RỒI SẼ QUA!

Một người bạn hôm nay chúc em "Tìm được ai đó mà mỗi ngày đều muốn trò chuyện cùng họ, cùng họ sẻ chia, cùng họ vui đùa, cùng họ đi trong thế gian này là một phúc phận.. Chúc Anh có được phúc phận ấy để thấy mỗi ngày luôn ấm áp dù mùa đông có lạnh".
Khoảng thời gian hơn 2 năm, trong mắt em, anh luôn là người như thế và em cảm giác, mình thật "phúc phận"... Đến thời điểm hiện giờ và một khoảng thời gian dài hơn nữa, với em mà nói, sẽ rất khó khăn... Em không thể làm bạn anh được, em cũng không đủ dũng khí để nhìn anh nữa - những điều mà trước đây em vô tư nghĩ rằng, em sẽ làm được khi kết thúc một mối tình. Không còn là một cô nhóc lởn vởn, lèm bèm với anh nữa, cũng không còn cảm giác mong chờ vào mỗi cuối tuần được đi chơi với anh... cuộc sống thật trống vắng... Nhưng không sao! Em tin là em sẽ ổn thôi, chỉ cần không gặp anh nữa, em sẽ quên anh thôi...
Giáng sinh năm nay với em thật lạnh. Cũng may còn có Tình yêu nhỏ để em bận rộn, để em cười; cũng may còn có "người lạ thân thương"....

NGÀY MAI SẼ RA SAO?

Rằng khi cuộc sống quá nhiều bộn bề, vẫn là cần một bờ vai để tựa vào...
La Maritza vang lên cũng là lúc những chông chênh trong lòng như hiện ra rõ rệt. Nhiều khi tôi tự hỏi ngu ngơ, tại sao người ta lại sống trên đời này? Có khi tôi hổ thẹn vì bản thân mình, vì có khoảng thời gian tôi sống một cách héo mòn, không định hướng, không mục tiêu; tôi chẳng biết những thứ mình đang làm là vì sao; cuối cùng, tôi là ai trong cuộc đời này? Những câu hỏi cứ lờn vờn trong đời.
Những mối quan hệ, có rồi mất, mất rồi lại có. Những lúc buồn, tôi rất muốn được tựa vào; nhưng vì đã từng tựa vào, cũng đã từng đẩy ra khiến tôi không đủ can đảm để tựa vào lần nữa. Người ta chơi trò đuổi hình bắt bóng và tôi cũng vậy. Thật ra, người ta không thể làm tôi tổn thương nếu không phải vì tôi cam tâm tình nguyện. Tại sao tôi lại thành ra thế này? Tại sao? Tôi là gì mà khiến người khác phải vì tôi mà im lặng, mà chỉ đứng phía sau nhìn tôi vui. Tôi giận và tự ti về chính bản thân mình, về tình cảm và những phán đoán của mình. Ba người chúng tôi làm nhau hạnh phúc như vậy, tổn thương vậy đã đủ quá rồi...

Nguyện cầu

Con cầu xin Người hãy che chở và bảo vệ cho Mẹ. Cầu mong cho Mẹ luôn bình an và khoẻ mạnh. Sự sống và niềm vui của Mẹ chính là ý nghĩa cho sự tồn tại của cuộc đời con.
Cầu xin Người!

THỜI HẠN CHO MỘT MỐI QUAN HỆ

Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ khi đến sự tôn trọng dành cho tôi đã không còn nữa; tại sao tôi chấp nhận làm những việc như nhờ vả người khác, đặt lòng tự trong phía sau,... để giúp họ trong khi tôi chưa từng làm điều đó cho bản thân mình; tại sao sau mỗi lần có chuyện gì xảy ra, tôi luôn là người chủ động nói chuyện trước... Thế đấy! Tôi so đo đến vậy. Nhưng tôi cảm thấy không vui vì họ không biết trân trọng mối quan hệ này. Tôi cũng càng không vui và lo lắng cho họ nếu họ cứ sống một cách thờ ơ như vậy. Nhưng... suy cho cùng, tôi đã cố gắng hết sức vì họ. Lòng tự trọng là thứ tôi nâng niu nhưng vì họ, tôi đã 2 lần đánh mất, một lần vì công việc của họ và một lần vì học hành của họ. Sẽ không có lần thứ 3 nữa.
Chỉ mong rằng, họ đủ tỉnh táo để vượt qua những rối ren của bản thân, những thờ ơ với nhiều thứ xung quanh để sống tốt hơn.

