanh rờn, thả hồn trôi theo điệu nhạc. Hương cà phê phảng phất qua cánh mũi rồi quyện hòa cùng làn gió tinh sương. Nơi ấy, con người thật hiền hòa, chân chất; mỗi ngày trôi qua với họ đều ý nghĩa và đáng sống. Cuộc sống mộc mạc nhưng thấm thía nghĩa tình. Còn tôi của mỗi ngày ấy...
Nhanh thôi... tôi tin rồi mình sẽ tìm ra nơi ấy.
Sweet Dreams

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?