Ngày dài và không đủ cho rất nhiều thứ

Hôm nay tôi cảm thấy rất không vui, khó chịu và bức bối khi bản thân không giữ đựơc uy tín với người khác và làm cho người khác cảm thấy khó chịu không đáng. Đó không bao giờ là sự lựa chọn của tôi. Tôi quyết định đi mua sắm và điều đó khiến tôi thấy khá hơn. Tôi thử quyết định làm theo ý mình, không quan tâm đến cảm xúc của người xung quanh nữa. Điều đó làm tôi cảm thấy nhẹ nhàng, sống với đúng bản năng của mình, không cần đắn đo suy nghĩ nhiều. Thật vui biết bao nhiêu. Và rồi, khi lặng tâm mình, tôi lại không thấy vui chút nào khi chỉ 1 mình mình thấy vui...

NHẬT KÝ CUỐI TUẦN

Thế rồi một tuần căng thẳng cũng qua. Đôi khi cảm thấy mình thật phi thường và mạnh mẽ :)) Mình cảm thấy vui vì con người như thế này của mình, biết cách vượt qua mọi chuyện và tự nhủ: mọi chuyện rồi sẽ ổn - mình luôn tin như vậy (nhớ lại mình còn bài môn cô Khanh đã trễ hạn hai tuần nhưng chưa nộp :D)

Dạo gần đây mình cảm thấy khá mệt mỏi và căng thẳng; từ công việc đến học tập rồi TASL cứ ùn ùn xảy đến. Cổ mình như không trụ nổi, vai đau như búa bổ, đầu lúc nào cũng lâng lâng và hỗn tạp các thứ vào nhau, cơ thể thì yếu ớt, và hiện giờ thì lại bị dị ứng và mình chẳng hiểu vì sao :))

Đêm nay, mình sẽ lại đặt tay lên ngực và vỗ về trái tim, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Mình sẽ cảm nhận nhịp đập của nó, sự nhanh chậm, sự hồi hộp,... để từ từ tạo thành thói quen chăm lo cho chính mình. Mình hy vọng rằng sẽ làm được điều đó. Và mình luôn cố thủ một ý nghĩ rằng, những gì mình yêu thích và hành động đều mang lại những thành quả nhất định.

Cuộc đời này vô chừng những tính cách khác nhau mà mình sẽ va chạm sau này. Bản thân chưa đủ tinh tường để quan sát và biết được lòng người, nhưng chỉ hy vọng rằng, con tim này luôn đủ ấm để có thể bao dung và trao đi tình yêu cho tất cả mọi người. Chỉ mong rằng như thế!

...

Hôm nay có lẽ là một buổi chiều khá buồn và điều đó làm tôi không đủ động lực làm những điều tôi cần phải làm. Tôi biết là có thể mình sẽ nhận lời từ chối của Cô nhưng điều đó vẫn không khiến tôi thoải mái hơn, có thể vì tôi không muốn bị từ chối vì những lí do đó, đặc biệt là lí do tôi và Cô từng cộng tác với nhau, nếu vậy, thà rằng tôi chưa hề cộng tác. Tôi không nghĩ đến và cũng chưa bao giờ nghĩ về việc tôi sẽ dựa vào mối quan hệ đó và tôi cũng không vì điều đó mà hãnh diện hay đắc ý với bất cứ ai. Tôi chỉ mong nhận được sự hướng dẫn rất tận tình từ Cô, sự vui vẻ, tôn trọng ý kiến học trò... tôi chỉ cần như vậy thôi; còn lại kiến thức sẽ tự tôi tìm đến.

Không ngờ một lời từ chối có thể khiến tôi buồn đến như vậy. Có thể đây là lời từ chối có ảnh hưởng rất lớn trong cuộc đời tôi đến bây giờ vì lời nhờ vả và yêu cầu sự giúp đỡ (không phải sự hỗ trợ) đối với tôi thật khó khăn để nói ra. Và, trong email, tôi đã cố gắng nói điều đó với Cô.
Tôi không trách Cô, hoàn toàn một chút cũng không có vì tôi biết, Cô cũng khó xử rất nhiều và cũng cân nhắc rất nhiều khi phản hồi email cho tôi. Nhưng tôi buồn, tôi không vui... Tôi cảm thấy, cảm giác bị từ chối (với những thỉnh cầu khó khăn lắm tôi mới nói ra) thật khó khăn để chấp nhận.

Mong rằng nó sẽ qua nhanh! Nhanh hơn nữa!

QUÁ KHỨ CỦA TƯƠNG LAI

Gần đây, tôi dành khá nhiều thời gian để suy nghĩ về mọi thứ, về quãng đường đã qua, những gì đã làm được, những gì còn dang dở, những người đã gặp, những người bạn, người quý và người yêu,... xem như tạo cơ hội cho đầu óc được thảnh thơi và nạp thêm năng lượng để tiếp tục hành trình và bắt đầu những hành trình mới; cũng xem như "chạy theo" trào lưu của giới trẻ :)) bây giờ để hạn chế sự già cỗi của tâm hồn :D.
Những việc đã qua, tôi không hối hận nhưng tiếc nuối. (Có thể xem như một sự viện cớ) Vì khá nhiều việc nên thời gian này, cơ chế tự vệ của tôi cao hơn mức trước đây. Tính bướng bỉnh dù tần số xuất hiện ít nhưng lúc xuất hiện thì cường độ vẫn "mạnh mẽ" như xưa dù trong lòng đã khoan dung, đã tha thứ nhưng không hiểu sao cứ thể hiện như rằng tôi chẳng cần quan tâm. Những thành tựu đã đạt được trong công việc luôn là thứ đáng để tôi tự hào nhất về năng lực (còn hạn chế) và đặc biệt là những giá trị nơi bản thân mình. Tôi vẫn là tôi, tôi vẫn như trước đây, vẫn trách nhiệm, trung thực, vẫn yêu thương và bao dung mọi người, vẫn sống đúng với giá trị của chính tôi. Nhưng cũng có trường hợp khiến tôi cảm thấy khó có thể bao dung được, đó là sự lừa dối của người khác. Sự không bản lĩnh của họ khiến tôi cảm thấy họ thật... Và khi đó, sự bao dung với tôi thật khó khăn. Tôi cố gắng suy nghĩ về những khoảng thời gian đã xảy ra, những việc (tôi nghĩ là) tốt cho người khác, cho công việc mà họ đã làm để đón nhận con người họ, con người của hiện tại. Tôi hy vọng rằng, mình sẽ làm được, sẽ cố gắng để làm được điều đó.
Đối với TASL, mối quan hệ giữa tôi với anh chị em vô cùng tốt đẹp. Chúng tôi đã đoàn kết và tôn trọng nhau hơn. Và điều đó đã tạo nên những thành quả đáng để chúng tôi tự hào về TASL. Tôi biết, rồi sẽ có một ngày nào đó, gần hay xa tôi không chắc, chúng tôi cũng sẽ có những sự nghiệp riêng cho niềm say mê cà phê của mình; nhưng tôi mong rằng, chúng tôi, trong sâu thẳm tâm hồn vẫn luôn nhớ về TASL, vẫn giữ tình yêu cho nó như cho đứa con đã trưởng thành và lập gia đình cho riêng nó. Tôi yêu TASL, yêu TASL rất nhiều. Và tôi mong rằng, mọi người sẽ yêu thương và phát triển TASL như đang nuôi một đứa con ruột của mình; không phải bằng sự xa hoa, hô hào bên ngoài mà bằng trái tim.
Đối với gia đình, tôi cảm thấy mình luôn là một đứa con hạnh phúc; hạnh phúc từ nơi Mẹ, từ bữa cơm gia đình; từ anh chị và những đứa cháu dễ thương; và... tôi hạnh phúc vì sự cảm nhận luôn có Người ở bên :)
Đối với bạn bè cũng vậy, dù có những chuyện phiền lòng xảy ra nhưng tôi tin, chỉ cần chúng tôi tôn trọng lẫn nhau và quý mến nhau thật sự thì chuyện gì xảy ra cũng chỉ làm chúng tôi thêm yêu quý nhau hơn.
Còn với anh... tôi và anh vẫn thế, vẫn là hai người lạ thân quen. Tôi thích vậy và tôi biết, anh cũng vì tôi mà chấp nhận điều đó. Tôi tin rằng, chúng tôi sẽ thoải mái với nhau chừng nào còn bên cạnh nhau như thế này. Vì nếu không phải thế này, chúng tôi đã không còn là... hai người lạ thân quen :)

ĐỊNH MỆNH

Có những điều là định mệnh. Khi chúng ta đón nhận sẽ có muôn vàn những khó khăn, cay đắng xen lẫn ngọt ngào; nhưng cố tình lảng tránh cũng chỉ là đau khổ..... Kết quả vẫn vậy

CHỈ MONG LÀ GIÂY PHÚT

Ngày hôm nay... mọi thứ thật xa những gì mình nghĩ. mình cảm thấy thật mệt mỏi, rất mệt mỏi và buồn. Mình không muốn team và chị Hương xảy ra bất cứ vấn đề gì với nhau cả. Mình ước gì, chị Hương vẫn ủng hộ và mến team như trước kia; nhóm vẫn luôn tôn trọng chị Hương như đã từng. Mình không muốn giữa họ xảy ra vấn đề gì cả. Mình cũng không nghĩ rằng sẽ tách khỏi chị Hương, khỏi phòng R&D hay gì cả; mình chỉ muốn mọi người sống vui vẻ và hòa đồng, giúp đỡ lẫn nhau. Nếu có ý định tách khỏi R&D, trước kia mình đã đồng ý với anh Bảo rồi, nhưng chị Hương không hiểu điều đó. Hiện tại, nếu mình chuyển qua team thì mối quan hệ giữa chị Hương với team sẽ như thế nào, mọi người sẽ vì thế mà khó xử, mà thiệt thòi; mình không muốn điều đó. Còn nếu mình ở lại thì chuyện gì sẽ xảy ra, mối quan hệ rồi sẽ đến đâu? Rồi team sẽ như thế nào? Và mình hiểu, chị Hương sẽ không cho mình dính dán gì đến team nữa...
Cuộc sống này, dù vội vã đến mức nào, khó khăn đến đâu cũng có những ngoại lệ. Nhưng tôi không thuộc ngoại lệ ấy với bạn. Dù với bạn, trong cùng hoàn cảnh, tôi luôn dành cho bạn những ngoại lệ.
Chấm dứt cho một mối quan hệ đủ lâu dài. Kết thúc cho những tháng ngày giờ còn là quá khứ.
Cám ơn bạn, vì tất cả. Tôi sẽ không bao giờ hối hận vì từng quen một người như bạn.
Mọi thứ trong bạn thay đổi quá nhiều rồi.

NHỮNG NGÀY BẢN THÂN "DỞ CHỨNG"

Những ngày này là những khoảng thời gian căng thẳng với rất nhiều những khó khăn.
Công việc để thực hiện một mình rất dễ nhưng công việc đòi hỏi sự đồng thuận từ những thành phần khó chấp nhận sự thay đổi rất khó. Mình đã học, đã biết nhưng chưa va chạm và hiện tại, mình đang va chạm.

Bây giờ, mình không muốn làm gì cả, thật sự không muốn làm gì cả, chỉ muốn nghỉ ngơi; không phải bỏ trốn mà muốn dành thời gian để suy nghĩ về nhiều việc, về những thứ mình đang làm, những nỗ lực mình thực hiện, những cố gắng, những con người,... xem... phải như thế nào nữa. Tiếp tục với nhiệt huyết bây giờ hay...

Mình biết bản thân mình đến đâu nhưng có khi mình không hiểu nổi mình. Lúc mình chịu đựng đến mức vượt ngưỡng, nhưng lúc mình không thể kiềm chế được. Khi nào? Tại sao?
Mình sợ bản thân mình vì lúc mình góp ý, người khác không quan tâm (dù viễn cảnh đó chắc chắn xảy ra) thì mình sẽ mặc kệ, dù hậu quả xảy ra có như thế nào và dù mình có thể đứng ra giải quyết hậu quả. Mình sợ!

Giờ mình cần làm gì để tạo động lực cho bản thân tiếp tục???

LUYẾN TIẾC VÌ MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ...

Dạo này công việc thật nhiều, đến lúc tưởng chừng không kham nổi nhưng tôi hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc, vì tôi biết, đó mới là cuộc sống của mình. Tôi muốn đắm mình trong công việc, dành một ít thời gian cho gia đình, còn lại, tôi không muốn bị ảnh hưởng quá nhiều. Có những con người đến rồi đi như cơn gió, vì duyên nên gặp nhưng không phận nên ra đi. Vậy nên, tôi không mong cảm xúc của mình bị ảnh hưởng quá nhiều. Tôi là một cô gái đủ mạnh mẽ để vượt qua; chỉ cần Mẹ, cần gia đình.

Có một cậu bé nhỏ hơn tôi một tuổi đã để lại trong tôi khá nhiều cảm xúc. Cậu bé đó (có thể vô tình) đã dạy tôi nhiều thứ; làm tâm hồn "già trước tuổi" của tôi trẻ lại, mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui, đến nỗi nhiều khi, chỉ cần cậu bé ấy nói một câu, tôi cũng cười nghiêng ngả. Thật sự, có quá nhiều kỷ niệm.
Cậu ra đi có thể là cảm giác thiếu vắng ở lại nhưng cám ơn cậu rất nhiều, vì rất nhiều thứ.

NHỮNG NGÀY...

Ba ngày nghỉ vừa rồi, dù chưa trọn vẹn nhưng mình cảm thấy vui.
Ước gì những ngày mình nghỉ thế này, có Mẹ, có Cún con, có chị Kiều, có Tí Nị ở đây nữa thì vui quá. Mình nhớ giọng í ới của Cún con; nhớ hình dáng của Mẹ; nhớ câu hát ru Tí Nị của chị Kiều... Mình rất nhớ! Nhớ nhiều lắm! Mình chỉ ước gì, những ngày này trôi qua thật nhanh để tới tết, mình lại được về nhà. Được ở bên gia đình, đối với mình đó mới là đủ. Những lúc thế này đây, mình thấy mình thật trẻ con, chăng chịu lớn; cứ mãi nũng nịu và đắm mình trong vòng tay yêu thương của Mẹ, trong sự bảo bọc của gia đình. Mình hạnh phúc nhưng mình sợ chính cái cảm giác này; cứ lúc nào mình cũng phải sống trong một tâm thế chuẩn bị rồi sẽ có ngày, niềm hạnh phúc, tình yêu của mình không còn nguyên vẹn nữa. Mình sợ khi cảm xúc và niềm vui của mình lại cứ phụ thuộc vào người khác, đặc biệt là Mẹ. Chỉ cần Mẹ vui, điều gì mình cũng sẽ làm; ngang bướng đó nhưng mình cũng buông bỏ cái tôi của mình đi. Những việc mình làm, những thành quả mình đạt được, đối với mình chỉ cần một nụ cười trên khuôn mặt Mẹ là đủ. Lỡ như... lỡ như... mình thật không dám nghĩ đến. Khi ấy, cuộc sống của mình phải như thế nào đây? mình sẽ chìm trong đại dương sâu thẳm hay bấp bênh không cảm xúc giữa dòng đời mênh mông này! Mình sợ! Mình không dám nghĩ đến. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, vì vẫn nhớ như in lời nói của mình với chị Kiều mười mấy năm trước; chỉ cần mình song hành cũng Mẹ là đủ, không cần xa hơn, không cần dài hơn.
Mẹ ơi, Mẹ biết không! Với con, Mẹ là tất cả! Là tất cả trên cuộc đời này! Con yêu Mẹ, yêu Mẹ nhiều lắm!
Rồi cái cảm giác khó chịu khi xa người thân cũng tạm nhòa đi khi mình về với Tình yêu nhỏ.
Vậy là đã một năm rồi. Nhanh thật! Mới ngày nào chúng tôi còn tất bật để chuẩn bị mọi thứ với niềm tự hào nhưng có phần lo lắng thì giờ đây, mọi việc đều đã ổn. Cám ơn Người vì Tình yêu nhỏ của chúng tôi vững vàng, cám ơn Người vì chúng tôi vẫn còn đồng hành với nhau cho đến giờ phút này dù lắm khi sóng gió, gập ghềnh hay xung đột. Chúng tôi quây quần cùng nhau với những người khách thân quen nhất (tạm gọi là khách vì thật ra không phải là khách mà là "thành viên" trong mái nhà Tình yêu nhỏ của chúng tôi) trong ngày chúng tôi tổ chức kỉ niệm Tình yêu nhỏ của chúng tôi tròn một tuổi (mà lẽ ra phải tổ chức trước đó). Chúng tôi hát hò, trò chuyện thân mật, có khi là "quậy phá".
Anh! Vẫn bản nhạc cũ và cũng là bản nhạc chủ đề của Tình yêu nhỏ - lâu rồi, tôi mới được nhìn từng ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ uyển chuyển trên phím đàn của anh. Tối hôm đó, chúng tôi đi bộ cùng nhau. Lâu rồi không trở về, con đường quen thuộc cũng có chút lạ lẫm. Chúng tôi đi cùng nhau trong không gian im ắng, một chút gì đó xa lạ. Mà xa lạ cũng đúng thôi, từ lúc ấy đến nay đã hơn ba tháng rồi, tôi và anh không còn gặp nhau nữa. Nhiều khi tôi không biết nên nghĩ như thế nào về chính bản thân mình nữa. Đúng hay sai? Là cố chấp hay quyết đoán? Rồi tôi cũng cố gắng mở lời trước. Cứ thế, chúng tôi đi với nhau đến nhà C. chỉ với vài câu nói, vài lời hỏi thăm. Giữa chúng tôi, một cái hố nhỏ được tạo ra từ ba tháng trước mà giờ đây tôi nhận thấy, mình nên cố gắng lấp đầy. Suy cho cùng, tôi nhận ra, với anh, tôi là người có lỗi.
Một đêm ở nhà C., chúng tôi đều rất vui vẻ. Tình yêu nhỏ cứ như là đề tài muôn thưở với chúng tôi. Từ chuyện có vị khách lạ tò mò với "cỗ máy" rang cà phê của chúng tôi, anh chàng L. phục vụ mới ngớ người với màn ảo thuật của Parista Đ.D,... đến chuyện Tình yêu nhỏ vài tháng tới, vài năm tới nữa. Một đêm thật vui.
Ngày nghỉ lễ thứ hai, tôi về lại thành phố. Buổi chiều, tôi vui vì cuộc "nhậu nhẹt" nho nhỏ của tôi và hai "bà già" chỉ với 2 tách cà phê cùng một trái xoài (cực chua) và 1 ít muối cay. Tôi và hai "bà già" tám đủ thứ chuyện và kết thúc bằng màn xem tử vi "ngoạn mục" khiến một bà già bỏ cuộc đi ngủ :))) Sau đó, tôi lại "nhậu nhẹt" nho nhỏ nữa với hai đứa bạn thân. Dù không nhiều thời gian nhưng cũng đủ để "cứu rỗi" bốn tâm hồn đang nhung nhớ một thời cùng nhau "mài lết" giảng đường. Thật vui.
Ngày lễ cuối cùng (hôm nay) tôi và hai "bà già" cười hả hê, khàn giọng với liveshow Cẩm Ly qua karaoke điện thoại "siêu cảm ứng".

Bây giờ, tôi kết thúc ngày bằng việc ngồi đây gõ lốc cốc (thói quen mà cũng lâu lắm rồi tôi bỏ qua) để lưu lại mọi thứ thật đẹp dù có một vài cảm xúc thật buồn.

Chúc năm mới thật bình an!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?